Chương 52 đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 52.

Thực ra, kế hoạch dự án mà Hứa Nguyện đề xuất này, ngay từ khi mới tiếp quản Mạnh thị, Mạnh Tranh Vinh cũng từng nghĩ tới. Đây là một cục diện đôi bên cùng có lợi, chỉ có điều để triển khai thì không phải chuyện của một vài năm gần đây.

Cho dù hôm nay Hứa Nguyện không nhắc tới, thì muộn nhất trong vòng ba năm cũng sẽ được thực hiện. Chỉ là chuyện này, ai đề xuất cũng được, duy chỉ có cô là không được.

Hứa Nguyện sẽ không biết rằng, sau khi nghe những lời cô nói, tâm trạng của anh đã ra sao.

Từ trước tới nay, cảm xúc mà Mạnh Tranh Vinh có thể chấp nhận chỉ dừng lại ở mức “thích”. Nhưng cho đến khi Hứa Nguyện nói ra những lời ấy, anh mới nhận ra tình cảm mình dành cho cô đã vượt quá giới hạn mà bản thân có thể gánh chịu.

Đây là một tín hiệu cực kỳ nguy hiểm. Có lẽ ngay cả bản thân Mạnh Tranh Vinh cũng không nhận ra, anh chỉ muốn mượn cớ chuyện này để cãi nhau với Hứa Nguyện một trận, hòng làm dịu bớt cảm xúc đang quá nóng bỏng của mình.

Nghe Mạnh Tranh Vinh phản đối đề nghị của mình, Hứa Nguyện không bất ngờ cũng chẳng thất vọng. Đây vốn là một kết quả nằm trong dự liệu của cô, nên việc chấp nhận cũng không hề khó khăn. Đứng từ góc độ của Mạnh Tranh Vinh mà nhìn, cho dù công ty có thành lập một bộ phận chuyên về các dự án công ích, thì cũng chỉ là để tô điểm thêm cho danh tiếng và hình ảnh của doanh nghiệp. Chẳng có thương nhân nào thực sự là nhà từ thiện nhân ái cả.

Cô cũng vậy. Dù gì hiện tại thân phận của cô là bà chủ Mạnh thị, cho dù muốn giúp Phương Minh Dương, cô cũng chưa từng nghĩ đến việc hy sinh lợi ích của chính mình.

Hứa Nguyện rất bình tĩnh, khẽ gật đầu: “Ừ, được.”

Nào ngờ, Mạnh Tranh Vinh thà rằng cô cãi, cô làm ầm lên, còn hơn phải nhìn thấy dáng vẻ bình thản này của cô. Lửa giận trong lòng anh lập tức bùng cháy dữ dội hơn.

Dựa vào đâu mà bình tĩnh như vậy?

Rõ ràng là cô châm ngòi cho cơn giận của anh, là cô quá quan tâm tới trợ lý của mình, vậy mà giờ lại có tư cách coi như chẳng có chuyện gì xảy ra, thản nhiên đến thế?

Người đang yêu, bất kể nam hay nữ, đều sẽ lập tức biến thành một đứa trẻ vô lý, thích làm mình làm mẩy.

Hứa Nguyện cãi lại anh, khuyên anh, tranh luận với anh, anh sẽ tức giận. Nhưng Hứa Nguyện im lặng, bình thản không nói gì, anh cũng vẫn tức giận.

“Hứa Nguyện, em còn nhớ thân phận của mình không?” Mạnh Tranh Vinh nhìn về phía ấm trà và chén trà đặt trên bàn trà. Anh nghĩ, nếu lát nữa mình nổi giận hất đổ tất cả xuống đất thì cũng thật đáng buồn, bởi chỉ cần nghĩ đến việc cô sẽ bị dọa sợ, anh lập tức dẹp bỏ cái ý nghĩ trẻ con đó.

Tâm trạng của Mạnh Tranh Vinh không tốt, Hứa Nguyện hiểu. Cô đoán có lẽ anh gặp chuyện không vui trong làm ăn, mà hôm nay cô lại nhắc tới những chuyện này thì quả thật không hợp thời điểm. Trong bầu không khí như thế này, lựa chọn thích hợp nhất chính là cô nên tránh đi, để anh một mình bình tĩnh lại.

Chỉ là, Hứa Nguyện đã hiểu sai ý của Mạnh Tranh Vinh.

Cô tưởng rằng anh đang nói việc cô căn bản không có quyền đề xuất những thay đổi về chính sách như vậy. Cho dù cô là bà chủ Mạnh thị thì đã sao, trong công ty cô vốn chẳng có tiếng nói gì.

