Chương 67 đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 67.

Mạnh Tranh Vinh phát hiện Hứa Nguyện rất thích quả địa cầu trong phòng sách của anh.

Trước đây không để ý, mấy hôm nay mới phát hiện. Mỗi lần đọc sách xong, cô đều chạy đến đứng trước quả địa cầu nhìn ngắm, mỗi lần là hơn mười phút.

Hôm nay Mạnh Tranh Vinh rảnh rỗi, đi tới sau lưng cô, một tay khoác vai, hỏi: “Cái này có gì hay mà em nhìn mãi vậy?”

Hứa Nguyện nghĩ thầm, Mạnh Tranh Vinh không phải người của thời đại cô, sao biết cô đang kinh ngạc điều gì: “Nơi chúng ta sống lại là một quả cầu, nghĩ đến vẫn thấy kỳ diệu.”

Mạnh Tranh Vinh nhìn nghiêng mặt cô, chỉ thấy lúc này cô giống như một đứa trẻ vừa phát hiện ra món đồ chơi mới.

Ngay cả chuyện nhỏ nhặt thế này cũng có thể thu hút sự chú ý của cô.

“Kỳ diệu lắm sao?” Mạnh Tranh Vinh bật cười, “Chẳng phải từ nhỏ đã biết rồi à?”

Hứa Nguyện không định nói nhiều, vì những điều cô thấy kỳ diệu, anh đã biết từ nhỏ, nói ra chỉ khiến cô trông ngốc nghếch.

Tan làm hôm đó, Mạnh Tranh Vinh đến phòng dự án công ích, thấy chỗ ngồi của Phương Minh Dương trống không, cảm thấy không khí cũng trong lành hơn mấy phần.

Đi tới cửa phòng làm việc của Hứa Nguyện, thấy cô đang dọn dẹp bàn làm việc, anh nói:
“Hôm nay ra ngoài ăn nhé.”

Hứa Nguyện ngẩng đầu nhìn anh, tuy không hiểu vì sao phải ăn ngoài, nhưng vẫn gật đầu: “…Ừ.”

Ăn ở đâu cũng vậy. Xuống bãi đỗ xe thì gặp Tống Dục. Anh ta vừa xuất viện mấy hôm trước, xách cặp máy tính tới trước mặt họ:
“Hai người đi ăn à? Về nhà hay ra ngoài? Cho tôi theo với.”

Hứa Nguyện tưởng Mạnh Tranh Vinh sẽ đồng ý, ai ngờ anh lắc đầu rất dứt khoát:
“Hôm nay không được, cậu tự đi tìm chỗ ăn đi.”

Tống Dục ngạc nhiên: “Hôm nay là ngày gì quan trọng à? Kỷ niệm ngày cưới? Không đúng, hai người cưới chưa được một năm mà.”

Mạnh Tranh Vinh lười để ý, kéo Hứa Nguyện đi thẳng, để lại Tống Dục phía sau gào lên:
“Rốt cuộc là ngày gì vậy!”

Lên xe rồi Hứa Nguyện cũng tò mò: “Hôm nay là ngày gì thế?”

Trước đây Tống Dục cũng từng ké cơm, Mạnh Tranh Vinh tuy hay cà khịa anh ta nhưng cơ bản vẫn cho đi cùng. Hôm nay từ chối thẳng thừng đúng là hiếm thấy, quan trọng nhất là câu “hôm nay không được” của Mạnh Tranh Vinh thật sự khiến người ta nghi ngờ.

Ngay cả Hứa Nguyện cũng bắt đầu suy nghĩ xem hôm nay rốt cuộc là ngày gì.

Không phải sinh nhật cô, cũng không phải sinh nhật anh, kỷ niệm ngày cưới cũng không phải. Chẳng lẽ là kỷ niệm ngày đính hôn? Nghe có vẻ hợp lý.

Mạnh Tranh Vinh nghiêng người thắt dây an toàn cho cô, vỗ vỗ đầu: “Lát nữa anh nói cho em.”

“Tống Dục sao đi làm lại sớm thế?” Hiểu lầm trước đó đã được giải quyết, Hứa Nguyện cũng không có ác cảm gì với Tống Dục, ngược lại còn khá tò mò chuyện giữa anh ta và Du Vũ.

Du Vũ không thích nhắc đến Tống Dục, mà mỗi lần nhắc thì giọng điệu ghét bỏ không giấu được, xem ra con đường theo đuổi vợ của Tống Dục còn dài.

Mạnh Tranh Vinh liếc cô: “Anh nói cho em, em có nói lại với Du Vũ không?”

“Chuyện anh ấy đi làm có liên quan đến Du Vũ à?” “Cũng gần như vậy.”

“Nếu anh nói cho em, em sẽ không nói với cô ấy.”

Mạnh Tranh Vinh: “Tống Dục đến nộp đơn xin nghỉ phép.”

“Nghỉ phép? Anh ấy không phải đã xuất viện rồi sao?”

“Anh ta định đến đoàn phim chỗ Du Vũ, nhờ người cho vào đoàn làm chân sai vặt.”

Hứa Nguyện: “…Phục.”

“Thôi không nói họ nữa, em muốn ăn gì?” Mạnh Tranh Vinh nhìn đồng hồ, cũng không còn sớm.

