Cô chẳng có tư cách gì để khoe khoang với Mạnh Tranh Vinh cả.
“Cũng có rất nhiều người từng viết thư tình cho tôi.” Hứa Nguyện mặt không đỏ tim không đập mà khoác lác, “Chỉ là tôi không giống một số người nào đó, còn giữ lại mấy thứ này.”
Mạnh Tranh Vinh liếc Hứa Nguyện một cái, trong lòng lại tin lời cô. Dù sao anh cũng từng gặp Hứa Nguyện lúc nhỏ trông như thế nào rồi. Anh lớn hơn cô mấy tuổi, quan hệ với Hứa Nặc cũng khá tốt. Có lần mấy anh em rủ nhau đi tìm Hứa Nặc chơi, vừa hay gặp Hứa Nguyện chuẩn bị ra ngoài. Khi đó Hứa Nguyện bao nhiêu tuổi nhỉ?
Hình như cũng chỉ mười lăm mười sáu thôi.
Quả thật rất xinh đẹp. Khi ấy còn có một người bạn cảm thán rằng không ngờ con nhóc ngày xưa lớn lên lại xinh đến thế. Hứa Nặc lúc đó còn vô cùng tự hào nói rằng Hứa Nguyện là hoa khôi của trường.
Không thiếu mấy thằng nhóc choai choai tới làm quen lấy lòng “Không giữ lại là tốt rồi.” Mạnh Tranh Vinh lẩm bẩm một câu.
Hứa Nguyện đáp: “Biết thế thì tôi đã giữ lại rồi, đảm bảo còn hơn anh.”
Hai người cộng lại cũng gần trăm tuổi đầu rồi, vậy mà lại đi so đo chuyện này, đúng là trẻ con.
Mạnh Tranh Vinh cười cười, không nói gì, đặt lại chiếc hộp sắt vào ngăn kéo rồi khóa lại.
Hứa Nguyện nhìn anh làm những động tác ấy. Anh quay lưng về phía cô, không thấy được vẻ mặt đầy ngưỡng mộ lúc này của cô.
Ngưỡng mộ anh từng được những cô bé đáng yêu thích, càng ngưỡng mộ hơn là anh có một tuổi thơ và thanh xuân vô lo vô nghĩ.
Cô từng sống qua thời phong kiến, ngay cả hòa bình, ngay cả sống cho đàng hoàng ở thời đại đó cũng là một thứ xa xỉ, huống chi là có được những ký ức như thế này.
Mạnh Tranh Vinh rất may mắn, mà những người sống trong thời đại này đều rất may mắn.
Anh có một quá khứ ngây thơ, còn cô thì khi vẫn còn đang ngây thơ đã buộc phải trưởng thành. Sao có thể không ghen tỵ cho được?
Đến giờ ăn cơm, bố Mạnh và Mạnh Bình Đình đều đã về, đồ ăn cũng chuẩn bị xong xuôi.
Trong phòng ăn, người giúp việc bưng từng món lên, còn bốc khói nghi ngút.
Sau chuyện của Thẩm Hân trước đó, quan hệ giữa Mạnh Bình Đình và Hứa Nguyện thân thiết hơn nhiều. Bình thường họ cũng hay chat WeChat, thỉnh thoảng còn rủ nhau đi mua sắm. Mạnh Bình Đình ngồi bên cạnh Hứa Nguyện, nhìn cô đầy ngưỡng mộ, nói: “Chị dâu, em thật sự ghen tỵ với chị quá.”
Hứa Nguyện đang ăn, nghe vậy thì sững người: “Ghen tỵ với chị làm gì?”
“Ghen tỵ vì chị gầy thế đó.” Mạnh Bình Đình bóp bóp vòng eo của mình, thở dài, “Người ta nói mùa hè sẽ gầy đi, sao chỉ có em là béo lên vậy, đều tại lẩu tôm hùm đất ngon quá.”
Mạnh phu nhân nghe không lọt tai mấy lời đó, liền nói: “Con sắp gầy trơ cả xương rồi còn không ăn nhiều vào, gió bão tới là bị thổi bay mất.” Bà lại nhìn sang Hứa Nguyện, vốn định bảo cô ăn nhiều hơn, nhưng vừa nhìn mặt cô thì cũng khựng lại, “Tiểu Nguyện có phải là mập lên một chút rồi không?”
