Không nói là được, cũng chẳng nói là không được. Vậy rốt cuộc là có ý gì?
Mạnh Tranh Vinh căng thẳng đến mức mồ hôi sau lưng bắt đầu túa ra. Thấy Hứa Nguyện không nói gì, anh thử dò dẫm đặt tay lên vai cô, chậm rãi ghé lại gần, “chụt” một cái hôn lên má cô.
Nếu là trước đây, có lẽ Hứa Nguyện đã giơ tay lau đi vệt nước bọt còn dính trên mặt, nhưng hôm nay thì không. Không những vậy, ánh mắt cô còn né tránh, không dám nhìn anh.
Trong lòng Mạnh Tranh Vinh giật thót. Chẳng lẽ… hôm nay chính là ngày anh được “giải cấm dục” rồi sao?
Niềm vui đến quá đột ngột, khiến người ta trở tay không kịp!!
Anh giống như sói đói vồ mồi, đè Hứa Nguyện xuống dưới thân. Hai người ở rất gần nhau. Rõ ràng chẳng làm gì vận động mạnh, vậy mà nhịp tim cả hai đều tăng nhanh, thình thịch thình thịch…
Đây là lần đầu tiên họ ở gần nhau như vậy, chăm chú nhìn thẳng vào mắt đối phương. Có người nói, qua đôi mắt có thể nhìn thấy trái tim. Khoảnh khắc này, Mạnh Tranh Vinh gần như chắc chắn, trong đôi mắt ấy, trong trái tim ấy, hẳn chỉ có mình anh mà thôi, phải không?
Chỉ khi thật sự nếm trải nụ hôn có sự đáp lại, có cảm xúc thật sự từ đối phương, mới biết những nụ hôn trước kia hời hợt và nhạt nhẽo đến mức nào.
Hứa Nguyện mặc váy ngủ hai dây. Sau khi đã nếm được vị ngọt, Mạnh Tranh Vinh liền không dừng lại được nữa, anh kéo tuột dây áo trên vai cô xuống, để lộ bờ vai trắng mịn.
Nụ hôn của anh quá gấp gáp, Hứa Nguyện theo bản năng vòng tay ôm lấy cổ anh, cả người ngửa ra sau. Nào ngờ động tác ấy lại vô tình tạo điều kiện thuận lợi nhất cho anh.
“Á…” Hứa Nguyện khẽ kêu lên, đến cả các ngón chân cũng vô thức co lại.
Gương mặt nhỏ đỏ bừng, động tác tay cũng bắt đầu dùng lực, những ngón tay luồn vào mái tóc Mạnh Tranh Vinh.
Trong lòng thì nôn nóng, nhưng động tác của Mạnh Tranh Vinh lại rất dịu dàng và kiên nhẫn. Anh muốn mang lại cho Hứa Nguyện cảm giác thật tốt, màn dạo đầu kéo dài, vừa đủ mà cũng rất đầy đặn.
Tên đã lên dây, lúc này Mạnh Tranh Vinh mới chợt nhớ đến chuyện bao cao su, cả người bừng tỉnh trong nhà căn bản không hề chuẩn bị thứ đó!
Trước đây không chuẩn bị là vì sau khi kết hôn liền đi công tác, hơn nữa khi đó anh còn muốn “làm màu”, cứ nghĩ đợi đến khi Hứa Nguyện thật sự thích mình rồi mới tính chuyện này.
Ai ngờ chiếc xe này lại lao đi quá bất ngờ, chẳng hề có chút chuẩn bị nào.
Dù rất muốn đạp ga cho xe chạy thẳng luôn, nhưng nghĩ kỹ lại, đây là chuyện lớn, nhất định phải có sự đồng ý của Hứa Nguyện thì mới có thể lái chiếc xe “không bảo hiểm” này.
“Trong nhà… không có bao cao su.” Mạnh Tranh Vinh cực kỳ khó khăn mới nói ra được mấy chữ ấy.
Có thể cô chưa muốn mang thai, có thể cô còn chưa chuẩn bị sẵn sàng. Mang thai là chuyện của hai người, một mình anh không thể quyết định.
Anh đã chuẩn bị tâm lý rồi, cho dù lúc này Hứa Nguyện bảo dừng lại, anh cũng sẽ không có ý kiến gì đương nhiên là không dám có ý kiến.
Hứa Nguyện nhìn dáng vẻ của anh, miễn cưỡng cũng tỉnh táo lại. Cô hơi ngơ ngác, sau đó nghĩ kỹ lại lời anh nói, lúc này mới hiểu ra.
Không có bao cao su mà quan hệ thì rất dễ mang thai, ít nhất là khả năng mang thai rất cao, nên anh mới nói vậy, đúng không?
Mạnh Tranh Vinh không biết rằng, đối với Hứa Nguyện mà nói, một khi cô đã ngầm cho phép chuyện này xảy ra, thì cũng đồng nghĩa với việc cô đã chuẩn bị tinh thần cho khả năng trở thành mẹ.
Không còn gì phải do dự nữa. Hứa Nguyện rất hiểu tính cách của mình, nếu còn chần chừ, do dự thêm lần này, thì e rằng lần sau muốn như vậy sẽ khó hơn nhiều. Cô không muốn để lại cho mình bất kỳ con đường quay đầu nào nữa, cứ cùng Mạnh Tranh Vinh nghiêm túc sống tiếp những ngày sau này thôi.
Dù có mang thai cũng không sao. Dù sao cô vẫn luôn mong có một người thân thật sự thuộc về mình, không phải sao?
Cô đã sẵn sàng để trở thành một người mẹ tốt rồi. Cô tin rằng mình cũng sẽ làm được.
