Phản ứng của Mạnh Bình Đình trước thái độ đó của anh trai rõ ràng là vô cùng kinh ngạc. Cô bé chạy theo phía sau Mạnh Tranh Vinh, không cam lòng truy hỏi:
“Anh, chẳng lẽ anh không để ý thật sao? Chị ta còn vì bạn trai cũ mà tức giận đấy!”

Thấy sắp bước vào tiền sảnh, Mạnh Tranh Vinh đột nhiên dừng chân, quay đầu nhìn em gái, giọng trầm xuống: “Thứ nhất, em nên gọi vợ anh là chị dâu, không phải gọi thẳng tên. Đây là lần cuối cùng, lần sau đừng để anh nghe thấy nữa.”

Mạnh Bình Đình có chút bất mãn, định nói gì đó, nhưng vừa bắt gặp ánh mắt lạnh nhạt của anh trai liền vội vàng im miệng.
Cô bé vốn rất sợ anh, đành miễn cưỡng gật đầu: “Em biết rồi.”

“Thứ hai,” Mạnh Tranh Vinh chỉnh lại cổ tay áo, thần sắc dần dịu đi, “Bình Đình, nếu anh nhớ không nhầm thì em cũng đang yêu đúng không? Em dám đảm bảo sau này nhất định sẽ lấy người đó sao?”
Anh ngẩng đầu nhìn cô, giọng điềm đạm: “Đợi đến khi nào em kết hôn với mối tình đầu rồi hãy đến nói với anh những lời này.”

Lần này đến lượt Mạnh Bình Đình lúng túng. Cô còn trẻ như vậy, làm sao dám chắc chắn mình sẽ cưới bạn trai hiện tại, khả năng chia tay e rằng còn lớn hơn.

Thấy sắc mặt em gái thay đổi, Mạnh Tranh Vinh thầm thở dài, giọng cũng mềm mỏng hơn:
“Bình Đình, em còn nhỏ, rất nhiều chuyện vẫn chưa hiểu hết. Nhưng em phải nhớ một điều: chị ấy là chị dâu em, là người nhà. Sau khi xảy ra chuyện như vậy, điều nên có là quan tâm, chứ không phải nghi ngờ, suy đoán.”

Mạnh Bình Đình khẽ “ừm” một tiếng:  “Thật ra em cũng không có ý xấu…”

Câu này nói ra hơi khó, bởi nghĩ kỹ lại thì hành động ban nãy của cô đúng là đang gieo rắc hiềm khích.

Mạnh Tranh Vinh đưa tay xoa đầu em gái: “Anh biết. Nhưng người khác sẽ không nghĩ như vậy. Bình Đình, dù bên ngoài người ta nói gì, ít nhất em phải coi chị dâu là người một nhà.”
Anh ngừng lại một chút rồi nói thêm: “Trước khi anh về, chị dâu em còn dặn anh nhớ mua quà cho em nữa.”

Tất nhiên đó là lời bịa của Mạnh Tranh Vinh, nhưng muốn cuộc sống yên ổn thì đôi khi cần một chút lời nói dối.

Mạnh Bình Đình bán tín bán nghi nhìn anh trai: “Thật không đó?”

“Đương nhiên.” Biểu cảm của Mạnh Tranh Vinh trông không giống đang nói dối.

Lúc này Mạnh Bình Đình mới hài lòng. Nghĩ lại thì trước đây anh trai cũng từng đi công tác, nhưng rất hiếm khi chủ động mua quà cho cô. Lần này về lại có quà, chắc hẳn đúng là chị dâu đã nhắc anh rồi.

Sự yêu mến của con gái đến khá nhanh, trong lòng cô bỗng cảm thấy Hứa Nguyện cũng thuận mắt hơn một chút.

Hai anh em quay lại tiền sảnh, chỉ thấy vài người giúp việc đang bận rộn. Hỏi ra mới biết Hứa Nguyện đang Mạnh phụ, Mạnh mẫu ra vườn ngồi phơi nắng

Mạnh Tranh Vinh cùng Mạnh Bình Đình ra vườn, chỉ thấy Hứa Nguyện đang ngồi đối diện với Mạnh phụ đánh cờ, Mạnh mẫu ngồi bên cạnh quan sát.

Hứa Nguyện theo bên cạnh hoàng thượng bao năm, từ một kẻ nửa mù chữ bị rèn giũa đến mức khiến các đại thần vừa kiêng dè vừa nghi ngờ. Ngoài cái miệng khéo léo ra, nàng thực sự có bản lĩnh, ít nhất trình độ cờ của Mạnh phụ hoàn toàn không đủ để đấu với nàng.