Nhưng thực tế, điều Mạnh Tranh Vinh muốn nói là: Em quên mất mình bây giờ không còn độc thân sao? Em quên mất mình là vợ của ai rồi sao?

Hứa Nguyện đứng dậy, nhìn Mạnh Tranh Vinh, giọng vẫn rất bình tĩnh:
“Ừ, em biết. Em chỉ đề xuất thử thôi, sau này sẽ không như vậy nữa.”

Là do quãng thời gian này ở bên Mạnh Tranh Vinh khiến cô đắc ý quên mình, quên mất thân phận của anh, quên đi những điều cấm kỵ của một thương nhân, một người làm quyết sách.

Vì chuyện của Phương Minh Dương mà cãi nhau với Mạnh Tranh Vinh, quả thực không đáng. Hứa Nguyện chỉ muốn nhanh chóng kết thúc cuộc đối thoại này.

Mạnh Tranh Vinh cũng đột ngột đứng bật dậy, một tay túm lấy cổ tay Hứa Nguyện, ép cô nhìn thẳng vào anh: “Đề nghị này, kế hoạch này là vì ai, trong lòng em tự hiểu.”

Nghe đến đây, tim Hứa Nguyện khẽ thắt lại, kinh ngạc nhìn anh.

“Có cần tôi tính từng khoản một với em không?” Dù trong tình huống như vậy, Mạnh Tranh Vinh vẫn luôn kiểm soát lực tay, không để Hứa Nguyện cảm thấy đau.

“Ý anh là gì?” Đầu óc Hứa Nguyện xoay chuyển rất nhanh, suy đoán khả năng anh biết chuyện này lớn đến đâu, và phải xử lý thế nào mới không phá vỡ sự yên ổn hiện tại giữa hai người.

“Ý gì à? Được, hôm nay tôi sẽ tính sổ rõ ràng với em. Lần trước em đưa thẻ cơm cho trợ lý của mình, còn nhớ em đã nói với tôi thế nào không? Em nói cậu ta bây giờ cuộc sống rất khó khăn, dù sao cũng là cấp dưới của em. Hứa Nguyện, em là người thế nào, em tự biết, tôi cũng biết. Nếu hôm nay là đồng nghiệp khác trong bộ phận em, là người khác, em có làm vậy không? Có đưa thẻ cơm của mình cho người ta không?”

Mạnh Tranh Vinh không phải là người hào phóng gì, chỉ là có những lúc anh sẵn sàng bao dung cho Hứa Nguyện, cũng sẵn lòng nhắm mắt làm ngơ trước vài tâm tư nhỏ của cô. Nhưng ở bên nhau lâu rồi, đối phương là người thế nào, tính cách ra sao, đều rất rõ. Hứa Nguyện chưa bao giờ là một người lương thiện. Cô luôn ý thức rất rõ thân phận của mình. E rằng chuyện này mà rơi vào người khác, cô cũng chỉ thờ ơ cho qua.

Vì vậy lần trước anh mới nửa đùa nửa thật nói một câu để nhắc nhở cô. Không ngờ sự nhẫn nhịn của anh, cô lại chẳng để tâm.

Những lời này của Mạnh Tranh Vinh khiến Hứa Nguyện sững người. Cô nhìn anh, theo bản năng né tránh ánh mắt ấy.

Quả thật, nếu Phương Minh Dương không có gương mặt giống hệt anh họ cô, thì cô căn bản sẽ không quan tâm.

Cô không phải là đấng cứu thế, không phải nhà từ thiện. Mỗi người đều có những khó khăn và số phận riêng, cô không quản xuể nhiều như vậy.

Ông trời cũng sẽ không vì cô có lòng tốt mà đối xử tốt với cô hơn.

Thấy Hứa Nguyện không trả lời, Mạnh Tranh Vinh giận quá hóa cười:
“Em thấy chưa, trong lòng em tự hiểu rõ cả. Có những chuyện tôi không nói, đừng tưởng là tôi không biết.”

Anh từng nghĩ cô làm vậy là để thu phục lòng người, nên lúc đó không so đo với cô. Nhưng đến hôm nay, sau khi chuyện này xảy ra, anh mới chợt hiểu ra, cô không giống như những gì anh từng tưởng.

Môi Hứa Nguyện khẽ động, muốn nói gì đó, nhưng rồi lại phát hiện lúc này nói gì cũng chỉ là biện minh yếu ớt.

Đã đến nước này rồi, tuyệt đối không còn đường hòa giải trong yên lặng. Mạnh Tranh Vinh cũng không muốn che che giấu giấu nữa. Anh tin rằng hiện tại giữa Hứa Nguyện và người kia chưa có gì, nhưng anh phải bóp chết tất cả những khả năng nảy sinh trong đầu cô. Anh muốn cô biết, vì anh thích cô, vì cô là vợ anh, nên anh sẽ rất kiên nhẫn với cô, nhưng có những chuyện là ranh giới, cho dù là cô cũng không được phép chạm vào.

