Lòng tự tôn của một người đàn ông trong tình cảm, không phải đến từ việc đã đánh bại bao nhiêu tình địch, mà là từ việc trái tim của đối phương có luôn đặt nơi mình hay không.
Hứa Nguyện biết câu trả lời mà Mạnh Tranh Vinh muốn nghe là gì. Nói cũng kỳ lạ, kiếp trước cô lừa không biết bao nhiêu người, nói ra không ít lời dối trá, vậy mà nhìn Mạnh Tranh Vinh lúc này, cô lại chẳng muốn nói dối nữa.
“Em không biết.”
Cô nhìn chằm chằm mũi giày, đưa ra một câu trả lời như vậy một câu trả lời thành thật.
Mạnh Tranh Vinh bật cười, tiếng cười ấy mang theo chút thê lương.
Anh nên vui chứ, phải không? Ít nhất cô cũng không nói là không thích.
Mạnh Tranh Vinh không muốn tiếp tục nói chuyện với Hứa Nguyện nữa. Anh sợ nếu nói tiếp, mình sẽ không kìm được mà bộc lộ hết thảy lòng tự tôn trước mặt cô.
“Anh ra ngoài một lát.” Mạnh Tranh Vinh đứng thẳng người, từng bước đi về phía cửa.
Sau khi anh rời khỏi phòng ngủ, Hứa Nguyện đi đến bên cửa sổ, nghe tiếng xe khởi động, nhìn anh lái xe rời khỏi nhà, trong lòng cô có một cảm giác khó diễn tả, cứ quanh quẩn mãi không tan.
Cô không biết mình có thể làm gì. Cô chưa từng gặp tình huống như thế này, cũng là lần đầu tiên, từ cảm xúc mà Mạnh Tranh Vinh bộc lộ, cô cảm nhận được rằng sự thích của anh dường như là thật.
Kiếp trước cộng thêm kiếp này, ngoài người thân ra, chưa từng có người đàn ông nào khác thể hiện với cô sự yêu thích như vậy. Nhất thời cô không biết phải xử lý ra sao.
Để phân tán sự chú ý, khiến đầu óc tỉnh táo hơn, Hứa Nguyện tìm việc cho mình làm: tẩy trang, tắm rửa, vẫn chưa đủ, lại gội đầu thêm một lần nữa. Đến khi nằm lên giường, ánh mắt cuối cùng của Mạnh Tranh Vinh vẫn cứ ám ảnh không tan.
Nghĩ đi nghĩ lại, Hứa Nguyện gọi điện cho Dụ Vũ. May mà Dụ Vũ đang trong kỳ nghỉ, không lâu sau đã bắt máy. Bên kia lúc đầu khá ồn, rồi nhanh chóng yên tĩnh lại, nghe tiếng giày cao gót, Hứa Nguyện đoán Dụ Vũ đã đi tới một góc yên tĩnh hơn.
“Tiểu Nguyện?”
Hứa Nguyện trầm mặc một lúc. Cô không biết nên nói chuyện này thế nào, chỉ là nhìn những tình tiết trên tivi nữ chính và nam chính cãi nhau chuyện gì đó, rồi gọi điện cho bạn thân để tâm sự.
Trước kia xem những cảnh như vậy, cô luôn nghĩ: chuyện của mình hỏi người khác thì có ích gì, người khác cũng đâu thể thay mình quyết định. Thế mà giờ đây, cô lại đang làm đúng chuyện “vô ích” ấy.
Nghĩ vậy, có phải trong lúc vô tình, cô đã dần dần trở thành người của thế giới này, trở thành một Hứa Nguyện thật sự rồi không?
Hứa Nguyện không vòng vo, cũng không nói cảm xúc hiện tại của mình, chỉ bình thản kể lại sự việc hôm nay.
Dụ Vũ lại cười hả hê: “Tiếc thật đấy, không được nhìn thấy biểu cảm lúc đó của anh Mạnh.”
Hứa Nguyện: “……”
“Cứ cảm thấy một người như anh Mạnh mà nói ra những lời đó, thật sự rất… không hợp chút nào.” Dụ Vũ không buôn chuyện quá lâu, rất nhanh quay lại chủ đề chính, “Nhưng cũng có thể cảm nhận được, anh ấy thật sự đã động lòng với cậu. Điều này cũng không lạ, Tiểu Nguyện nhà chúng ta xinh đẹp lại tốt như vậy, ai cũng thích, anh ấy không thích mới là không bình thường.”