Theo lý mà nói, nàng và Mạnh phụ không thể đánh lâu như vậy. Nhưng qua quan sát ngắn ngủi, nàng nhận ra Mạnh phụ là người rất hiếu thắng, nếu để ông phát hiện nàng cố ý nhường cờ thì sẽ rất khó coi. Quan trọng hơn, nàng nhận ra sau khi chơi được một lúc, hứng thú của Mạnh phụ tăng lên rõ rệt.

Vấn đề đặt ra là: làm sao vừa không nhường cờ, lại vừa khiến Mạnh phụ chơi vui? Đây quả là một bài toán khó.

Trước đây Mạnh Tranh Vinh cũng từng bị Mạnh phụ ép học cờ, chỉ là anh thấy thứ này quá nhàm chán nên không thích. Lúc này nhìn Hứa Nguyện ngồi ngay ngắn, đâu ra đấy, thong thả đánh cờ với cha mình, không hề lộ ra chút gượng gạo hay câu nệ, anh không khỏi nhìn nàng bằng con mắt khác.

Dù đã kết hôn với Hứa Nguyện, quan hệ giữa hai người vẫn chưa thể gọi là thân mật. Vốn mới cưới chưa bao lâu thì anh đã đi công tác, nửa tháng xa cách đủ để khiến người ta lại trở nên xa lạ.

“Chị dâu còn biết đánh cờ nữa à?” Mạnh Bình Đình vì chột dạ mà chủ động bắt chuyện.

Hứa Nguyện chỉ mỉm cười với cô, không trả lời. Nếu không phải đến giờ ăn cơm, Mạnh phụ thật sự muốn kéo Hứa Nguyện chơi thêm vài ván. Ông đã lâu rồi mới có một ván cờ sảng khoái đến vậy.

Phòng ăn ở nhà cũ rất rộng, năm người ngồi quanh bàn vẫn thấy trống trải. Vì tâm trạng tốt, Mạnh phụ sai người lấy rượu. Hứa Nguyện lặng lẽ uống canh, không để lộ dấu vết quan sát một lượt sắc mặt của bốn người nhà họ Mạnh.

Cơ bản nàng đã nắm được: nhà họ Mạnh thực ra là một gia đình rất bình thường, cái “bình thường” ở đây là cách người nhà đối xử với nhau. Gia chủ dĩ nhiên là Mạnh phụ; Mạnh mẫu tính tình mềm mỏng, dễ nghe theo; Mạnh Bình Đình thì là một cô gái nhỏ, có chút tùy hứng kiêu chiều, nhưng chưa đến mức quá khó đối phó…

Còn Mạnh Tranh Vinh thì tạm thời vẫn chưa nhìn thấu tính cách, nhưng theo nàng thấy, hắn không phải kiểu người hồ đồ.

Trong lòng Hứa Nguyện khẽ thở phào. Xem ra việc xử lý quan hệ với từng người trong nhà họ Mạnh cũng không quá khó, điều này giúp nàng bớt lo rất nhiều.

“Không ngờ Tiểu Nguyện còn biết đánh cờ. Trước đây ông cứ than không có ai chơi cùng, giờ thì vui rồi chứ?” Mạnh mẫu vừa gắp thức ăn cho chồng vừa cười nói.

Mạnh phụ vừa uống rượu vừa cười gật đầu. Đúng là vô tâm trồng liễu, liễu lại xanh. Lúc mới đến nhà cũ, thấy Mạnh phụ mặt nghiêm lời ít, nàng không ngờ chỉ nhờ một ván cờ mà thái độ của ông lại thay đổi như vậy.

Mạnh phụ vốn ít cười, hôm nay lại vui vẻ hiếm thấy, Mạnh Bình Đình lập tức có chút chua chát.

Vốn dĩ cô là tiểu công chúa được cưng chiều nhất trong nhà. Cha tuy nghiêm khắc nhưng chưa từng nổi giận với cô; mẹ thì càng khỏi nói, chiều chuộng đủ đường; anh trai tuy chênh lệch tuổi tác khá lớn nhưng tình cảm anh em luôn rất tốt. Nay Hứa Nguyện xuất hiện, phá vỡ sự cân bằng ấy…

Dù trong lòng không ngừng tự an ủi rằng mình đã lớn, không nên như trẻ con mà ghen tuông, nhưng không thể phủ nhận, trong lòng quả thật rất khó chịu.