“Còn nữa, hôm nay cái hộp cơm đó, em nói với tôi thế nào? Em nói là trợ lý của em mua cho em chè ngân nhĩ…”

Hứa Nguyện nhìn Mạnh Tranh Vinh, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành. Chẳng lẽ tâm trạng hôm nay của anh có liên quan tới chè ngân nhĩ?

Không lẽ Phương Minh Dương đã làm chuyện gì đó không nên làm?

Đúng rồi, cô đột nhiên nhớ ra, hôm nay Mạnh Tranh Vinh đã lấy đi bát chè ngân nhĩ do Phương Minh Dương mua cho cô…

“Lúc đó tôi mở ra xem, nhìn là thấy không đúng, đó căn bản không phải chè ngân nhĩ.” Nói đến đây, Mạnh Tranh Vinh dừng lại một chút, cười lạnh một tiếng, “Em biết đó là gì không? Là yến sào!”

Hứa Nguyện sững sờ. Ban đầu còn chưa kịp phản ứng, đến khi hiểu ra thì không dám tin nhìn anh.

Ánh mắt ấy khiến cơn giận của Mạnh Tranh Vinh dịu xuống đôi chút.

Xem ra cô hoàn toàn không hay biết.

Mạnh Tranh Vinh cũng có tâm tư riêng của mình. Cả buổi chiều hôm nay anh đều suy nghĩ về chuyện này, rốt cuộc nên xử lý thế nào mới là tốt nhất. Dù vừa rồi vì đề nghị của Hứa Nguyện mà nổi giận, lý trí của anh vẫn còn đó.

Ép buộc cô phải đoạn tuyệt những ý nghĩ không nên có, đó không phải điều anh mong muốn.

Chuyện này mà xử lý không khéo, rất dễ công cốc hết thảy. Những nỗ lực mấy ngày qua của anh cũng sẽ thành uổng phí, thậm chí quan hệ giữa anh và Hứa Nguyện còn có thể tệ hơn lúc ban đầu. Vì một người như vậy, thật sự không đáng.

“Em không biết à? Trước đó chẳng phải em nói trợ lý của em cuộc sống rất khó khăn sao? Cuộc sống khó khăn mà lại nghĩ tới việc mua yến sào cho em? Sau đó tôi cũng cho người đi điều tra, trong nhà cậu ta còn có bố bị ung thư đang chờ tiền chữa trị. Vậy mà vẫn có tiền nhàn rỗi mua yến sào cho em? Hứa Nguyện, em không còn là trẻ con nữa. Giữa những người trưởng thành với nhau, đặc biệt là khác giới, vô duyên vô cớ đối xử tốt với em, thì nhất định là có mưu cầu.”

Không phải Mạnh Tranh Vinh nghĩ người khác quá xấu, mà là hành động của Phương Minh Dương thật sự quá đáng ngờ. Gia đình khó khăn như vậy, vậy mà còn mua yến sào cho Hứa Nguyện, chẳng phải là có ý đồ thì là gì?

Phàm là người có thể vào làm ở Mạnh thị, đều có năng lực nhất định. Phương Minh Dương còn đang trong thời gian thử việc mà đã nghĩ tới chuyện nịnh bợ cấp trên rồi sao?

Đàn ông với nhau, nếu Phương Minh Dương trong lòng không có chút tâm tư kia, thì anh tuyệt đối không tin.

Ban đầu Hứa Nguyện vẫn còn giữ được bình tĩnh, nhưng nghe đến đây thì thật sự không biết nên xử lý chuyện này thế nào nữa.

May là đầu óc cô vẫn rất tỉnh táo. Chuyện của Phương Minh Dương có thể để sau xử lý, bây giờ quan trọng nhất là phải kết thúc cuộc cãi vã giữa cô và Mạnh Tranh Vinh thế nào, trong điều kiện không ảnh hưởng tới tình cảm.

Tình cảm giữa cô và Mạnh Tranh Vinh hiện tại đang phát triển khá tốt, cô không muốn quay trở lại trạng thái ban đầu.

“Em không biết.” Hứa Nguyện vừa suy nghĩ vừa bình tĩnh đáp, “Em căn bản không biết trong đó là yến sào. Em chỉ bảo cậu ta mỗi ngày mua cho em chè ngân nhĩ ở căn tin. Nếu anh không tin, có thể đi hỏi căn tin.”

