Bên phía Mạnh Tranh Vinh
Hôm nay tâm trạng Mạnh Tranh Vinh rất tốt.
Cuộc họp định kỳ mỗi tháng vốn là ngày khó chịu nhất đối với các trưởng bộ phận, vì phải đối mặt với sự soi mói của tổng giám đốc Mạnh không chừng còn có cả cười lạnh và châm chọc. Ngày này, bầu không khí các phòng ban đều căng thẳng, bởi vì quản lý bị sếp mắng thì tâm trạng xấu, mà tâm trạng xấu thì cả phòng cũng bị ảnh hưởng.
Có nhân viên từng lén bàn luận rằng, tâm trạng của Mạnh Tranh Vinh ảnh hưởng trực tiếp đến tâm trạng của toàn bộ nhân viên công ty.
Mọi người đều đã chuẩn bị tinh thần bị mắng một trận, ai ngờ hôm nay Mạnh Tranh Vinh lại hiếm khi có tâm trạng tốt. Không chỉ dễ tính hơn, mà còn mỉm cười với họ mấy lần.
Mấy vị quản lý thân thiết với nhau còn có nhóm chat riêng. Cuộc họp vừa tan, nhóm chat lập tức náo nhiệt hẳn lên.
“Không hiểu hôm nay tổng giám đốc Mạnh bị sao nữa? Lần đầu tiên không bị mắng, vừa muốn ăn mừng lại vừa thấy hơi bất an.”
“Đúng vậy, cứ sợ sau đó sẽ có cơn bão lớn hơn chờ mình. Hay đi hỏi Tống Dục xem sao, anh ta thân với tổng giám đốc Mạnh.”
“Tống Dục á? Ơ, mấy người không biết sao? Anh ta gãy xương, đang nằm viện rồi.”
“Khi nào vậy? Không nghe nói gì cả?!”
“Tối qua đó.”
Mạnh Tranh Vinh vừa tan họp đã nhận được điện thoại của Tống Dục. Chưa kịp để Tống Dục mở miệng, anh đã lên giọng trách móc:
“Hôm nay sao cậu không đi làm? Muốn bị trừ lương à?”
Tống Dục cười lạnh: “Trừ đi, trừ hết cho tôi đi!”
Nghe vậy là Mạnh Tranh Vinh biết ngay Tống Dục lại lên cơn “não úng nước”. Xét thấy tình trạng này của anh ta cũng không thường xuyên, lại thêm hôm nay tâm trạng tốt, Mạnh Tranh Vinh quyết định không chấp nhặt.
“Cậu đang ở đâu?” Anh ôn hòa hỏi.
Nếu hôm nay không vui, thật sự anh đã trừ sạch lương của Tống Dục rồi.
Tống Dục miễn cưỡng đáp: “Bệnh viện.”
“Cậu bị bệnh à?” Mạnh Tranh Vinh nghĩ nghĩ rồi nói thêm, “Bên nhân sự có thể gửi hoa tới thăm hỏi.”
“Cút! Tôi gãy xương rồi! Phải nằm viện mấy ngày!” Giọng Tống Dục đầy bực bội và uất ức.
Chuyện này có vẻ nghiêm trọng. Mạnh Tranh Vinh tò mò hỏi: “Gãy xương? Khi nào?”
Quan hệ của anh với Tống Dục tốt như vậy, sao anh ta gãy xương nằm viện mà anh không hề biết?
Không đúng… nếu chỉ là gãy xương bình thường, Tống Dục chắc chắn đã nói với anh từ sớm. Vậy tại sao đợi đến lúc anh gọi điện mới nói? Chẳng lẽ còn ẩn tình gì?
Tống Dục cũng nén một bụng tức, nghĩ rằng trước mặt Mạnh Tranh Vinh thì đã chẳng còn mặt mũi gì, nói thêm một chuyện nữa cũng chẳng sao. Với lại, hôm nay không nói thì sớm muộn gì Mạnh Tranh Vinh cũng sẽ nghe ngóng được. Cuối cùng anh ta cắn răng nói: “Tối qua… bị cô ấy đá một phát lăn xuống cầu thang, gãy xương luôn.”
Nói rồi thì không dừng lại được nữa. Tống Dục kể qua điện thoại toàn bộ đầu đuôi sự việc cho Mạnh Tranh Vinh, còn không quên bổ sung một câu:
“Điều này chứng tỏ cô ấy vẫn còn để ý đến tôi. Nếu không thì đã chẳng thèm đá tôi, chắc chắn là không thèm để ý.”
