Phương Minh Dương là một người rất lương thiện và thật thà. Những lời Tiểu Vũ nói hôm đó đã gợn sóng trong lòng anh, nhưng không phải vì thế lực tài chính phía sau Hứa Nguyện, mà là vì chính con người cô.
Khi còn đọc thơ cổ, anh từng tưởng tượng xem mỹ nhân trong bút mực của các thi nhân rốt cuộc trông như thế nào. Trước kia, tất cả đều chỉ là những khái niệm rất trừu tượng, cho đến khi anh gặp Hứa Nguyện.
Anh có thể cảm nhận được Hứa Nguyện là một người vô cùng thiện lương, nếu không thì cũng đã chẳng đưa thẻ cơm của mình cho anh. Dù xuất phát từ lập trường nào, ít nhất cô cũng đã giải quyết được tình cảnh cấp bách trước mắt của anh.
Phương Minh Dương không biết người khác nghĩ sao, nhưng trong lòng anh, Hứa Nguyện chính là người đẹp nhất mà anh từng gặp.
Tuổi trẻ rung động, vốn là bản tính con người.
Phương Minh Dương chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ xảy ra điều gì với Hứa Nguyện. Người như cô, đến ngẩng cổ lên nhìn còn thấy mỏi, làm sao anh dám có ý nghĩ dơ bẩn gì chứ.
Ngay cả bản thân Phương Minh Dương cũng không biết, kiểu người như vậy được gọi là… nữ thần.
Anh biết Hứa Nguyện thích uống chè tuyết nhĩ, nên sáng nào cũng ra nhà ăn lấy một phần đặt lên bàn làm việc của cô. Còn anh thì vẫn như thường lệ, mỗi ngày ghi chép một khoản chi, lặng lẽ chờ đến ngày lĩnh lương.
Nhưng cậu em trai Tiểu Vũ lại giống như tìm được con đường làm giàu vậy, ngày nào cũng lải nhải bên tai anh.
Ban đầu Phương Minh Dương còn mắng em, về sau thì cũng hết hơi sức, mặc kệ cậu ta nói năng linh tinh.
“Anh, anh xem này, cái tin tức này chẳng phải đang nói về hào môn sao? Thằng đàn ông này có tiểu tam, rồi vợ hắn cũng không chịu cô đơn, nuôi trai trẻ, bị phanh phui hết rồi!”
Phương Minh Dương liếc nhìn một cái, cảm thấy vô cùng bất lực: “Chuyện đó thì liên quan gì đến chúng ta?”
“Sao lại không liên quan? Hào môn đều thế cả, bề ngoài thì trông đẹp đẽ, thực chất là bằng mặt không bằng lòng. Như ông chủ với bà chủ nhà anh, tình hình thế nào người ngoài ai biết được.”
Phương Minh Dương liếc em trai một cái: “Vì không biết nên đừng đánh giá, càng đừng xen vào.”
“Anh ngốc à? Bà chủ nhà anh trẻ đẹp thế, nếu anh mà theo đuổi được, biết đâu cô ấy ly hôn chồng rồi cưới anh thì sao? Cả nhà mình chẳng phải đều được hưởng phúc à.”
Phương Minh Dương thật sự không biết nên nói gì với em trai nữa, nghĩ quá đơn giản rồi.
Chưa nói đến việc làm như vậy là thách thức đạo đức, chỉ riêng Hứa Nguyện người như cô chắc chắn cũng chẳng thèm để mắt tới anh. Quan trọng nhất là, anh đã nghe người trong bộ phận nói rồi, ông chủ và bà chủ tình cảm rất tốt, hai người cực kỳ xứng đôi.
Anh điên rồi mới nghe theo lời em trai. “Ngày tháng tốt đẹp là do tự mình giành lấy, không thể trông chờ vào người khác.”
Ném lại một câu như vậy, Phương Minh Dương liền ra khỏi nhà.
Gần đây, anh và em trai thường xuyên vì những chuyện như thế này mà cãi vã, trong lòng Phương Minh Dương thật sự rất bực bội.
Mùa hè nóng bức như vậy, nhưng trong lòng anh lại như đang ở giữa mùa đông giá rét, vừa lạnh vừa nôn nóng. Một phần là vì bệnh của cha, trong nhà đã không còn tiền chữa trị. Cha mẹ ngày nào cũng cãi nhau, người thì trách lúc trước không mua bảo hiểm y tế nên kéo cả nhà xuống nước, người kia lại nói ai mà ngờ được sẽ có biến cố như thế này.