Vì sao Phương Minh Dương lại mua yến sào cho cô, chuyện này có thể để sau. Điều cần nói rõ với Mạnh Tranh Vinh bây giờ là, chuyện này không liên quan tới cô, cô hoàn toàn không biết!

Chuyện này quá nguy hiểm. Chỉ cần giải thích không rõ ràng, rất dễ khiến Mạnh Tranh Vinh nghi ngờ.

“Đây là trọng điểm sao?” Mạnh Tranh Vinh day day sống mũi, “Trọng điểm bây giờ không phải cái đó, mà là trong lúc em không hề hay biết, cậu ta đã mua yến sào cho em. Em nghĩ tâm tư của cậu ta có đơn thuần không? Hơn nữa, sau chuyện này, em còn muốn vì một người như vậy mà thêm chính sách mới. Hứa Nguyện, tôi là đàn ông, mà là đàn ông lòng dạ không rộng rãi.”

Hứa Nguyện không nói gì, cô đang nghĩ xem phải làm thế nào để xoa dịu cảm xúc của Mạnh Tranh Vinh.

Mạnh Tranh Vinh thừa thắng xông lên, muốn khơi dậy sự áy náy trong cô:
“Vốn dĩ chuyện yến sào này tôi không định nhắc tới…”

Không phải vậy. Cho dù không có màn vừa rồi, anh vẫn sẽ nói với cô.

“Tôi là tin em. Chúng ta mỗi ngày đều ở bên nhau, nên chuyện này tôi không định nói ra để ảnh hưởng tới tình cảm giữa chúng ta, bởi vì tôi tin em. Nếu em biết người khác có ý đồ xấu, em nhất định sẽ xử lý tốt. Nhưng sự tin tưởng của tôi, dưới đề nghị vừa rồi của em, lại biến thành một trò cười.”

Không thể không nói, những lời này của Mạnh Tranh Vinh quả thực đã phát huy tác dụng.

Hứa Nguyện tuy biết rõ tâm tư của anh, nhưng lúc này vẫn không tránh khỏi cảm thấy chột dạ.

Bất kể lý do hay cái cớ của cô là gì, chung quy đều là những điều không thể nói ra cho người khác biết. E rằng có nói ra, Mạnh Tranh Vinh cũng sẽ không tin.

Dù thế nào đi nữa, đứng từ góc độ của người ngoài nhìn vào, người làm chưa thỏa đáng là cô, và người chột dạ cũng là cô.

Hứa Nguyện vừa định như trước kia, chủ động ôm lấy Mạnh Tranh Vinh để làm hòa, thì anh dường như đã nhìn thấu suy nghĩ của cô, không khống chế được mà hỏi:
“Hứa Nguyện, em có thích tôi không?”

Câu hỏi này khiến Hứa Nguyện nghẹn lời. Cô không biết nên trả lời thế nào.

Mạnh Tranh Vinh lại tự giễu cười một tiếng. Con người là vậy, cho dù có thành phần diễn xuất, cho dù vẫn còn lý trí, thì lý trí mạnh mẽ đến đâu cũng rất khó chiến thắng được tình cảm.

Anh chính là như thế, tự mình nhấc đá đập chân mình. Rõ ràng là muốn khiến Hứa Nguyện cảm thấy áy náy, vậy mà nói tới nói lui lại thấy xót xa cho chính mình.

“Em có thích tôi không?” Lòng tự trọng của Mạnh Tranh Vinh lúc này trỗi dậy. Anh không thể bóc trần toàn bộ cảm xúc của mình trước mặt Hứa Nguyện, như vậy thì cả thể diện lẫn tự tôn của anh đều không còn.

Ban đầu đúng là vì lòng hiếu thắng, muốn Hứa Nguyện thích mình, yêu mình, nên anh mới nghĩ tới chuyện theo đuổi cô. Nhưng theo thời gian, ý nghĩ đó đã âm thầm thay đổi lúc nào không hay.

“Tôi muốn một câu trả lời.” Mạnh Tranh Vinh quyết định ép Hứa Nguyện một lần.

Suốt bao nhiêu năm sống trên đời, đây là lần đầu tiên anh cảm nhận được cảm giác tủi thân vì một người phụ nữ.

Điều khiến anh thật sự khó chịu không phải là Phương Minh Dương, mà là sự quan tâm và để ý mà anh phải cố gắng rất lâu mới có được từ Hứa Nguyện, lại có người chẳng tốn chút sức lực nào cũng có thể nhận được.

Thứ khiến anh để tâm từ trước đến nay chưa bao giờ là người khác.

Chỉ tiếc rằng, không biết Hứa Nguyện có hiểu được hay không.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message