Chương 43 đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 43.

Việc Dụ Vũ nghĩ như vậy cũng là chuyện bình thường, dù sao hai người cũng đã lâu không gặp, lại thấy trong xe cô còn đặt mấy thứ kia…

Hứa Nguyện thì cảm thấy đem cherry và yến sào cho Dụ Vũ là hợp lý nhất. Cô không thể mang những thứ này về nhà, nếu Mạnh Tranh Vinh hỏi tới thì lại phải bịa chuyện, mà trong chuyện này, cô cảm thấy lừa dối anh không hay chút nào. Nhưng nếu đem cherry và yến sào vứt đi thì lại thấy quá lãng phí.

Nghĩ tới đây, Hứa Nguyện gật đầu: “Ừ, cho cậu đó.”

Dụ Vũ nhất thời cảm động, ôm chầm lấy Hứa Nguyện: “Vẫn là wuli Tiểu Nguyện thương mình nhất, biết mình thích ăn cherry nên đặc biệt mua cho mình, biết dạo này mình vất vả còn mua yến sào bồi bổ. Cậu mà là con trai, mình nhất định gả cho cậu!”

Nghe vậy, Hứa Nguyện có chút chột dạ.

Cũng đúng thôi, mấy thứ này vốn đâu phải cô mua, chẳng qua là người khác tặng, cô không tiện giữ nên mới đưa cho Dụ Vũ, vậy mà Dụ Vũ lại nghĩ cô đặc biệt mua cho mình…

Cuối cùng Hứa Nguyện quyết định, trong nhà vẫn còn vài món thuốc bổ, cô sẽ lựa ít đồ tốt mang tặng Dụ Vũ, như vậy mới là tấm lòng thật sự của cô.

Hai người phụ nữ đi mua sắm quả thực là một chuyện rất đáng sợ, có thể đi suốt cả ngày cũng không thấy mệt.

Dụ Vũ lại đã lâu không đi dạo phố, hận không thể kéo Hứa Nguyện đi đến tận sáng hôm sau rồi tiếp tục “chiến đấu”.

Hơn chín giờ tối, thấy Hứa Nguyện vẫn chưa về, Mạnh Tranh Vinh nằm một mình trên giường chán đến phát bực, cuối cùng cắn răng gọi điện cho cô.

Lúc đó Hứa Nguyện đang thử quần áo cùng Dụ Vũ trong cửa hàng. “Có chuyện gì à?”

Mạnh Tranh Vinh rất muốn hỏi: “Em xem bây giờ là mấy giờ rồi mà còn chưa về?” nhưng lời đến bên miệng lại nuốt xuống:
“Đang làm gì vậy?”

“Đi dạo phố.”, “Ờ… bao giờ em về nhà?”

Hứa Nguyện liếc nhìn thời gian, thấy vẫn còn sớm: “Muộn chút nữa, không có việc gì thì em cúp máy nhé.”

Mạnh Tranh Vinh “ờ” một tiếng đầy thất vọng, nghe tiếng tút tút bên kia điện thoại, vẻ mặt buồn bã không sao tả xiết.

Anh bắt đầu mong Tống Dục sớm ngày theo đuổi lại được Dụ Vũ, như vậy Dụ Vũ sẽ không rảnh rỗi là đến tranh Hứa Nguyện với anh nữa.

“Gì vậy? Mạnh tiên sinh giục cậu về à?” Dụ Vũ ghé sát lại, cười hì hì hỏi. “Không có.”

“Dù sao hôm nay thời gian của cậu là dành cho mình.” Đang nói thì điện thoại Hứa Nguyện rung lên, là tin nhắn WeChat.

Cô mở ra xem, là Mạnh Tranh Vinh gửi: “Hay để anh đi đón em?”

Tốc độ trả lời tin nhắn của Hứa Nguyện giờ ngày càng nhanh, cũng ngày càng quen với cuộc sống hiện tại:
“Không cần đâu, có tài xế rồi.”

Mạnh Tranh Vinh:  “Giờ hơn chín giờ, sắp mười giờ rồi, tài xế cũng nên tan ca chứ.”

Thực ra anh chỉ muốn nhắc cô rằng đã muộn rồi, anh còn đang ở nhà đợi cô, mau về đi.

Hứa Nguyện: “Tài xế nhà mình chẳng phải đều trực 24 tiếng sao?”

Mạnh Tranh Vinh nghẹn họng. Nói ra cũng là anh tự chuốc lấy. Trước kia có lần anh và Hứa Nguyện ra ngoài chơi, trời đã muộn mà anh thấy không khí rất tốt, không muốn về nhà sớm, Hứa Nguyện hỏi câu này, lúc đó chính anh trả lời rằng tài xế trong nhà đều trực 24 giờ, lương cao gấp mấy lần tài xế bình thường, đương nhiên phải phục vụ chu đáo hơn.