Giờ trong nhà còn nợ nần, tất cả đều chờ anh gánh vác. Điều đó anh có thể bình thản chấp nhận, nhưng trong áp lực cuộc sống như vậy, lại thêm việc em trai ngày nào cũng nói những lời ấy bên tai, thật sự khiến người ta lạnh lòng.
Dĩ nhiên, tất cả những điều đó đều là thứ yếu. Điều khiến Phương Minh Dương hoảng sợ nhất là, trong hoàn cảnh như vậy, mỗi sáng trước khi ra khỏi nhà, anh lại cảm thấy… vui vẻ. Anh không dám truy cứu nguyên nhân của niềm vui ấy, chỉ muốn chôn chặt trong lòng.
Những lời của em trai khiến anh đến việc tự lừa mình cũng sắp không làm nổi nữa...
Cùng lúc đó, Mạnh Tranh Vinh và Hứa Nguyện cũng vừa ăn tối xong, đi dạo về. Hai người ở trong thư phòng, mỗi người chiếm một góc, nghiêm túc làm việc.
Gần đây Hứa Nguyện thật sự rất bận. Vì tiếp nhận bộ phận dự án từ thiện nên cô không cần đích thân chạy tới các vùng nghèo như khi còn theo bà Vương nữa. Nhưng một dự án của tập đoàn không thể chỉ có một, nên khi thực sự làm thì vẫn rất vất vả. Huống chi cô còn kiêm cả phòng tài chính bề ngoài trông như chỉ “đánh xì dầu”, nhưng hiện giờ nhiều chuyện lớn đều phải qua tay cô, rồi cô mới chuyển lại cho chị Chu. Cũng may kiếp trước phải xử lý những mối quan hệ phức tạp hơn nhiều, cô vẫn gánh nổi, nên giờ những việc này cũng không thành vấn đề.
Thời tiết càng nóng, lửa trong lòng càng bốc. Mạnh Tranh Vinh nhìn như đang chăm chú làm việc, nhưng ánh mắt lại liên tục liếc về phía cô.
Haiz… những ngày như thế này không biết bao giờ mới là hồi kết.
Anh tuy không phải cặn bã cũng chẳng phải súc sinh, nhưng vẫn là một người đàn ông có xu hướng bình thường. Người mình thích mỗi ngày đều nằm bên cạnh, trước khi ngủ ngày nào cũng được hôn, Mạnh Tranh Vinh cảm thấy mình nhịn đến giờ cũng đã giỏi lắm rồi.
Nhịn thì không phải vấn đề, vấn đề là nhịn đến khi nào?
Đàn ông ngày nào cũng làm Liễu Hạ Huệ trước mặt người mình thích, thật sự rất bức bối. Anh quyết định tối nay cho mình “ăn thêm”. Quyết định vô cùng vui vẻ.
Trong lúc cùng lúc phụ trách hai bộ phận, trong lòng Hứa Nguyện cũng luôn quanh quẩn một chuyện chuyện của Phương Minh Dương.
Có lẽ con người là vậy, biết anh ta không phải “anh họ” là một chuyện, nhưng có thể hoàn toàn khống chế bản thân, coi anh ta như một cấp dưới bình thường lại là chuyện khác.
Lúc này trên màn hình máy tính là hồ sơ cá nhân chi tiết của Phương Minh Dương. Trường đại học anh từng học rất tốt, lý lịch cũng đẹp. Theo lý mà nói, một chàng trai như vậy cuộc sống không đến mức eo hẹp như thế. Nếu nói anh tiêu tiền hoang phí thì còn có thể hiểu, nhưng qua quan sát, đây là người cực kỳ tiết kiệm cho bản thân. Cô còn xem lịch sử thẻ cơm của anh, ngày nào anh cũng chỉ lấy những món rẻ nhất. Vậy rốt cuộc điều gì khiến anh lâm vào cảnh túng quẫn như vậy?
Nhìn quê quán của anh, cô tra thử thì đó là một vùng nông thôn rất hẻo lánh. Hứa Nguyện luôn cảm thấy, trên người Phương Minh Dương hẳn là đã xảy ra chuyện gì đó.
Cô suy nghĩ quá nhập tâm, đến khi Mạnh Tranh Vinh đứng phía sau mà cũng không kịp phản ứng.