Về khoản thổi bạn, Dụ Vũ đúng là số một.
“Nhưng Tiểu Nguyện à, dù cậu là bạn mình, thì trong chuyện này mình vẫn phải nói, cậu làm chưa đúng đâu.”
Hứa Nguyện muốn biện hộ cho bản thân, nhưng nếu lôi chuyện anh họ kiếp trước ra nói, e rằng Dụ Vũ sẽ cho rằng cô bị thần kinh.
Thôi vậy, trong hoàn cảnh không ai biết gì, người không có lý quả thật là cô chuyện này cô nhận. Vấn đề mấu chốt là, cô phải xin lỗi Mạnh Tranh Vinh thế nào?
Có oán thì oán, có thù thì báo, kiếp trước dù là giả nam nhân, nhưng nếu bản thân làm sai, Hứa Nguyện cũng sẽ không đổi trắng thay đen.
Dụ Vũ tiếp tục nói: “Không nói chuyện khác, Tiểu Nguyện, nói thật với mình đi, cậu có ý gì với cậu trợ lý mới đó không?”
Điểm này thì oan cho cô quá rồi! Đối mặt với gương mặt giống hệt anh họ, ngoài kính trọng ra, cô lấy đâu ra ý nghĩ nào khác!
Hứa Nguyện không cần suy nghĩ, lập tức lớn tiếng: “Sao có thể chứ! Tuyệt đối không thể!”
Cô biết bây giờ phim cổ trang hay ghép đôi biểu ca biểu muội, nhưng với cô, trưởng huynh như phụ thân, anh họ chẳng khác nào cha cô thiêng liêng, bất khả xâm phạm.
Nói thế này đi, sau này cô có thể yêu bất kỳ ai, nhưng tuyệt đối không thể yêu người có gương mặt giống hệt anh họ như Phương Minh Dương.
Dụ Vũ dường như bị phản ứng của Hứa Nguyện chọc cười:
“Vậy cậu nói xem, không thích người ta, sao lại đưa thẻ cơm cho cậu ta? Được rồi, coi như cậu quá lương thiện không nhìn nổi, nhưng không có việc gì sao lại quan tâm đến biến cố gia đình của cậu ta, còn vì chuyện gia đình cậu ta mà đề nghị với chồng mình tăng thêm chính sách, chỉ vì một người như vậy? Đổi lại là mình, mình cũng hiểu lầm, huống chi là anh Mạnh.”
Hứa Nguyện im lặng, không tìm được lời nào phản bác.
“Cậu thấy chưa, chính là như vậy đó. Bất kể lý do của cậu là gì, nhưng sự thật là vậy. Huống hồ cậu trợ lý kia còn giấu cậu mua yến sào cho cậu, nghi ngờ của anh Mạnh là bình thường, cũng hoàn toàn hợp lý. Nhà nghèo như vậy, khó khăn như vậy mà còn mua yến sào cho cậu, thật sự rất khó không khiến người ta suy diễn.”
Một lúc sau, Hứa Nguyện hỏi: “Vậy mình phải làm sao?”
Dụ Vũ cười: “Mình đoán anh Mạnh chỉ muốn xả giận thôi, chắc cũng không nghi ngờ cậu đâu. Nhưng cậu trợ lý kia thì phải xử lý cho tốt, tốt nhất đừng để cậu ta tiếp tục ở bên cạnh cậu nữa, điều sang bộ phận khác đi. Tất nhiên đây là chuyện của vợ chồng hai người, có thể bàn sau. Vợ chồng cãi nhau mà, chẳng phải đều là cãi đầu giường, hòa cuối giường sao?”
“Ý cậu là gì?”
Dụ Vũ không tiện nói quá thô: “Giữa vợ chồng thì chẳng phải là chuyện đó sao.”
Xin lỗi Mạnh Tranh Vinh cho đàng hoàng, hai người ngọt ngào một chút, xử lý tốt chuyện trợ lý, chuyện này coi như qua.
Hứa Nguyện lập tức hiểu ý Dụ Vũ nói. Cô có ý định nói rằng họ vẫn chưa đi tới bước cuối cùng, nhưng lại cảm thấy nói chuyện này với người khác thật không thích hợp.