Dụ Vũ cũng là người biết chừng mực, hiểu Mạnh Tranh Vinh đang giục Hứa Nguyện về nhà, nên đi thêm một lúc liền nói muốn về. Hứa Nguyện tiễn cô xuống dưới lầu, chờ Dụ Vũ nhắn tin báo đã về nhà an toàn, khóa cửa cẩn thận rồi cô mới rời đi.

Không ngờ vừa lên xe chưa kịp về tới nhà thì điện thoại lại reo, là Tống Dục gọi.

Trong lòng Hứa Nguyện có chút bài xích khi nghe máy. Tuy không biết anh ta có ý gì, nhưng cứ thấy rất kỳ lạ, mang theo cảm giác chẳng lành. Dẫu vậy, Tống Dục dù sao cũng là bạn của Mạnh Tranh Vinh, lại là đồng nghiệp trong công ty, Hứa Nguyện do dự một lát rồi vẫn nghe máy.

Tống Dục ngồi trên sofa, cẩn thận hỏi: “Tiểu Nguyện, cherry với yến sào em không quên chứ?”

Hứa Nguyện nghĩ thôi thì nói thật cho xong, có đắc tội cũng còn hơn bầu không khí mập mờ thế này:
“Không quên. Em không thích ăn cherry, mà Tranh Vinh cũng mua cho em rất nhiều yến sào rồi, nên em đưa cho bạn thân em.”

Tống Dục thấy lời này của Hứa Nguyện thật sự rất kỳ quái.

Cô rõ ràng biết mối quan hệ giữa anh và Dụ Vũ, sao nghe câu này lại như đang hiểu lầm điều gì đó?

Cherry và yến sào vốn là anh mua cho Dụ Vũ mà…  Chỉ là lúc đó nghĩ nếu Hứa Nguyện thích ăn thì ăn một ít cũng không sao.

Sao nghe giọng điệu này, lại giống như những thứ đó là mua cho cô?

Tống Dục trấn tĩnh tinh thần, vỗ nhẹ lên mặt mình, cảm thấy dạo này áp lực quá lớn nên mới sinh ra suy nghĩ kỳ lạ như vậy.

“Ừ.” Dù sao đồ cũng đã đến tay Dụ Vũ, anh cũng thấy vui rồi. “Tiểu Nguyện, hôm khác anh mời em ăn cơm.”

Tống Dục thấy Mạnh Tranh Vinh đúng là nói bừa, Hứa Nguyện rõ ràng là đang giúp anh!

Sắc mặt Hứa Nguyện vô cùng phức tạp. Trước kia nghe Tống Dục gọi “Tiểu Nguyện” cũng không sao, nhưng hôm nay nghe anh ta gọi như vậy, cô chỉ thấy khó chịu toàn thân, liền nói thẳng: “Sau này anh cứ gọi em bằng tên đầy đủ đi.”

“Sao vậy?”, “Dù sao cứ gọi tên đầy đủ thì hơn.”

Tống Dục tuy thấy lời này hơi lạ, nhưng đã là yêu cầu của cô thì đồng ý thôi, huống chi cô còn là bạn thân của Dụ Vũ. Đừng nói gọi tên đầy đủ, dù có gọi là Vương Mẫu Nương Nương anh cũng chấp nhận: “Vậy được.”

“Nếu không có chuyện gì nữa thì em cúp máy trước.” Hứa Nguyện nghĩ một chút, rồi bổ sung thêm, “Giờ cũng muộn rồi, em với Tranh Vinh cũng nên đi ngủ.” “Ừ.”

Tống Dục bị nhét cho một bát cẩu lương, nghĩ tới tương lai mờ mịt của mình, trong lòng lại càng khó chịu.

Trước đây Hứa Nguyện chưa từng để ý nhiều đến Tống Dục, chỉ biết anh ta là bạn tốt của Mạnh Tranh Vinh, lại là lãnh đạo cấp cao trong công ty, thời gian tiếp xúc cũng không nhiều.

Vậy thì tại sao anh ta lại tặng cô cherry và yến sào? Vì sao không đưa trước mặt Mạnh Tranh Vinh? Kỳ quái nhất là còn dặn cô đừng nói cho Mạnh Tranh Vinh biết, nghĩ kỹ lại quả thật rất đáng ngờ.

Trong lòng Hứa Nguyện có tâm sự, rất muốn về nhà nói chuyện này với Mạnh Tranh Vinh, nhưng lại vô thức cảm thấy như vậy không ổn. Cô do dự suốt dọc đường về, đến nơi cũng không vào nhà ngay mà ngồi trên chiếc xích đu trong sân, do dự rất lâu rồi mới gọi cho Dụ Vũ.

Dụ Vũ là người có thể tin cậy, dù sao cũng là bạn thân nhất của nguyên chủ, hơn nữa qua tiếp xúc cũng cảm nhận được đây là một người rất chân thành.

Một lúc sau Dụ Vũ mới nghe máy, giọng lười biếng: “Sao thế?”