“Tôi thấy cậu không phải gãy xương, mà là… hỏng não rồi.” Mạnh Tranh Vinh không chút nể tình mà buông lời châm chọc.
Mặc dù vậy, sau khi nghe xong chuyện xảy ra với Tống Dục tối qua, Mạnh Tranh Vinh lại càng vui vẻ hơn.
Đôi khi niềm vui và hạnh phúc của con người cần được xây dựng trên sự so sánh. Nhìn Tống Dục thảm hại như vậy, Mạnh Tranh Vinh càng nghĩ càng thấy bản thân mình hạnh phúc.
Quả nhiên, con người với con người vẫn có khác biệt.
Đúng là nhà này vui thì nhà kia buồn.
Chưa đến giờ nghỉ trưa, Mạnh Tranh Vinh đã tự tay xách hộp cơm xuống bộ phận dự án công ích. Trước đây là do anh suy nghĩ chưa chu toàn cô là vợ anh, là người anh đặt trong tim, sao có thể để cô mỗi ngày chạy lên chạy xuống đi ăn cơm được? Đương nhiên phải là anh xuống ăn cùng cô mới đúng.
Tất nhiên, Mạnh Tranh Vinh cũng có tâm tư nhỏ của mình. Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết tên Phương Minh Dương kia chắc chắn có ý đồ không trong sáng với Hứa Nguyện, chỉ là vì thân phận nên không dám bộc lộ mà thôi. Vì vậy mới lén lút chuẩn bị yến sào muốn lấy lòng cô, ai ngờ vừa ra quân đã thất bại, bị anh phát hiện ngay đúng là đáng đời xui xẻo.
Giờ đây, Mạnh Tranh Vinh cũng không muốn truy cứu mục đích ban đầu khi Hứa Nguyện muốn giúp Phương Minh Dương nữa. Anh không muốn biết.
Cuộc sống không phải bài toán, không cần cái gì cũng phải rõ ràng. Chỉ cần anh biết Hứa Nguyện không có loại tâm tư đó với Phương Minh Dương là đủ rồi. Ai mà chẳng có vài bí mật?
Nhân viên trong văn phòng theo phản xạ đều đứng dậy đón tiếp Mạnh Tranh Vinh. Anh ra hiệu cho họ ngồi xuống, nhấc hộp cơm lên, cười nói: “Chỉ là tới ăn cơm cùng quản lý của các cô thôi, mọi người cứ làm việc của mình, đừng quá gò bó.”
Không gò bó sao được? Đó là ông chủ lớn đấy!
Mạnh Tranh Vinh cố ý đứng bên ngoài chờ một lúc. Hứa Nguyện nghe thấy động tĩnh liền bước ra khỏi văn phòng, thấy anh thì có chút ngạc nhiên, không hiểu vì sao anh lại xuống đây.
Trước kia Mạnh Tranh Vinh rất không thích đem chuyện riêng vào công ty, cũng không thích để nhân viên nhìn thấy quá nhiều đời sống cá nhân của mình, nhưng bây giờ thì khác rồi.
“Anh sao lại tới đây?” Hứa Nguyện hạ giọng hỏi.
Mạnh Tranh Vinh đi phía sau cô, theo cô vào văn phòng. Anh cố tình bước chậm lại, để câu trả lời của mình đủ cho nhân viên bên ngoài nghe thấy nghe thấy cũng không sao, chủ yếu là để tên có ý đồ với vợ anh nghe thấy.
Tình cảm vợ chồng họ tốt như vậy, đâu có chỗ cho kẻ khác chen vào, tốt nhất là biết điều một chút.
“Đến ăn trưa với em, khỏi phải để em chạy tới chạy lui. Hôm nay anh đặc biệt dặn nhà bếp làm toàn món em thích, canh cũng nhớ uống nhiều vào, em gầy quá rồi.”
Nói xong, cửa văn phòng cũng khép lại.
Nhân viên bộ phận dự án công ích nhìn nhau. Chẳng mấy chốc đến giờ tan ca trưa, mấy người rủ nhau đi căng-tin, Phương Minh Dương cũng ở trong đó, chỉ là hầu như không nói chuyện.
“Hôm nay lại bị phát một đợt ‘cơm chó’ rồi. Mà nói thật, tình cảm giữa Tổng Mạnh và quản lý tốt thật đấy, còn đặc biệt tới tìm chị ấy ăn trưa.”
“Đúng đúng, còn dặn bếp làm món quản lý thích ăn nữa, trời ơi, ngọt chết người.”
