Chương 55 đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 55.

Cái chuyển biến lớn này tuyệt đối không thể bị mấy câu đối thoại nhạt nhẽo kia làm cho lắng xuống được. Nếu thật sự như vậy thì cơn cáu kỉnh tối qua của anh coi như uổng phí, sau này muốn để tình cảm giữa hai người có bước phát triển lớn hơn, e rằng sẽ rất khó.

Mạnh Tranh Vinh rất tin Hứa Nguyện. Anh tin rằng sau chuyện này, Hứa Nguyện sẽ không còn bất kỳ dây dưa nào với Phương Minh Dương nữa. Nhưng nếu vậy thì còn cơ hội nào để tình cảm giữa họ có một bước đột phá lớn đây?

Trong thời gian ngắn, e là không có.

Cơn giận này không thể phát uổng, những cảm xúc tiêu cực tối qua cũng không thể là vô ích, cho nên nhất định phải “thu hoạch” được thứ gì đó.

Mạnh Tranh Vinh không chậm trễ thêm, nhanh chóng thay quần áo, đánh răng, cạo râu, rửa mặt, chỉnh trang bản thân xong xuôi rồi mới xuống lầu.

Nhân lúc này, anh gọi cho trợ lý một cuộc điện thoại. Tối qua Hứa Nguyện ngủ rất muộn, hôm nay chưa chắc đã đi làm. Cô không đi làm thì anh đương nhiên cũng không cần vội đến công ty, vẫn nên báo cho trợ lý một tiếng.

Vừa bước ra khỏi thang máy, Mạnh Tranh Vinh vừa nói với trợ lý ở đầu dây bên kia:
“Hôm nay tôi không qua công ty, trong nhà có chút việc. Có chuyện gì thì gọi điện cho tôi.”

Trợ lý “vâng” một tiếng, nghĩ ngợi một chút rồi nói thêm: “Hôm nay Mạnh phu nhân có tới, nói với bọn tôi là anh có việc.”

Chuyện kiểu này vẫn nên báo cho sếp biết.

Bước chân Mạnh Tranh Vinh khựng lại. Dù rất kinh ngạc, nhưng giọng nói lại vô cùng bình tĩnh:
“Cô ấy nói rồi à? Vậy thì tốt.”

Cúp điện thoại xong, Mạnh Tranh Vinh càng không ngồi yên được nữa. Hứa Nguyện gần như không ngủ, hôm nay vẫn đến công ty, chắc chắn là muốn tìm anh. Mà thực tế chứng minh, cô cũng đã tới văn phòng của anh rồi.

Xem ra, cô quan tâm anh hơn anh tưởng rất nhiều. Hê hê hê. Trong lòng Mạnh Tranh Vinh vừa ngọt ngào, lại có chút đắc ý không nói nên lời.

Sao lại không đắc ý cho được? Vốn nghĩ cô không hề để tâm tới mình, vậy mà sự quan tâm nhận được còn nhiều hơn cả mong đợi.

Căn hộ cách công ty không xa, lái xe chưa tới mười phút.

Mạnh Tranh Vinh lái xe thẳng tới công ty. Anh không chắc lúc này Hứa Nguyện đang ở đâu, lại không muốn gọi điện hỏi trước. Nghĩ tới chuyện tối qua, có lẽ Hứa Nguyện cũng không muốn ở lại bộ phận dự án công ích, nên anh đi thẳng tới phòng tài chính.

Tới phòng tài chính, đã có nhân viên chào hỏi anh. Mạnh Tranh Vinh hạ giọng hỏi: “Vợ tôi có ở trong văn phòng không?”

Một nhân viên nam gật đầu: “Có, đang ở trong văn phòng.”

Lúc này anh mới thở phào nhẹ nhõm, chỉnh lại quần áo, đi tới cửa văn phòng của Hứa Nguyện, gõ cửa hai cái, không đợi cô đáp đã trực tiếp mở cửa bước vào.

Hứa Nguyện ngẩng đầu thấy người vào là Mạnh Tranh Vinh thì hơi kinh ngạc, muốn nói gì đó nhưng lại không biết nên nói gì.

Hai người nhìn nhau, đều im lặng. Mạnh Tranh Vinh đi thẳng tới trước bàn làm việc, một tay chống lên mặt bàn, người nghiêng về phía trước, ghé sát mặt cô: “Tối qua anh không đi ra ngoài quậy phá.”

Hứa Nguyện nghe vậy, sắc mặt có chút không tự nhiên: “…Ừ.”

“Ở đây không tiện nói chuyện.” Mạnh Tranh Vinh đứng thẳng dậy, “Đi, chúng ta ra ngoài nói.”