Hứa Nguyện theo phản xạ sờ sờ mặt mình: “Có ạ?”
Mạnh Tranh Vinh cũng nhìn sang, trông còn khá vui vẻ: “Trên mặt có thêm chút thịt, em vốn quá gầy rồi, mập lên một chút nhìn đẹp hơn.”
Nghĩ lại thì dạo gần đây Hứa Nguyện đúng là ăn không ít. Trưa nào cũng ăn cùng Mạnh Tranh Vinh, ba món mặn hai món rau, thêm một bát canh, sau đó còn có tráng miệng và trái cây. Hai người ngày nào cũng ăn sạch sẽ, không mập mới lạ.
Cô đầu bếp trong nhà ngày nào cũng đổi món nấu cho cô ăn ngon, cô không mập thì đúng là trái với lẽ trời.
Hứa Nguyện mập lên một chút quả thật sẽ đẹp hơn. Thật ra cô vẫn rất gầy, chỉ là mặt tròn trịa hơn, cả người trông đầy đặn, tràn đầy sức sống, da trắng hồng hào, đẹp không tả nổi.
Chỉ là “nữ vì người mình yêu mà làm đẹp”, trừ khi thật sự gầy đến mức muốn tăng cân, nếu không thì hầu như phụ nữ nào nghe mấy lời này xong cũng khó mà nuốt nổi cơm ngay lập tức.
Mạnh phu nhân múc cho Hứa Nguyện một bát canh, ra hiệu cô uống:
“Uống nhiều vào, bồi bổ cơ thể. Tiểu Nguyện con gầy quá rồi, phải tăng cân.”
Bát canh này hơi nhiều dầu. Trước đây Hứa Nguyện vẫn có thể uống hết một bát, nhưng hôm nay khẩu vị không tốt lắm. Lại thêm “thu lão hổ” kéo tới, thời tiết oi bức, cô chỉ ăn được chút cơm với rau, canh thì thật sự hơi uống không trôi.
Hứa Nguyện có chút kháng cự, nhưng đây là canh do Mạnh phu nhân tự tay hầm, đành phải uống từng ngụm nhỏ. Không ngờ cộng thêm tác động tâm lý từ mấy lời vừa rồi, mới uống được vài ngụm mà dạ dày đã bắt đầu khó chịu. Cô chỉ đành đứng dậy xin lỗi mọi người một tiếng rồi đi về phía nhà vệ sinh.
Súc miệng xong, cô cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Hứa Nguyện không biết rằng, sau khi cô rời đi, bố Mạnh và Mạnh phu nhân hai người từng trải nhìn nhau, trong khoảnh khắc đạt được sự ăn ý hiếm có, đều nghĩ tới cùng một chuyện.
Bố Mạnh nghĩ thế này: ông biết rõ dấu hiệu khi vợ mình mang thai là gì hễ uống canh nhiều dầu mỡ là muốn ói, thường xuyên ăn uống không ngon. Chỉ khác ở chỗ, lúc mới mang thai, vợ ông gầy đi rất nhiều vì ăn gì cũng muốn nôn.
Tính ra thì con trai và con dâu cưới nhau cũng đã mấy tháng rồi, biết đâu thật sự có tin vui thì sao?
Ông nên chuẩn bị bao lì xì bao nhiêu đây nhỉ?
Hừm, lão Hồ suốt ngày khoe cháu gái mình đáng yêu thế nào, ông nghe mà phát chán. Đợi đến khi ông có cháu trai cháu gái rồi, nhất định phải đáng yêu gấp trăm, không, gấp nghìn lần nhà người ta!
Mạnh phu nhân thì nghĩ thế này: bà vẫn nhớ mấy tháng trước Hứa Nguyện từng nói với bà rằng hai đứa đang chuẩn bị mang thai. Vậy có phải là đã có tin tốt rồi không?
Nếu không thì trước đây bà hầm canh, Hứa Nguyện vẫn uống bình thường, đâu có phản ứng gì. Sao lần này lại uống không nổi?
Tuy rằng cũng chưa chắc là mang thai dạo này trời nóng, chán ăn cũng là chuyện bình thường nhưng cũng không phải là không có khả năng, chí ít vẫn còn chút khả năng chứ?