“Mấy người không biết à? Hồi quản lý mới vào công ty, có một nhân viên hình như có ý với Tổng Mạnh, người đó đúng là xui xẻo, bị quản lý phát hiện. Quản lý không nói gì, hôm sau Tổng Mạnh cho nghỉ việc luôn, thật là hả dạ!”
“Chuẩn luôn! Những kẻ biết rõ người ta có người yêu rồi mà còn muốn chen chân đúng là quá khốn nạn, vô đạo đức!”
“Phải không, Minh Dương?” một nữ nhân viên gọi anh ta.
Lòng bàn tay Phương Minh Dương toát đầy mồ hôi, miễn cưỡng cười rồi gật đầu.
Quả thật, trong nhận thức của xã hội cũng như trong cách giáo dục mà anh từng tiếp nhận việc xen vào tình cảm của người khác, dù chỉ là nghĩ thôi, cũng đã quá đáng rồi.
Cùng lúc đó, trong văn phòng nhỏ hẹp, Mạnh Tranh Vinh và Hứa Nguyện ngồi ăn trưa. Trước đây mỗi người ngồi một đầu sofa, hôm nay Mạnh Tranh Vinh dày mặt ngồi sát bên cô.
“Bàn làm việc của em trống trải quá.” Anh uống một ngụm canh rồi nói. “Nên đặt vài thứ như ảnh chụp chẳng hạn.”
Hứa Nguyện cụp mắt: “Ví dụ?” “Ví dụ như ảnh của chúng ta.”
Thật ra mục đích hôm nay anh tới, cô đều biết cả, tâm tư của anh cũng hiểu rõ.
Nhưng điều kỳ lạ là, nhìn anh biểu hiện như một cậu trai trẻ, cô không thấy phản cảm, ngược lại còn có một loại cảm xúc khó nói thành lời.
Một người đàn ông bình thường thì ấu trĩ, thỉnh thoảng mới trưởng thành; và một người đàn ông bình thường rất trưởng thành, nhưng trước mặt cô lại trở nên trẻ con kiểu nào hấp dẫn hơn?
Đối với Hứa Nguyện, rõ ràng là kiểu sau.
“Bàn làm việc của anh chẳng lẽ có ảnh của chúng ta sao?” cô đặt đũa xuống, bình thản hỏi.
Mạnh Tranh Vinh lắc đầu, lấy điện thoại trong túi ra ném cho cô: “Bàn làm việc thì không, nhưng trong điện thoại có rất nhiều.”
Hứa Nguyện cầm điện thoại, bất lực nói: “Mật khẩu.” “Em thử mở khóa bằng vân tay xem.”
Hứa Nguyện sững người, thử mở bằng vân tay thật sự mở được. Cô nghi hoặc nhìn anh: “Ý anh là gì?”
“Tối qua lúc em ngủ anh nhập vào.” Mạnh Tranh Vinh tỏ vẻ rất bình thản, rất tự nhiên. Anh không muốn khoe khoang, nhưng đúng là anh là người đàn ông tốt. “Sau này điện thoại anh, em muốn xem lúc nào cũng được.”
“Ai thèm xem.” Miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng Hứa Nguyện vẫn rất vui.
Cô tới thời đại này cũng được một thời gian rồi, dần hòa nhập. Với người hiện đại, điện thoại chính là toàn bộ quyền riêng tư. Anh có thể thản nhiên nhập vân tay của cô, còn nói muốn xem thì cứ xem dù cô sẽ không kiểm tra nhưng hành động này vẫn khiến cô rất hài lòng.
Mở album ảnh, tấm ảnh mới nhất khiến Hứa Nguyện nổi giận.
Là một tấm ảnh anh ôm cô từ phía sau rồi tự chụp. Cô có lẽ đã ngủ rồi, trên vai còn vết hôn, hai người áp sát nhau. Mạnh Tranh Vinh nhìn vào ống kính, cười lộ hàm răng trắng đều.
Dù không lộ gì, nhưng bức ảnh này quá mập mờ.
Hứa Nguyện trừng anh một cái, định xóa ảnh thì chưa kịp xóa, Mạnh Tranh Vinh đã giật lại, đè cô xuống sofa.
Sofa trong văn phòng Hứa Nguyện không lớn, hai ba người ngồi là vừa khít.
Mạnh Tranh Vinh vừa mới “giải cấm dục” hôm qua, trong đầu toàn là dáng vẻ của cô tối qua. Đè lên người cô, gần như trong chớp mắt đã có phản ứng.
Nếu là trước đây, anh nhất định sẽ thấy xấu hổ, nhưng bây giờ thì khác thậm chí còn cố ý cọ cọ cô.
