Sau khi Hứa Nguyện tắm xong thì đến lượt Mạnh Tranh Vinh vào phòng tắm.
Cô nằm trên giường, trong đầu vẫn còn suy nghĩ về chuyện vừa xảy ra. Tổng thể mà nói, đủ loại cảm xúc đan xen, nhưng may mắn là cô không hề hối hận, cũng chẳng có gì để hối hận cả, chỉ là… mọi chuyện diễn ra sớm hơn dự tính mà thôi.
Mạnh Tranh Vinh tắm rất nhanh. Lúc đi ra, thấy Hứa Nguyện đang ngẩn người, vệt hồng trên mặt vẫn chưa tan, liền ghé sát giường, cười cợt hỏi: “Đang hồi tưởng lại à?”
Nếu là trước hôm nay, Mạnh Tranh Vinh tuyệt đối không dám nói mấy lời mang tính trêu ghẹo kiểu này với Hứa Nguyện. Nhưng bây giờ thì khác rồi. Cảm giác giữa hai người dường như đã vô hình trung trở nên thân mật hơn rất nhiều. Không thể phủ nhận rằng, trên nền tảng có tình cảm, có sự tôn trọng lẫn nhau, việc vượt qua ranh giới… quả thật khiến tình cảm thăng hoa không ít.
Hứa Nguyện liếc anh một cái, kéo chăn trùm kín đầu: “Ngủ đi.”
Nào ngờ vừa trải qua chuyện như vậy, ngay cả cái liếc mắt ấy cũng mang theo nét quyến rũ mê người.
Trong lòng Mạnh Tranh Vinh chấn động mạnh. Anh leo lên giường, từ phía sau ôm lấy cô, ghé môi sát tai cô, hạ giọng nói: “Em ngủ được sao? Dù sao anh thì không ngủ nổi.”
Ngủ nổi mới là lạ. Lúc này anh kích động đến mức chỉ muốn chạy ra ngoài chạy mấy vòng.
Cảm giác này thật sự rất kỳ lạ. Với Mạnh Tranh Vinh mà nói, anh đâu phải thằng nhóc mới biết yêu. Không dám nói là lão luyện tình trường, nhưng những gì một người đàn ông ngoài ba mươi nên trải qua, anh đều đã trải qua cả rồi. Vậy mà không ngờ có một ngày lại vì chuyện này mà hưng phấn đến mức mất ngủ. Không chính xác mà nói, ngay cả lúc ban đầu, anh cũng chưa từng có cảm giác như thế này.
Giữa người từng trải và người mới vào đời, thoạt nhìn như người mới chịu thiệt, nhưng người thực sự động lòng… rốt cuộc là ai?
Có lẽ chính vì đã trải qua mọi thứ, nên mới càng hiểu rõ mình muốn gì, càng biết tình cảm hiện tại của mình nghiêm túc đến mức nào.
Tóm lại, ôm Hứa Nguyện trong lòng, trái tim Mạnh Tranh Vinh tràn đầy một cảm giác chưa từng có.
Trước kia, bất kể ở bên ai, ở độ tuổi nào, anh cũng chưa từng nghĩ đến bốn chữ “thiên trường địa cửu”. Nhưng bây giờ thì lại nghĩ tới nghĩ tới tương lai sau này cùng Hứa Nguyện.
Mạnh Tranh Vinh tự hỏi, rốt cuộc là vì tình cảm anh dành cho Hứa Nguyện quá mãnh liệt, hay là vì anh đã lớn tuổi hơn, trưởng thành hơn rồi?
Hứa Nguyện cảm thấy lúc này Mạnh Tranh Vinh ghé sát tai nói chuyện chẳng khác nào mấy con ruồi vo ve, phiền đến chết. Cô khẽ giãy giụa một chút nhưng không thoát ra được, đành bất lực nói:
“Em buồn ngủ rồi, mai còn phải đi làm.”
“Sao xong chuyện là em không nhận người luôn vậy?” Mạnh Tranh Vinh giả vờ bất mãn.