“Tùy anh.” Nếu Hứa Nguyện biết Mạnh Tranh Vinh đưa cô đi ăn bít tết, cô nhất định sẽ không nói “tùy”.

Không khí ở đây rất tốt, có người kéo violin, cũng yên tĩnh, nhưng cô vẫn thích những quán lẩu náo nhiệt hơn.

Điều này lại càng khiến cô nghi ngờ. Bình thường mỗi khi cô nói “tùy”, Mạnh Tranh Vinh đều sẽ cân nhắc sở thích của cô. Hôm nay lại trực tiếp đưa tới nhà hàng Tây khá lãng mạn, chẳng lẽ thật sự là ngày kỷ niệm quan trọng nào đó?

Phải biết rằng Mạnh Tranh Vinh là người đến sinh nhật mình còn không để ý, vậy rốt cuộc hôm nay là ngày gì?

Buổi tối đó được Mạnh Tranh Vinh sắp xếp rất phong phú.

Ăn tối xong, anh còn dẫn cô đi dạo phố, mua một đôi giày, cuối cùng còn đi xem phim.

Anh rất hiểu tính cô, cơ bản chỉ cần đi dạo mua đồ là cô đã vui rồi. Vậy nên đối với chuyện tiếp theo, anh cũng có chút nắm chắc.

Về đến nhà, Hứa Nguyện hào hứng thử giày mới, đứng trước gương lớn tạo dáng.

Mạnh Tranh Vinh từ phía sau ôm lấy cô, hôn nhẹ lên vành tai, rồi như làm ảo thuật, lấy ra một chiếc hộp:
“Quà cho em.”

Hứa Nguyện nhận lấy, mở hộp ra, bên trong là một sợi dây chuyền.

Cô có rất nhiều dây chuyền, nhưng sợi này rất đặc biệt  mặt dây là một quả cầu. Cô ghé sát nhìn, kinh ngạc kêu lên: “Là Trái Đất…”

“Là quả địa cầu pha lê cỡ nhỏ.” Mạnh Tranh Vinh tiện tay hôn lên má cô, đôi tay không biết từ lúc nào đã chầm chậm dời lên, dừng lại ở một chỗ nào đó, “Anh thấy em rất thích, mỗi lần vào phòng sách đều nhìn, nên bảo người làm cái này. Thích không?”

“Ừ, cũng được.” Hứa Nguyện yêu không rời tay mặt dây chuyền nhỏ xíu đó, làm rất tinh xảo. Đang trong giai đoạn phấn khích vì có quà mới, cô hoàn toàn không chú ý đến động tác của Mạnh Tranh Vinh.

Đến khi hoàn hồn lại, váy đã bị anh vén lên tới eo. Cô hoảng hốt đẩy anh ra, vội né sang một bên, lúc này mới thấy hôm nay anh thật sự rất khác thường: “Hôm nay anh rốt cuộc bị sao vậy? Sao lại tặng dây chuyền cho em?”

Lúc này Mạnh Tranh Vinh đã có phản ứng, đi tới định ôm cô, nhưng bị cô tránh ra. Anh bất đắc dĩ đưa tay cởi cúc áo sơ mi, giọng hơi khàn, như đang kìm nén điều gì đó, cả người khác hẳn thường ngày:
“Em vẫn chưa nhớ ra hôm nay là ngày gì sao?”

“Kỷ niệm ngày đính hôn?” Hứa Nguyện đoán tới đoán lui, thấy cái này có vẻ hợp lý nhất.

Nhưng Mạnh Tranh Vinh lại lắc đầu: “Nói thật là anh còn quên cả ngày đính hôn.”

Hứa Nguyện: Cô cũng không nhớ, coi như hòa nhau. Vậy rốt cuộc là ngày gì?

Mạnh Tranh Vinh cười khẽ một tiếng, giọng trầm thấp gợi cảm đến mức Hứa Nguyện nổi cả da gà.

Người đàn ông này khi “lên cơn” thì thật sự chẳng còn chỗ cho phụ nữ.

Hứa Nguyện không biết rằng, đàn ông kiềm chế lâu ngày rồi lại được “ăn mặn”, trong chuyện này sẽ vô liêm sỉ đến mức nào.

Nhân lúc cô còn đang suy nghĩ, anh đưa tay kéo cô vào lòng, cúi đầu vùi vào cổ cô, hít nhẹ mùi hương trên người cô: “Em nghĩ kỹ lại xem, đúng ngày này tháng trước đã xảy ra chuyện gì.”

Vì mấy hôm nữa là đến kỳ sinh lý của cô, chỉ cần nghĩ một chút là cô biết anh đang nói đến “ngày kỷ niệm” nào.

Gần như ngay lập tức, mặt Hứa Nguyện đỏ bừng lên như con tôm luộc.

Trên đời sao lại có người vô liêm sỉ như vậy? Sao lại có người mặt dày như vậy?

Chưa kịp nói gì, Mạnh Tranh Vinh đã dán sát lại, cọ cọ má cô, nhỏ giọng nói:
“Để kỷ niệm, hay là hôm nay mình làm trong phòng tắm… ừm?”

Hứa Nguyện bình tĩnh đáp: “Trong phòng tắm làm gì? Diễn cảnh mưu sát phu quân à?”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message