Thật lòng mà nói, Mạnh phu nhân mong bế cháu đã lâu rồi. Con trai bà tuổi cũng chẳng còn trẻ, mấy người bạn đánh bài cùng tuổi bà đều đã lên chức bà nội bà ngoại cả, nhìn mà không khỏi ngưỡng mộ.
Chỉ là chuyện này không tiện thúc giục. Dù sao con trai con dâu cũng mới cưới chưa lâu, bà sợ nói nhiều quá sẽ tạo áp lực cho con dâu thì không hay.
Bà là người từng trải, trước đây mẹ chồng cũng không phải chưa từng bóng gió thúc giục bà, khoảng thời gian đó bà cũng rất sốt ruột.
Chỉ là, suy đoán của bố mẹ Mạnh cũng không kéo dài được bao lâu.
Ăn cơm xong chưa được bao lâu, Mạnh phu nhân vốn định dò hỏi Hứa Nguyện, nào ngờ Mạnh Bình Đình đứng dậy nói với cô: “Chị dâu, em đi lấy kem ăn, chị có ăn không?”
“Thu lão hổ” dữ dội kéo tới, dù ở trong phòng bật điều hòa, tâm trạng con người vẫn có chút bức bối.
Hứa Nguyện rất muốn gật đầu, nhưng Mạnh Tranh Vinh đã nhanh hơn cô một bước:
“Cô ấy không ăn, em cũng ăn ít thôi.”
Mạnh Bình Đình nhún vai, không nói gì thêm, đi về phía bếp lấy kem.
Hứa Nguyện hạ giọng: “Em muốn ăn.”
Mạnh Tranh Vinh cũng chẳng quan tâm mẹ mình có ở đó hay không, nói thẳng:
“Đang trong kỳ sinh lý, ăn đồ lạnh không tốt cho cơ thể.”
Hứa Nguyện tiếc nuối thở dài trong lòng, rồi quay sang Mạnh phu nhân: “Mẹ, lúc nãy mẹ định nói gì với con ạ?”
Trong lòng Mạnh phu nhân thất vọng, nhưng trên mặt không để lộ chút nào, xua tay nói:
“Không có gì, chỉ là hỏi xem trong nhà có đồ bổ, con có muốn mang về không.”
Thôi thì coi như bà chưa nghĩ gì cả đi.
Chuyện này không thể vội được, cái gì đến thì tự khắc sẽ đến, cứ thuận theo tự nhiên vậy.
Buổi tối, Hứa Nguyện và Mạnh Tranh Vinh ngủ lại ở nhà cũ. Mỗi tháng hai người cũng sẽ có một hai ngày ở lại đây.
Nghĩ đến chuyện ban ngày, Mạnh Tranh Vinh không nhịn được cười:
“Bố mẹ anh giờ này chắc đang ngồi trong phòng thở dài thất vọng rồi.”
Hứa Nguyện thì không chú ý tới biểu cảm của bố mẹ Mạnh, nghe vậy vừa vỗ tinh chất dưỡng da lên mặt vừa hỏi: “Ý anh là sao?”
Mạnh Tranh Vinh cười nói:
“Hôm nay lúc em uống canh chẳng phải có đi vệ sinh sao? Khi đó sắc mặt bố mẹ anh thay đổi hẳn, vừa nghiêm túc vừa vui mừng, nhìn khá thú vị. Anh đoán là họ nghi ngờ em mang thai rồi, nên lúc Bình Đình nói lấy kem cho em, anh mới cố ý nói em đang trong kỳ sinh lý, sợ gây ra một pha hiểu lầm.”
Thảo nào. Mạnh Tranh Vinh không phải người không biết chừng mực. Với tính cách của anh, tuyệt đối sẽ không nói mấy chuyện đó trong hoàn cảnh như vậy. Nếu để bố Mạnh nghe thấy thì đúng là ngượng chết.
Hứa Nguyện dở khóc dở cười: “Nếu thật sự có thai, em nhất định sẽ nói với họ ngay.”
Mạnh Tranh Vinh giang tay: “Anh không muốn làm bố sớm vậy đâu, mình cứ tận hưởng thế giới hai người thêm một năm rưỡi nữa đi.”
Trước kia thì mong mau làm bố, nhưng bây giờ lại không nghĩ thế nữa.