Hứa Nguyện cảm nhận được sự thay đổi của anh, mặt đỏ bừng, đưa tay đẩy mạnh: “Tránh ra tránh ra, anh nặng quá!”
Trong tai Mạnh Tranh Vinh, câu “anh nặng quá” từ miệng cô nói ra thật sự quá gợi tình, khiến người ta khó mà kiềm chế.
“Nặng chỗ nào, rõ ràng dáng anh đẹp thế này.” Anh áp mặt sát mặt cô, cười trầm thấp.
“Đừng đùa nữa, đây là văn phòng đó, mau tránh ra, lát nữa họ quay lại thì sao!” Hứa Nguyện thấy tư thế của anh, thật sự tưởng anh muốn làm tới cùng, lập tức vừa thẹn vừa giận.
Nhìn gương mặt trắng mịn như sứ của cô đỏ ửng, Mạnh Tranh Vinh không nhịn được, cúi đầu cắn nhẹ lên má cô, lực vừa đủ, không đau.
“Chưa quay lại nhanh vậy đâu. Với lại họ không nhìn thấy bên trong, rèm cũng kéo rồi.”
Thật ra anh cũng không táo bạo đến mức đó, chỉ là muốn trêu cô một chút, nếm chút ngọt mà thôi.
Dù ý nghĩ “làm chuyện đó trong văn phòng” khiến tim ngứa ngáy, nhưng không phải bây giờ bất cứ lúc nào cũng có thể có người vào.
Hứa Nguyện tức đến không chịu nổi, nhưng anh cao lớn hơn cô nhiều, lúc này thật sự đẩy không ra.
Cô đành tung chiêu cuối liều mạng véo, cấu anh, hy vọng anh đau mà buông tay.
Mạnh Tranh Vinh đau thật, đau đến nhe răng trợn mắt: “Hôm nay dù em có véo chết anh, anh cũng không buông.”
Hứa Nguyện cũng không chắc anh thật sự muốn làm chuyện xấu hay chỉ đang trêu cô. Bình thường cô còn phân biệt được, nhưng lúc này thì chịu.
Nếu nhân viên vào mà thấy cô và anh như vậy, Cô thật sự không còn mặt mũi nào gặp ai nữa..
Càng nghĩ càng tức, cô cắn mạnh lên vai anh vì căng thẳng nên không kiểm soát được lực.
Cơn đau này Mạnh Tranh Vinh không chịu nổi, lập tức buông cô ra, đứng thẳng dậy, ôm vai đau đớn, cau mày nhìn cô: “Em là chó à?”
Sao cô lại nghĩ anh thật sự muốn làm gì chứ?
Anh cảm giác vai mình chắc chảy máu rồi. Nếu thật sự có làm gì thì còn có thể gọi là “tình thú”, dù sao trên lưng anh còn có mấy vết máu do cô cào tối qua. Nhưng bây giờ thì chẳng làm gì cả dù có phản ứng, cũng bị dọa cho hết phản ứng rồi.
Hứa Nguyện bình thản chỉnh lại quần áo, chỉ vào một bộ phận nào đó của anh:
“Lần sau sẽ không đơn giản như thế này đâu.”
Vai còn đau, lại bị cô chỉ như vậy dù có khoảng cách Mạnh Tranh Vinh cảm thấy bộ phận nào đó cũng bắt đầu đau theo.
Đàn ông bản sắc đàn ông câu này quả không sai. Sau khi đau xong, trong đầu anh lại bắt đầu bay bổng.
Cô đúng là cắn vai anh, nhưng vừa rồi cô nói gì nhỉ? “Lần sau sẽ không đơn giản như thế này”, còn chỉ vào… Tiểu Mạnh số hai?
Hê hê hê hê hê.
Hứa Nguyện tuy không biết anh đang nghĩ gì, nhưng biết chắc chắn anh chẳng nghĩ gì đứng đắn, nếu không sao lại dựng lều nhỏ như thế?
“Anh đang nghĩ bậy bạ gì đó!” Hứa Nguyện không nhịn được gào lên. Thật sự không chịu nổi nữa biểu cảm trên mặt anh lúc này quá đáng đánh, quá biến thái!
Mạnh Tranh Vinh vẫn đang chìm trong tưởng tượng, nghe cô nói mới hoàn hồn, vẻ mặt vô tội đáp:
“Anh đang nghĩ đến em.”
Hứa Nguyện xem như hiểu rồi so về mức độ vô liêm sỉ, so về độ sắc dục, trước mặt Mạnh Tranh Vinh, cô chỉ có thể cam bái hạ phong.
Bởi vì tên này… hoàn toàn không cần mặt mũi nữa rồi.