Hứa Nguyện cũng không muốn bàn mấy chuyện riêng tư này trong văn phòng, liền tắt máy tính, đứng dậy theo anh. Cô còn chưa kịp đi tới bên cạnh thì đã bị anh nắm lấy tay.

Mạnh Tranh Vinh mở cửa, dưới ánh mắt như có như không của các nhân viên phòng tài chính, kéo tay Hứa Nguyện rời đi.

Sau khi hai người rời đi, “nhóm bàn tán thường nhật về tổng giám đốc và phu nhân” lại lập tức hoạt động sôi nổi.

“Ê ê ê, yêu đương chốn công sở trắng trợn thế này có ai thấy chưa?”
“Ngược chó độc thân thì tôi chỉ phục Mạnh tổng với Hứa Nguyện, ngày nào cũng nhìn cặp này, cảm giác tiêu chuẩn thẩm mỹ của mình lại được nâng cao thêm.” “Chuẩn, nên con đường thoát ế lại càng xa hơn…”

Mạnh Tranh Vinh kéo Hứa Nguyện tới khu thang máy. Người qua kẻ lại đông đúc, Hứa Nguyện đành nhịn lại ý định hỏi han.

Đợi vào thang máy, cửa đóng lại, cô mới hỏi: “Đi đâu?”

“Thánh địa phong thủy cho mấy cặp yêu nhau.” Mạnh Tranh Vinh muốn tỏ ra lạnh lùng một chút, nhưng giọng nói lại vô thức trở nên lâng lâng.

Trong công ty, “thánh địa phong thủy” cho mấy cặp yêu nhau đương nhiên là… sân thượng rồi.

Giờ còn chưa tới giờ tan ca, trên sân thượng cũng không có ai.

Đang là thời điểm nóng nhất trong năm. Đứng trên sân thượng, bầu trời xanh biếc điểm vài đám mây trắng, may mà gió lớn, không đến mức quá nóng.

Sợ lát nữa có người lên phá hỏng bầu không khí, Mạnh Tranh Vinh kéo Hứa Nguyện tới một góc khuất hơn.

Vừa đứng yên, Hứa Nguyện đã rút tay lại, hỏi: “Đây chính là nơi anh nói à?”

Mạnh Tranh Vinh “ừ” một tiếng: “Nhân viên trong công ty yêu đương đều thích lên đây, nhưng giờ thì không, vì nóng quá.”

Hứa Nguyện liếc anh một cái: “Anh sao lại biết đây là nơi yêu đương? Trước đây từng tới đây với ai trong công ty à?”

Mạnh Tranh Vinh không ngờ trí tưởng tượng của Hứa Nguyện lại phong phú đến vậy, vội vàng giải thích:
“Không không không, anh đã nói rồi, anh chưa từng có quan hệ tình cảm với bất kỳ ai trong công ty. Cái này là Tống Dục nói cho anh biết.”

Không nhắc tới Tống Dục thì thôi, vừa nhắc tới, Hứa Nguyện lại thấy không được tự nhiên.

“Không nói chuyện này nữa.” Cô nhanh chóng chuyển đề tài, “Tối qua anh đi đâu?”

Mạnh Tranh Vinh sợ cô hiểu lầm mình đi quậy phá: “Xe anh có camera hành trình, em có thể xem, anh không đi đâu hết, chỉ ở căn hộ ngủ.”

Nói xong, anh lại nhớ ra hôm qua mình từng lái xe tới trước cửa quán bar đứng một lúc, liền bổ sung:
“Hôm qua anh có định lái xe ra quán bar dạo một vòng, nhưng tuyệt đối không có ý đồ gì không đứng đắn, chỉ muốn giải tỏa tâm trạng thôi. Anh chỉ đứng ở cửa mấy phút rồi đi.”

Hứa Nguyện vốn dĩ tin anh, nhưng nhìn biểu cảm của anh lúc này, lại không nhịn được muốn trêu chọc, liền lạnh mặt nói:
“Em làm sao biết anh đứng mấy phút hay mấy tiếng.”

Phải thừa nhận, phụ nữ một khi cố tình gây sự thì đúng là cực kỳ khó đối phó.

Mạnh Tranh Vinh gãi đầu: “Anh nói không có là không có.”

Nói xong, anh để ý thấy trong mắt Hứa Nguyện có ý cười, lúc này mới biết mình bị lừa, trong lòng lập tức có chút bực. Anh có phải đang nhầm trọng tâm không?

Trọng điểm bây giờ đâu phải là truy cứu xem tối qua anh đi đâu!