Thấy cô đang xem tư liệu của trợ lý kia, Mạnh Tranh Vinh vô thức nhíu mày:
“Em xem cái này làm gì? Anh ta có vấn đề gì à?”
Hứa Nguyện giật mình, nhưng ngoài mặt không biểu lộ ra. Cô nghiêng đầu, môi vừa khéo lướt qua má anh.
Hai người đã có những hành động thân mật hơn thế nhiều, nên cũng chẳng vì cử động nhỏ này mà ngượng ngùng.
Hứa Nguyện không muốn nói ra suy nghĩ thật của mình cho Mạnh Tranh Vinh nghe. Anh không phải cô, không hiểu đoạn quá khứ không ai biết của cô, nên sự quan tâm hiện tại của cô dành cho Phương Minh Dương chỉ khiến anh nghi ngờ. Cô không muốn sinh thêm chuyện.
“Không phải gì cả, chỉ là tình cờ thấy hồ sơ của cậu ấy thôi. Dạo này em đang sắp xếp tư liệu nhân viên trong bộ phận, muốn hiểu rõ hơn.”
Sợ Mạnh Tranh Vinh nghĩ nhiều, cô còn nói vòng vo thêm: “Anh cũng biết rồi đấy, bọn họ đều là người được cậu tuyển vào khi còn sống.”
Mạnh Tranh Vinh coi như chấp nhận lời giải thích này, một tay đặt lên vai cô, dính sát lấy cô đầy thân mật:
“Cái này em cứ yên tâm, tay cậu không với xa được như vậy đâu.”
“Ừ.” Hứa Nguyện đáp một tiếng, theo bản năng né tránh động tác của anh.
Anh dạo này càng lúc càng không kiêng dè. Cô biết, anh đang thăm dò giới hạn của mình, xem cô có thể chấp nhận đến mức nào.
Mạnh Tranh Vinh cắn nhẹ vành tai cô một cái, nhìn tai trắng mịn lập tức đỏ bừng, anh bật cười khẽ. Hơi thở phả bên tai cô, ngứa ngáy vô cùng. “Lát nữa cùng đi tắm nhé.” Anh ghé sát tai cô, giọng đầy dụ dỗ.
Dù trước kia Hứa Nguyện có bình tĩnh đến đâu, thì cũng chưa từng có “tên háo sắc” nào dám động tay động chân với cô.
Có thể nói, trong chuyện tình cảm, bao gồm cả tiếp xúc thân thể, Hứa Nguyện hoàn toàn là tay mơ. Trước những va chạm như thế của Mạnh Tranh Vinh, bề ngoài cô còn gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại có chút luống cuống.
Trước đây là vì khó chịu nên rất muốn quật anh một cú quăng vai ném ra ngoài. Còn bây giờ, tuy không khó chịu nữa, nhưng lại thấy là lạ.
Cha mẹ chưa kịp dạy cô rằng thân thể không thể để đàn ông chạm vào, anh họ đại khái cũng không nghĩ đến tầng này. Nhưng bản năng sâu trong xương cốt khiến Hứa Nguyện luôn tránh tiếp xúc thân thể trực tiếp với nam giới. Mạnh Tranh Vinh nhiều lần “xâm phạm” nguyên tắc cô luôn giữ, đến chính cô cũng không nhận ra, phòng tuyến trong lòng mình đã không còn vững chắc như trước nữa.
Dù quan điểm “phụ nữ vì sex mà yêu” thật khiến người ta khinh thường, nhưng không thể phủ nhận rằng cơ thể có trí nhớ. Đây là bản năng của con người, giống như trẻ sơ sinh nhận ra xúc cảm và mùi hương của mẹ. Tiếp xúc lâu rồi, cơ thể sẽ dần quen thuộc.
Có lẽ vì đã quen, nên khi nghe những lời ấy, Hứa Nguyện thậm chí còn vươn tay véo nhẹ vào chỗ mềm ở eo anh.
Nghe Mạnh Tranh Vinh “xì” một tiếng, cô cũng bật cười theo.
Cuối cùng tuy không cùng tắm, nhưng sau khi tắm xong, nằm trên giường, Mạnh Tranh Vinh không còn che giấu bản thân nữa.
Ý nghĩ của anh quả thực giống hệt điều Hứa Nguyện đoán thăm dò giới hạn cô có thể chấp nhận, từng chút từng chút phá vỡ phòng tuyến của cô, cuối cùng đạt được điều mình muốn.