Có thêm một đứa trẻ, dù có bảo mẫu có bà mụ, thì cuộc sống vợ chồng cũng sẽ bị ảnh hưởng. Tuyệt đối không thể thoải mái như bây giờ được.
Hai người muốn đi đâu thì đi đó, muốn làm gì thì làm, biết bao nhẹ nhàng dễ chịu.
Thật ra Hứa Nguyện thấy thế nào cũng được. Mang thai bây giờ cũng tốt, một năm sau mang thai cũng tốt. Cô đã sẵn sàng làm mẹ từ lâu rồi, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
Nhưng… Mang thai? Con cái?
Trong đầu Hứa Nguyện lóe lên một ý nghĩ. Cô lập tức đặt chai lọ trong tay xuống, đột ngột đứng bật dậy nhìn Mạnh Tranh Vinh, hỏi: “Nhà anh có ảnh lúc bố anh còn trẻ không? Có ảnh hồi nhỏ thì càng tốt.”
Mạnh Tranh Vinh trông cũng có vài nét giống bố Mạnh, chỉ là bố Mạnh giờ đã lớn tuổi rồi, không biết lúc trẻ trông như thế nào.
Cũng không trách cô nghĩ lung tung. Chuyện này thật sự quá thần kỳ. Tuy khả năng bố Mạnh hồi nhỏ giống hệt cái tên “tiểu hoàng đế chết tiệt” kia là cực kỳ nhỏ bé, nhưng… cô vẫn muốn xem thử.
Mạnh Tranh Vinh nghe mà đầu đầy dấu hỏi: “Xem ảnh bố anh hồi trẻ làm gì?”
Trong lòng Hứa Nguyện sốt ruột, nhưng ngoài mặt vẫn rất bình tĩnh: “Chỉ muốn xem thôi, có không?”
Dù không biết rốt cuộc Hứa Nguyện muốn làm gì, Mạnh Tranh Vinh vẫn ngoan ngoãn đi ra ngoài một chuyến, mang album ảnh trong nhà tới.
Nhà họ Mạnh ba đời đều giàu có, nên để lại không ít ảnh cũ của bố Mạnh.
Bố Mạnh lúc trẻ cũng rất đẹp trai, đúng chuẩn cao phú soái. Bức ảnh Hứa Nguyện xem là ảnh cưới của bố Mạnh và mẹ Mạnh.
“Không có ảnh lúc bố anh mười mấy tuổi sao?” Hứa Nguyện hơi run run hỏi, chính cô cũng không hiểu vì sao mình lại căng thẳng như vậy.
Mạnh Tranh Vinh lật lật, tìm thấy ở một cuốn album khác: “Ở đây.”
Hứa Nguyện cẩn thận nín thở nhìn qua. Trái tim treo lơ lửng lập tức rơi xuống.
May quá, may quá. Bố Mạnh hồi nhỏ là kiểu bé trai đáng yêu, ngay ngắn chuẩn mực.
Cô yên tâm rồi. Cảm giác này thật khó nói. Dù sao Hứa Nguyện cũng cảm thấy, nếu sau này con của cô mà trông giống tiểu Tranh Vinh hoặc cái tên nhóc hoàng đế chết tiệt kia, thì áp lực của cô sẽ rất lớn rất rất lớn.
Xem ra từ bây giờ đã phải cầu nguyện cho đứa bé sau này giống cô nhiều hơn một chút rồi.
“Cảm tạ trời đất.” Hứa Nguyện lẩm bẩm thêm một câu. “Nói gì đấy?” Mạnh Tranh Vinh hỏi.
Hôm nay Hứa Nguyện quả thật có chút kỳ lạ. Nửa đêm nửa hôm lại đi xem ảnh là sao?
Hứa Nguyện liếc anh một cái, nhớ lại bộ dạng của anh hồi nhỏ, không nể nang mà nói:
“Xem ảnh hồi nhỏ của bố anh xong, rồi nhìn lại anh… chói mắt thật đấy, chậc chậc.”
Sợ Mạnh Tranh Vinh không vui, cô mềm lòng vỗ vỗ lên mặt anh:
“Vẫn là bây giờ nhìn thuận mắt hơn, đẹp trai hơn nhiều.”
Mạnh Tranh Vinh: “……”
Anh làm gì sai chứ? 😑