Hứa Nguyện ôm chặt Mạnh Tranh Vinh, hôn nhẹ lên má anh, nhỏ giọng nói:
“Vậy thì sao? Chẳng phải chúng ta đã kết hôn rồi à?”
Bất kể tương lai sẽ xảy ra chuyện gì, bất kể rất lâu sau họ còn ở bên nhau hay không, chí ít hiện tại họ là vợ chồng hợp pháp, có đủ điều kiện để cho đứa trẻ một môi trường sống tốt.
Mang thai hay không mang thai, cô đều không sợ.
Nghe lời Hứa Nguyện nói, Mạnh Tranh Vinh kích động vô cùng. Đối với một người đàn ông, việc một người phụ nữ sẵn sàng quan hệ với mình khi không có biện pháp bảo vệ, sẵn sàng sinh cho mình một đứa con hơn nữa người đó còn là người mình yêu còn có chuyện gì đáng hưng phấn và tự hào hơn thế nữa?
Nếu nỗi buồn và đau lòng tối qua đổi lại được niềm vui bất ngờ hôm nay, thì dù có bị Hứa Nguyện làm tổn thương thêm vài lần nữa, anh cũng sẵn sàng, chỉ cần sau đó cô chịu dỗ dành anh là được.
Mạnh Tranh Vinh lại đè cô xuống, chuẩn bị tiếp tục chuyện còn dang dở, thì Hứa Nguyện khôi phục lại lý trí, lúc này cũng có chút xấu hổ. Cô ôm cổ anh, nói khẽ: “Tắt đèn đi.”
“Tại sao phải tắt đèn?”
Mạnh Tranh Vinh còn cố ý trêu cô, phản ứng lúc này của cô thật sự quá đáng yêu.
“Không có tại sao hết, mau tắt đi, không thì ngủ.”
Nói thật, Mạnh Tranh Vinh đúng là sợ kiểu uy hiếp này. Anh vội vươn tay tắt đèn trên tủ đầu giường, không biết từ lúc nào ti-vi cũng đã tắt. Căn phòng lập tức chìm vào bóng tối.
Mạnh Tranh Vinh đủ dịu dàng, Hứa Nguyện cũng đủ phối hợp, bầu không khí nhẹ nhàng mà quyến rũ.
Mọi thứ đều rất tốt, ngoại trừ việc Hứa Nguyện thỉnh thoảng lại đập đầu vào đầu giường, vừa chửi nhỏ Mạnh Tranh Vinh một câu, thì quả thật gần như hoàn hảo.
Thấy Hứa Nguyện sắp lại bị anh làm cho đụng đầu vào thành giường, Mạnh Tranh Vinh vội kéo cô lại. Ai ngờ không những không được khen, mà còn bị mắng thêm một câu nữa.
Sau đó, cả hai đều không muốn động đậy. Hứa Nguyện được anh ôm trong lòng, thở gấp, gương mặt đỏ hồng, rất lâu cũng không muốn nói chuyện.
Chuyện này không tốt đẹp như cô tưởng tượng, nhưng cũng không đến nỗi tệ. Hứa Nguyện lặng lẽ nghĩ trong lòng, ngoài việc ban đầu hơi đau ra, những cái khác hình như cũng có thể chấp nhận được.
Mạnh Tranh Vinh nhịn lâu quá rồi, cũng không biết biểu hiện của mình có khiến cô hài lòng hay không. Điều khiến anh hơi buồn bực là mình chẳng để ý thời gian, cũng không biết bản thân đã duy trì được bao lâu.
Anh rất muốn giải thích với Hứa Nguyện rằng, là vì quá lâu quá lâu quá lâu rồi anh mới như vậy, nên nếu thời gian có nhanh hơn một chút thì cũng có thể thông cảm được, sau này biểu hiện của anh sẽ càng ngày càng tốt.
Chỉ là những lời đó đến miệng lại không nói ra được.
Anh lại nhớ lại, hình như lúc gần kết thúc anh có nói với cô một tiếng. Khi đó cô nói gì nhỉ?
Hình như là bảo anh nhanh kết thúc đi?
Vậy ý này có phải là… lần này anh coi như đạt yêu cầu rồi không?
Hai người đều không nói gì, nhưng dường như lại đã nói hết mọi điều.
Không thể không thừa nhận rằng, khi trái tim đã lại gần nhau, cơ thể cũng lại gần nhau, mối quan hệ giữa họ gần như có một bước nhảy vọt về chất.
Mạnh Tranh Vinh bế Hứa Nguyện vào phòng tắm. Ngoài việc chân còn hơi run ra, cô vẫn có thể đứng vững. Anh vốn định trêu cô, muốn cùng tắm với cô, nhưng thấy cô sắp thẹn quá hóa giận, đành nhịn xuống, chu đáo đóng cửa phòng tắm cho cô, còn mình thì ngồi trên giường, lúc thì nghe tiếng nước chảy bên trong, lúc lại ngốc nghếch cười một mình vì quá hưng phấn.
Hứa Nguyện không khống chế được đôi chân mình, vừa run vừa thoa sữa tắm lên người, nhỏ giọng mắng một câu: đúng là tên lưu manh đáng ghét.
Bên ngoài, Mạnh Tranh Vinh cầm điện thoại lên, vô cùng nghiêm túc ghi lại ngày hôm nay.
Ừm, hôm nay quả thật rất xứng đáng được gọi là… ngày kỷ niệm.
Một tháng sau, Hứa Nguyện nhận được hoa và quà của Mạnh Tranh Vinh, còn đang thắc mắc là ngày lễ gì. Cô mở điện thoại xem lịch, lập tức mặt tối sầm lại, hận không thể cắn chết Mạnh Tranh Vinh đương nhiên, đó lại là chuyện về sau rồi.