Nhìn ánh mắt Hứa Nguyện dần dần mờ đi, trong lòng Mạnh Tranh Vinh tràn đầy cảm giác thành tựu.
Ban đầu anh cũng biết, những nụ hôn của mình khiến cô kháng cự. Sau đó một thời gian, cô chỉ nhắm mắt, không đáp lại, như thể đã từ bỏ giãy giụa. Thái độ ấy thật ra rất tổn thương lòng tự trọng.
Giờ nghĩ lại, khi đó anh có thể quên đi cái gọi là tự tôn, dày mặt bám lấy cô, cũng xem như một bản lĩnh.
Còn bây giờ, cô giống như học sinh tiểu học, từ từ học cách đáp lại anh. Chỉ là tiểu học thì vẫn là tiểu học, có thể hơi hé răng ra đã là cực hạn rồi.
Có lúc nhìn cô bị anh hôn đến không thở nổi, khuôn mặt nhỏ ửng đỏ, ánh mắt mơ màng, thật sự vừa khiến người ta yêu thích, vừa khiến người ta xót xa.
Cái gọi là cao thủ gặp tay mơ, rốt cuộc ai thắng ai thua, ai có thể nói rõ được chứ?
Lúc này Hứa Nguyện đã không còn tỉnh táo lý trí như trước. Mạnh Tranh Vinh rút cạn sự bình tĩnh của cô, đến khi dây áo ngủ trên vai bị anh từng chút kéo xuống, cô mới chợt tỉnh lại.
Cô hoảng sợ nhìn anh. Đây là phản ứng bản năng, trước kia chưa từng như vậy. Nhưng Mạnh Tranh Vinh không cho cô cơ hội đẩy anh ra, trực tiếp đè lên, thở gấp bên tai cô: “Anh chỉ hôn một chút thôi, chỉ sờ một chút thôi, không làm gì đâu.”
Nghe câu này quen tai vô cùng. May mà Mạnh Tranh Vinh tuy lúc này rất mặt dày không chịu buông nhưng vẫn còn lý trí, thật sự chỉ hôn hôn sờ sờ mà thôi....
Hứa Nguyện vẫn đi điều tra chuyện của Phương Minh Dương. Vùng nông thôn hẻo lánh thì chỉ có chừng ấy người, biến cố nhà họ Phương cả làng đều biết, hỏi thăm sơ qua là rõ.
Khi lại nhìn thấy nụ cười của Phương Minh Dương, Hứa Nguyện thật sự có chút chua xót.
Cô không phải người quá thiện lương. Nếu Phương Minh Dương không có gương mặt ấy, cô cùng lắm chỉ là thương cảm một chút. Nhưng nhìn gương mặt đó, nghĩ đến những đau khổ anh đã trải qua, cô không khỏi cảm khái. Xót xa thì còn chưa tới mức, bởi trong lòng cô rất mâu thuẫn một mặt biết rõ người này không phải anh họ, chẳng liên quan nhiều đến mình; mặt khác lại vì gương mặt tương tự ấy mà nảy sinh chút lòng thương xót với anh.
Vậy nên giúp anh trong phạm vi cho phép thế nào mới tốt?
Hứa Nguyện đương nhiên sẽ không dùng tiền nhà họ Mạnh để làm việc thiện theo ý mình. Chút lòng thương cảm này chưa đủ để cô quên thân phận là vợ của một thương nhân.
Vậy thì nên giúp Phương Minh Dương bằng cách nào thì tốt hơn?
Nghĩ cũng lạ, trong thôn có một số quan điểm, khó nói là đúng hay sai. Họ cho rằng cha Phương tuổi đã lớn, mắc bệnh như vậy thì không chữa cũng được, hà tất phải kéo lũ trẻ theo cùng chịu khổ.
Hứa Nguyện nghĩ, với một gia đình như vậy, có lẽ đó được xem là cách giải quyết “tốt nhất”. Nhưng ai có thể đảm bảo, ba đứa con nhà họ Phương sau này sẽ không sống trong day dứt và hối hận?
Nói cho cùng, đôi khi cái gọi là hiếu đạo, có phải chỉ là cố gắng để sau này bản thân bớt hối tiếc hơn hay không?
Trong lúc Hứa Nguyện đang nghĩ cách vì chuyện của Phương Minh Dương, chẳng bao lâu sau… cũng đến ngày phát lương.