Cô im lặng cúi đầu ăn cơm, đang rối bời thì bỗng trong bát xuất hiện thêm một chiếc cánh gà. Cô theo phản xạ ngẩng đầu lên, thấy Hứa Nguyện đã thản nhiên thu đũa về, giọng bình thường nói với cô:
“Ăn nhiều vào.”

Giọng điệu quá đỗi tự nhiên, sắc mặt cũng rất bình thản, không hề có chút lấy lòng nào.

Mạnh Bình Đình chớp mắt, nhìn Hứa Nguyện rồi lại nhìn chiếc cánh gà trong bát, có chút ngượng ngùng nói: “Cảm ơn chị dâu.”

Cùng lúc đó, Mạnh Tranh Vinh lại khẽ ho một tiếng. Lông mày Hứa Nguyện nhíu lại, theo bản năng muốn đi múc canh cho anh, nhưng cuối cùng vẫn cưỡng ép bản thân, cúi đầu ăn cơm như không có chuyện gì. Tiếng ho này, rơi vào tai Mạnh mẫu chẳng khác nào bom nổ.

Những người khác không phản ứng gì, nhưng Mạnh mẫu lập tức gọi người: “Mau, bảo nhà bếp làm ngay lê chưng đường phèn!”

Nói xong, bà vừa múc canh cho con trai vừa xót xa: “Cổ họng khó chịu phải không? Còn chỗ nào không khỏe không, có cần gọi bác sĩ Trần đến xem không?”

Mạnh Tranh Vinh nhận bát canh, cười nói: “Không có gì lớn, chỉ hơi khô họng thôi, vài ngày là ổn, không cần làm phiền bác sĩ Trần.”

“Phiền gì chứ! Con đi công tác nửa tháng, người lại gầy đi. Phải để bác sĩ xem bồi bổ thế nào. Không nói nữa, mẹ gọi ngay cho bác sĩ Trần, lát ăn xong con đừng đi đâu hết, ở nhà cho yên!”

Hứa Nguyện từ đầu đến cuối không nói mấy lời, như một người vô hình.  Nhưng lúc này, nàng nên vô hình. Nàng thờ ơ, để mặc Mạnh mẫu phát huy tình mẫu tử vô hạn. Sau này dù có nghĩ lại, Mạnh mẫu nhiều lắm chỉ cho rằng nàng không đủ tinh tế  mà điều đó lại vừa khớp với “nhân thiết” của nàng.

Thiên kim tiểu thư nhà họ Hứa được nuông chiều từ bé, làm sao có thể là người tỉ mỉ chu đáo? Mạnh mẫu sẽ không vì chuyện này mà trách nàng.

Nếu vừa rồi nàng sốt sắng chăm sóc Mạnh Tranh Vinh, nào là múc canh, nào là hỏi han, thì tâm trạng của Mạnh mẫu sẽ ra sao?

Trong lòng mọi người mẹ, con cái dù ba bốn mươi tuổi vẫn là con. Huống chi Mạnh Tranh Vinh vừa đi công tác về, lúc này trong lòng Mạnh mẫu chỉ có mỗi con trai. Nàng không nên thiếu tinh ý.

Thà mang tiếng là không chu đáo, còn hơn là không biết điều.

Một bữa cơm trôi qua khá vui vẻ. Nhà bếp làm không ít lê chưng đường phèn, Hứa Nguyện cũng bị Mạnh mẫu kéo uống một bát, ngọt ngào dễ chịu, hương vị rất ngon.

Ăn xong, Mạnh Bình Đình chạy về phòng mình gọi điện cho bạn trai.

Trên chiếc giường công chúa, cô ôm chiếc gối lớn, ngón tay trắng nõn cuốn lọn tóc:
“Cái đó… em thấy hình như em đã hiểu lầm chị dâu em rồi.”

Bạn trai ở đầu dây bên kia nói gì đó, Mạnh Bình Đình bật dậy, vừa xấu hổ vừa cáu:
“Em đâu có! Chỉ là thấy chị ta không tệ đến vậy thôi, chứ em cũng không nói là thích chị ta!”

Nếu hôm nay khi Hứa Nguyện gắp thức ăn cho cô, để lộ dù chỉ một chút lấy lòng, cô chắc chắn vẫn sẽ tiếp tục ghét. Nhưng Hứa Nguyện không làm vậy.

Mạnh Bình Đình cảm thấy tạm thời mình không tìm được lý do để ghét người chị dâu này nữa  dù vẫn cần quan sát thêm.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message