“???” Lời quái quỷ gì thế này?
“Lúc nãy còn ôm anh không chịu buông, bây giờ nhìn cũng không thèm nhìn anh.” Anh lên tiếng tố cáo.
Giọng Hứa Nguyện dịu đi không ít: “Em thật sự rất mệt.”
“Em nói dối, người tốn sức rõ ràng là anh, em có động đâu.”
Mạnh Tranh Vinh biết cô mệt, nhưng vẫn không nhịn được trêu chọc. Lúc này tâm trạng anh chẳng khác gì một cậu trai nhỏ trước mặt người mình thích cách thể hiện thích chính là bắt nạt cô một chút.
Hứa Nguyện thò tay ra, hung hăng véo mạnh vào chỗ thịt mềm bên hông anh: “Em nói là em mệt thật mà!”
Mạnh Tranh Vinh đau đến sợ luôn, lẩm bẩm vài câu rồi không nói nữa. Anh chỉ ôm cô, trên mặt là vẻ thỏa mãn hiếm thấy.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, Hứa Nguyện nghĩ thầm: sao người đàn ông này lúc này lại lắm lời thế không biết?
Một đêm ngon giấc. Sáng hôm sau, khi hai người đứng trong phòng tắm đánh răng rửa mặt, Mạnh Tranh Vinh lại nghĩ tới chuyện tối qua không dùng biện pháp bảo vệ, trong lòng có chút hối hận.
Không dùng thì cảm giác rất tốt, nghe cô nói sẵn sàng sinh con cũng khiến anh vui, nhưng bây giờ anh lại đổi ý rồi thật sự không muốn Hứa Nguyện mang thai sớm như vậy.
Mang thai nghĩa là gì? Nghĩa là anh lại phải bắt đầu kiêng khem, nghĩa là thế giới ngọt ngào của hai người vừa mới bắt đầu sẽ kết thúc. Nếu là trước kia, anh còn mong có con, nhưng bây giờ thì không ít nhất cũng phải giảm đi một nửa sự mong chờ.
Tính ra bọn họ đang ở giai đoạn yêu đương nồng nhiệt nhỉ? Nồng nhiệt còn chưa qua đã trực tiếp bước vào chế độ vợ chồng già, Mạnh Tranh Vinh từ chối.
Ít nhất cũng phải một năm nửa năm sau mới tính đến chuyện con cái.
Nhưng chuyện đã làm rồi, anh lại không nỡ để Hứa Nguyện uống thuốc tránh thai khẩn cấp thứ đó hại cơ thể lắm. Hơn nữa nếu bắt cô uống thuốc, trong lòng cô chẳng lẽ không có khúc mắc sao?
Nghĩ đi nghĩ lại, Mạnh Tranh Vinh chỉ có thể trông chờ… đừng trúng nhanh như vậy.
“À đúng rồi, tháng trước kỳ kinh của em là khi nào?” Anh giả vờ thờ ơ hỏi.
Hứa Nguyện nghĩ một chút, bấm ngón tay tính: “Tháng này chắc là mấy hôm nay.”
“Ngày chính xác thì sao?” Cô liếc anh: “Anh hỏi cái này làm gì?”, “Chỉ hỏi thôi, muốn tìm ít đồ bổ cho em, em yếu quá.”
“……Nếu không có gì bất ngờ thì chắc là ngày kia hoặc ngày kìa.”
Mạnh Tranh Vinh gật đầu. Trong lúc Hứa Nguyện thay đồ, anh lén lấy điện thoại tra cách tính chu kỳ sinh lý của phụ nữ. Xem ra tối qua hẳn là rơi vào thời kỳ an toàn?
Mặc dù thời kỳ an toàn cũng không hoàn toàn chính xác trên mạng nói vẫn có khả năng mang thai nhưng xác suất chắc sẽ thấp hơn bình thường một chút nhỉ?
Anh không do dự quá lâu. Chuyện đã xảy ra rồi, cứ chờ kết quả thôi....