Cúp điện thoại, Hứa Nguyện vẫn nghĩ về lời của Dụ Vũ, nhất là những lời phê bình cô.
Nghĩ nghĩ rồi không biết từ lúc nào cô đã ngủ thiếp đi. Hứa Nguyện mơ một giấc mơ.
Trong mơ, cô và Mạnh Tranh Vinh cãi nhau, không biết vì sao anh lại rời bỏ cô. Cô tìm khắp nơi mà không thấy anh, rồi muốn tìm điện thoại gọi cho anh, ai ngờ điện thoại cũng không thấy đâu. Cô tìm khắp nơi, lật tung mọi chỗ, vẫn không tìm được, lo lắng đến toát mồ hôi.
Giấc mơ ấy chân thật đến mức Hứa Nguyện giật mình tỉnh giấc, bật dậy, việc đầu tiên là tìm điện thoại. Cầm được điện thoại ở tủ đầu giường, lòng cô mới yên lại.
Cảm giác mất đi trong mơ thật sự quá chân thực.
Hứa Nguyện cầm điện thoại, mở danh bạ, ngón tay dừng lại ở tên Mạnh Tranh Vinh.
Cô liếc nhìn thời gian, đã hơn một giờ sáng. Mạnh Tranh Vinh không ở phòng ngủ. Cô xuống giường, chân trần đi ra ngoài. Trên sofa không thấy anh, phòng làm việc không có, phòng khách cũng không, dép của anh vẫn đặt ở huyền quan chứng tỏ anh vẫn chưa về.
Hứa Nguyện ngồi xổm xuống, nhìn đôi dép của anh, trong tay cầm điện thoại.
Cô muốn gọi cho Mạnh Tranh Vinh, hỏi anh đang ở đâu. Cuộc gọi còn chưa bấm đi, cô chợt nhận ra hành động của mình lúc này quá quen thuộc.
Chẳng phải trong phim truyền hình đều như vậy sao? Chồng không về, vợ lo lắng, gọi điện truy hỏi…
Cảm giác hiện tại của cô là thế nào đây? Và trong mơ, khi không tìm thấy anh, vì sao cô lại vội vã, hoảng loạn đến vậy?
Hứa Nguyện nghĩ, chỉ cần mình nghĩ thông suốt vấn đề này, có lẽ cô sẽ có thể cho Mạnh Tranh Vinh một câu trả lời cụ thể.
Còn Mạnh Tranh Vinh lúc này đang ở đâu?
Anh chợt phát hiện, mình đã quen với cuộc sống gia đình quá lâu, đến mức khi rời khỏi nhà, nhất thời không biết nên đi đâu.
Trước kia, lúc ngoài hai mươi tuổi, mỗi khi phiền lòng, anh đều đi bar. Khi đó anh chưa bao giờ thiếu chỗ vui chơi. Mạnh Tranh Vinh lái xe đến trước cửa bar, ngoài cửa có vài nam nữ đang say rượu, hát hò ầm ĩ.
Anh nghĩ, nếu mình uống say ở bar, có người muốn quyến rũ mình, chắc chắn sẽ không thành công. Nhưng nếu có kẻ có ý đồ cố tình dây dưa thì sao? Cũng đâu phải chưa từng thấy chuyện này. Nếu thật sự bị một người phụ nữ xa lạ tính kế thành công, để Hứa Nguyện biết được, chẳng phải sẽ ầm ĩ ly hôn sao?
Không không không, chuyện đó tuyệt đối không được.
Anh không muốn ly hôn. Nghĩ đến đây, Mạnh Tranh Vinh lập tức lái xe rời đi.
Vợ chồng cãi nhau rồi đến bar mua say, đó là cách làm ngu ngốc nhất. Nếu dính phải rắc rối gì, đúng là có mười cái miệng cũng nói không rõ.
Dù hôm nay anh và Hứa Nguyện xem như cãi nhau, nhưng anh chưa từng nghĩ đến việc để tình cảm của hai người xảy ra biến hóa gì.
Đối với câu trả lời của cô, anh thất vọng, nhưng chưa đến mức tuyệt vọng.
Dù sao, câu trả lời ấy cũng chưa quá khó chịu ít nhất cô nói là “không biết”, chứ không phải “không thích”, không phải sao?