Mạnh Tranh Vinh kéo mạnh Hứa Nguyện lại, ép cô vào lan can. Ánh nắng gay gắt chiếu xuống người, nóng rát, mà trong lòng còn nóng hơn.

Anh nhìn cô, hai người đối mắt thật lâu, rồi trực tiếp cúi đầu hôn xuống.

Lần này, lực hôn của Mạnh Tranh Vinh hoàn toàn không còn dịu dàng như trước.

Anh thậm chí còn cố ý cắn nhẹ đầu lưỡi Hứa Nguyện một cái. Hai người hôn đến vô cùng nhập tâm. Vốn dĩ anh chỉ định nếm thử một chút, nhưng đây là lần đầu tiên Hứa Nguyện nghiêm túc đáp lại anh như vậy, nhất thời kích động, lưu luyến không rời, phát ra những âm thanh khiến người nghe phải đỏ mặt tim đập.

Mạnh Tranh Vinh còn chưa ăn sáng, trong khoang miệng vẫn còn mùi bạc hà nhàn nhạt của kem đánh răng.

Càng hôn, tay anh càng bắt đầu mất kiểm soát.

Hứa Nguyện sớm đã bị hôn đến gần như mất lý trí, chỉ cảm thấy bàn tay của anh như có ma lực, khiến người ta mềm nhũn cả người.

Cơ thể nóng rực, cũng không biết là do nắng hay do điều gì khác.

Mạnh Tranh Vinh hơi buông cô ra, cả hai đều thở gấp. Da Hứa Nguyện trắng như sứ, lúc này gương mặt trắng hồng xen lẫn, xinh đẹp đến mức không nói nên lời.

Chỉ một nụ hôn đã khiến Mạnh Tranh Vinh hoàn toàn hết cáu kỉnh.

Từ bao giờ anh lại trở nên không có nguyên tắc như vậy?

Anh nghĩ đây rõ ràng là cơ hội tốt để “chấn chỉnh phu cương”, không thể dễ dàng bỏ qua, liền cố tình nghiêm mặt nói: “Tối qua anh cả đêm không ngủ ngon, chỉ cần nghĩ tới mấy chuyện đó là không ngủ được.”

Hứa Nguyện cảm thấy Mạnh Tranh Vinh đúng là rất giỏi phá hỏng bầu không khí. Giờ phút này còn nhắc tới chuyện tối qua, không phải phá hỏng thì là gì?

Bất kể là phụ nữ cổ đại hay hiện đại, khi đối diện với người đàn ông mình thích, đều sẽ vô thức làm nũng.

Lúc này Hứa Nguyện cũng muốn dùng cách đó để lảng tránh.

Chuyện này quả thật là lỗi của cô, không có gì để biện bạch, chỉ là cô không muốn nhận sai trong hoàn cảnh như thế này.

Vốn dĩ cơ thể Hứa Nguyện đã không thoải mái, đầu còn choáng, giờ lại đứng dưới nắng gắt, càng khó chịu hơn.

Cô cắn răng,Dứt khoát vứt bỏ cái gọi là sự rụt rè, đưa tay vòng lên cổ Mạnh Tranh Vinh, dựa đầu vào vai anh, yếu ớt nói: “Em chóng mặt quá, khó chịu.”

“Sao vậy?” Đề tài chuyển quá nhanh, Mạnh Tranh Vinh cũng có chút ngơ ngác. Nghe cô nói không thoải mái, anh đâu còn tâm trí nghĩ tới chuyện “chấn chỉnh phu cương” nữa.
“Cả ngày không ngủ, đầu óc choáng váng.”

“Vậy phải làm sao bây giờ!” Mạnh Tranh Vinh vội vàng lo lắng. Lúc này anh mới nhớ ra sắc mặt cô quả thật có chút tiều tụy. Nghĩ lại những cuộc gọi và tin nhắn đều là lúc ba bốn giờ sáng, có khi thật sự là cả đêm không ngủ, hôm nay còn cố gắng đi làm, cơ thể sao có thể không khó chịu, đầu sao có thể không chóng mặt?

Hứa Nguyện lén mở mắt nhìn anh một cái. Thấy vẻ căng thẳng không hề che giấu trên mặt anh, ngay cả bản thân cô cũng không biết, lúc này nụ cười trộm của mình lại đáng yêu đến nhường nào.

Cô nghĩ, nếu có thể quay lại tối qua, khi Mạnh Tranh Vinh hỏi câu hỏi đó, câu trả lời của cô có lẽ sẽ thay đổi một chút.

Ừm, không phải là “em không biết”, mà là 
“Có lẽ… cũng hơi thích một chút.”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message