Buổi sáng
Sáng sớm, Tiểu Vũ thấy Phương Minh Dương không dậy sớm nấu yến sào, liền tò mò hỏi:
“Em thấy yến sào vẫn còn, hôm nay sao không nấu nữa?”
Phương Minh Dương đứng trước gương chải tóc, mí mắt cũng không nhấc lên: “Gói lại đi, hôm nay gửi về nhà cho bố bồi bổ sức khỏe.”
Tiểu Vũ nhảy dựng lên:
“Cái gì?! Bồi bổ cho bố á? Anh bị nước vào não rồi à? Tiếp tục nấu yến sào cho bà chủ đi chứ!”
Trong mắt Tiểu Vũ, yến sào thà dùng để lấy lòng bà chủ còn hơn mang về cho bố.
Biết đâu bà chủ vui lên, sẽ nhìn anh trai khác đi, mấy người giàu có này chỉ cần rơi ra chút vụn thôi cũng đủ để cả nhà họ đổi đời rồi.
Phương Minh Dương không để ý tới Tiểu Vũ, cúi người cầm giẻ lau bụi trên giày.
“Anh à, anh có biết nếu anh thật sự dính líu với bà chủ thì có ý nghĩa gì không?” Tiểu Vũ kiên nhẫn khuyên nhủ,
“Nghĩa là tiền chữa bệnh cho bố có rồi, em gái có thể tiếp tục đi học, em cũng không cần ra công trường nữa, nói không chừng nhà mình còn có thể chuyển vào ở chỗ sạch sẽ hơn.”
Nghe vậy, Phương Minh Dương cuối cùng cũng không nhịn được, quay đầu lại nói:
“Tiểu Vũ, làm người phải thực tế một chút, đừng nghĩ đến những thứ không thuộc về mình. Huống chi em biết tổng giám đốc Mạnh là người thế nào không? Lùi một vạn bước mà nói, nếu thật sự xảy ra chuyện như em nói, để tổng giám đốc Mạnh biết được, cả nhà chúng ta cũng đừng mong sống yên ổn.”
Thấy Tiểu Vũ vẫn tỏ ra không quan tâm, Phương Minh Dương kìm nén cơn giận, nghiêm giọng nói:
“Đừng nghĩ đến người khác, chỉ nghĩ đến chính em thôi. Lúc Tiểu Đình ở bên người khác rồi đòi chia tay em, em cảm thấy thế nào? Em nghĩ tổng giám đốc Mạnh sẽ bỏ qua cho anh, cho cả nhà chúng ta sao?”
Nhắc đến chuyện xấu hổ của Tiểu Vũ, mặt cậu ta lập tức tái mét. Đó chính là vết nhơ khiến cậu hận nhất trong cuộc đời bạn gái ngoại tình. Cậu hận đến mức chỉ muốn cầm dao chém chết gã đàn ông kia. Nếu không phải anh trai kéo cậu ra ngoài đi làm, có lẽ bây giờ cậu đã ngồi trong tù rồi.
Tiểu Vũ không nói gì nữa. Phương Minh Dương cầm túi, mở cửa đi ra.
Dù là sáng sớm, đi vài bước vẫn thấy nóng. Phương Minh Dương dường như không cảm nhận được cái nóng ấy, mặt anh đã đỏ lên. Nghĩ tới những lời em trai nói, lại nghĩ tới hành động hôm qua của Hứa Nguyện, anh thật sự có cảm giác không ngẩng đầu lên nổi.
Có lẽ trong vô thức, anh đã để lộ suy nghĩ thật của mình rồi nếu không, sao lại mua yến sào cho Hứa Nguyện chứ? Anh hoàn toàn có thể làm việc chăm chỉ hơn để báo đáp cô, vậy mà lại chọn cách không phù hợp nhất.
Bước chân Phương Minh Dương nặng trĩu. Anh không biết phải đối mặt với Hứa Nguyện thế nào, sợ cảm xúc của mình bị cô nhìn thấu, thậm chí… thậm chí còn nảy sinh ý định muốn từ chức.