Đi tìm Tống Dục? Không được. Tống Dục nhất định sẽ hỏi nguyên nhân, rồi đoán lung tung. Giữa anh và Hứa Nguyện, dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng không muốn để người khác biết, cho dù là bạn thân, là người nhà, cũng không được. Từ đầu đến cuối, đó chỉ là chuyện của hai người họ.
Mạnh Tranh Vinh lục tìm chùm chìa khóa trong xe: chìa khóa biệt thự, chìa khóa nhà cũ, tìm tìm rồi tìm được một chùm khác.
Suýt thì quên mất đó là chìa khóa căn hộ của anh, rất gần công ty, nơi anh từng ở trước khi kết hôn. Đã rất lâu không quay lại, nhưng mỗi tuần đều có người đến dọn dẹp.
Anh đến căn hộ của mình, ba phòng hai sảnh. Trước kia ở một mình không thấy gì, giờ bật hết đèn lên, lại cảm thấy trống trải đến lạ.
Mạnh Tranh Vinh lấy điện thoại ra, một giờ sáng, không có cuộc gọi nhỡ của Hứa Nguyện, cũng không có WeChat của cô.
Anh nhếch môi cười, thay giày, tắm rửa, nằm lên giường mà mãi không ngủ được. Cuối cùng anh tìm chiếc laptop dự phòng trong căn hộ, quyết định xem một bộ phim.
Tìm qua tìm lại, anh chọn được một bộ. Thật ra anh không thích xem thể loại này, anh thích phim bắn súng hoặc phim thảm họa hơn. Không hiểu vì sao, hôm nay anh lại xem trọn vẹn bộ phim này.
Xem xong đã hơn ba giờ sáng. Trên điện thoại vẫn không có cuộc gọi nhỡ nào, cũng không có tin nhắn của cô.
Mạnh Tranh Vinh nghĩ, câu “em không biết” của Hứa Nguyện có lẽ là thật.
Vợ anh không thích anh nói ra người khác sẽ cười anh thế nào đây? Không, chẳng cần người khác cười, ngay lúc này anh đã muốn cười chính mình rồi.
Hứa Nguyện chắc giờ đã ngủ rồi. Cô vốn ngủ sớm, sao có thể hơn ba giờ sáng còn chưa ngủ để gọi cho anh được chứ.
Cùng lúc đó, Hứa Nguyện vẫn chưa ngủ. Cô ngồi trong phòng làm việc của Mạnh Tranh Vinh, lật xem sách của anh. Trên đó có những ghi chú của anh, nét bút máy rất đẹp.
Thời gian sao lại trôi chậm đến vậy, sao anh còn chưa về?
Cô lật vài cuốn sách, vẫn không ngủ được, đầu óc lại càng tỉnh táo. Khoác áo ngủ, cô đi tìm dấu vết của Mạnh Tranh Vinh trong biệt thự, cuối cùng dừng lại ở phòng thay đồ, nhìn một tủ trưng bày toàn là đồng hồ của anh.
Sao còn chưa về? Chưa về!! Không về thì thôi vậy.
Hơn ba giờ sáng, Hứa Nguyện quay về phòng ngủ, nằm lên giường. Trong vô thức, cô đã quen với việc lúc ngủ được anh ôm.
Rốt cuộc là sức mạnh của tình yêu lớn hơn, hay sức mạnh của thói quen lớn hơn ai nói rõ được đây?
Cuối cùng, Hứa Nguyện nghiến răng, gạt bỏ sự gượng gạo sau cãi vã, cầm điện thoại lên, gọi cho Mạnh Tranh Vinh.
Nhưng không ai nghe máy. Đây đã là giới hạn của cô rồi, chẳng phải sao?
Dù vậy, Hứa Nguyện vẫn kiên trì gửi cho Mạnh Tranh Vinh một tin nhắn WeChat: “Hôm nay anh không về sao?”
Ở bên kia, Mạnh Tranh Vinh đã ngủ. Điện thoại không biết từ lúc nào đã chuyển sang chế độ im lặng, đặt trên tủ đầu giường, màn hình sáng lên khá lâu một cuộc gọi nhỡ, một thông báo tin nhắn.
Nếu một người không gọi điện cho bạn, vậy thì người đó không muốn gọi cho bạn.
Bộ phim mà Mạnh Tranh Vinh xem tối nay có tên là: Thật ra anh ấy không thích bạn đến thế.