Có lẽ anh không nên đến làm ở tập đoàn Mạnh thị. Lúc được nhận vào, anh đã thấy rất bất ngờ cuộc đời anh vốn dĩ không nên có những “niềm vui bất ngờ” như thế.
Nhưng nếu từ chức, tiền chữa bệnh cho bố phải làm sao? Tìm việc mới cũng cần thời gian…
Tìm việc cần thời gian, còn phải tiêu tiền tiết kiệm. Tình cảnh hiện tại không cho phép anh vì chút tự tôn ít ỏi mà hành động bốc đồng.
Bề ngoài Phương Minh Dương trông rất bình tĩnh, nhưng trong lòng thì lo đến mức sắp phát hỏa. Anh chưa từng cảm thấy lúng túng như thế này. Trên xe buýt, điều hòa mở rất mạnh, anh đứng ngay cửa gió, sau khi thấy mát mẻ thì cả người cũng dần lạnh xuống. Trạm dừng cách công ty mỗi lúc một gần, nhưng anh lại càng thêm sợ phải nhìn thấy Hứa Nguyện.
Thật nực cười. Trước hôm qua, anh còn mong thứ Bảy Chủ Nhật cũng được đi làm để có thể gặp cô, hôm nay lại né tránh, sợ gặp cô đến vậy.
Có lẽ, anh vẫn luôn là một kẻ hèn nhát.
Phương Minh Dương vừa tới công ty thì Hứa Nguyện cũng tới ngay sau đó. Khi nhìn thấy anh, Hứa Nguyện hơi sững người, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.
Cô đã rõ ràng tâm ý của mình, cũng hoàn toàn hiểu Phương Minh Dương căn bản không phải “anh họ” gì cả anh chỉ là một nhân viên cấp dưới của cô mà thôi. Bất kể Phương Minh Dương nghĩ gì, bất kể cô từng có chấp niệm thế nào, bây giờ Mạnh Tranh Vinh đã để tâm, thì cô nhất định phải giải quyết triệt để mối phiền toái tiềm ẩn bên cạnh mình.
Đúng vậy phiền toái. Dùng từ này tuy tàn nhẫn, nhưng là sự thật.
Nếu Phương Minh Dương tiếp tục ở bên cô với tư cách trợ lý, hiện tại Mạnh Tranh Vinh có thể đã được dỗ dành, nhưng ai dám đảm bảo sau này sẽ không phát sinh vấn đề gì? Nghĩ kỹ mà xem, sự nghi ngờ của Mạnh Tranh Vinh, trong mắt người ngoài, thật ra là rất hợp lý. Ghen tuông, để tâm đều là phản ứng bình thường. Nếu cô tiếp tục làm ngơ, tiếp tục giả vờ thái bình, thì người không bình thường chính là cô.
Hứa Nguyện đang nghĩ xem nên sắp xếp Phương Minh Dương thế nào. Hiện tại anh vẫn đang trong thời gian thử việc, cô có thể cho anh nghỉ việc, nhưng làm vậy có thích hợp không?
Cô sẽ không còn nghĩ đến việc giúp anh giải quyết khó khăn gia đình nữa, nhưng cũng không thể, khi đã biết hoàn cảnh nhà anh khó khăn, khi anh không hề phạm sai sót trong công việc, lại đột ngột sa thải anh.
Nghĩ tới nghĩ lui, cô lại nhớ đến Bạch Vi trước đây. Vì tâm tư của Bạch Vi bị cô phát hiện, Mạnh Tranh Vinh đã cho cô ta nghỉ việc, bồi thường đầy đủ theo quy định.
Cách làm đó của Mạnh Tranh Vinh khi ấy khiến cô rất hài lòng. Cô cũng không thể tiêu chuẩn kép để Phương Minh Dương tiếp tục ở bên mình khiến Mạnh Tranh Vinh khó chịu.