Hứa Nguyện nhất thời chưa biết mở lời thế nào, bèn nói sang chuyện khác: “Cậu chuẩn bị ngủ rồi à?”

Nếu Dụ Vũ sắp ngủ thì cô cũng không muốn làm phiền.  Dụ Vũ cười khẽ:
“Mình mà ngoan vậy sao? Chưa qua mười hai giờ đâu, mình đang ngâm bồn, vừa ngâm vừa uống rượu vang nè. Trời ơi, nghỉ phép sướng thật!”

Hứa Nguyện ấp a ấp úng một lúc, Dụ Vũ liền cười hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì vậy, với mình còn có gì không nói được sao?”

Cũng đúng, đã gọi điện rồi thì chẳng cần do dự nữa.

“Có chuyện này muốn hỏi cậu. Là thế này, có một người, mình với anh ta chẳng thân thiết gì, nhưng anh ta tìm mình tặng đồ, còn nói là đặc biệt nhờ người mang từ nước ngoài về, sau đó lại gọi điện nói muốn mời mình ăn cơm. Chuyện này rốt cuộc là sao?”

Hứa Nguyện không nói quá rõ. Nếu nói cherry và yến sào là người khác tặng cho cô, thì sự cảm động ban chiều của Dụ Vũ coi như uổng phí, cũng quá ngượng ngùng.

Dụ Vũ vốn là người rất thích nghe chuyện bát quái, vừa nghe đã lập tức ngồi bật dậy trong bồn tắm, vội hỏi: “Hả? Tặng đồ cho cậu, còn hẹn ăn cơm? Chắc chắn chứ?”

Hứa Nguyện nhớ lại từng hành động hôm nay của Tống Dục, gật đầu, rồi nhớ ra Dụ Vũ không nhìn thấy, bèn đáp: “Ừ.”

“Vậy thì khỏi chạy đâu cho khỏi nắng rồi, người này chắc chắn muốn theo đuổi cậu. Ể, nhưng anh ta biết cậu đã kết hôn chưa?”

“Biết biết, anh ta còn là bạn của Mạnh Tranh Vinh.”

Dụ Vũ chậc một tiếng:  “Thật là không có đạo đức, nhưng trong cái giới đó cũng không phải không có loại người như vậy.”

Hứa Nguyện thấy bực bội trong lòng, cảm giác gặp chuyện này thật sự rất phiền.

Nếu Tống Dục thật sự có ý đồ với cô, cô nên xử lý thế nào mới ổn đây?

Thấy Hứa Nguyện im lặng, Dụ Vũ cẩn thận hỏi:  “Vậy cậu định làm sao?”

“Không biết.” Hứa Nguyện từng gặp rất nhiều khó khăn, nhưng chưa bao giờ gặp chuyện thế này, hoàn toàn không có kinh nghiệm.

Dụ Vũ nghĩ một lúc rồi hỏi: “Cậu có muốn ly hôn với Mạnh tiên sinh không?”

“Không.” Dụ Vũ thở phào nhẹ nhõm: “Nếu không muốn thì chuyện này phải xử lý cho khéo. Chỉ cần sơ sẩy một chút là dễ bị người ta nắm thóp. Hay là thế này, nếu lần sau người đó còn tiếp tục lấy lòng cậu, cậu cứ nói thẳng với anh ta, tiện thể cảnh cáo luôn, nói rằng nếu anh ta còn tiếp tục, cậu sẽ nói cho Mạnh tiên sinh biết.”

“Làm vậy được không?” Hứa Nguyện có chút nghi ngờ. “Mình hỏi cậu nhé, người đó có giàu có, có thế lực bằng Mạnh tiên sinh không?”

“…Không.” “Vậy là xong. Loại người không có phẩm chất, không có đạo đức này thực ra trong xương cốt rất nhát. Cậu đe dọa như vậy, xem anh ta còn dám không. Nếu còn tiếp tục, cậu cứ nói thẳng cho Mạnh tiên sinh biết, dù sao loại bạn bè dòm ngó vợ người khác cũng chẳng đáng kết giao.”

Hứa Nguyện thấy Dụ Vũ nói rất có lý: “Được, mình sẽ làm vậy. Hy vọng anh ta đừng như thế nữa, áp lực lắm.”

Dụ Vũ nói: “Nếu anh ta dám lén lút bám lấy cậu, cậu nói mình biết, mình tìm vài tay xã hội đen đánh cho anh ta sống không bằng chết, xem còn dám trêu ghẹo phụ nữ đã có chồng không!”

“…Cảm ơn.”  “Ối giời, cậu khách sáo với mình làm gì. Thôi, không nói nữa, mình đi tắm tráng đây.”

“Ừ, tạm biệt.”

Cúp máy xong, lòng Hứa Nguyện nhẹ nhõm hơn hẳn. Dụ Vũ nói đúng, nếu Tống Dục thật sự có ý đó thì đúng là quá đáng. Nếu anh ta còn không biết che giấu, thì việc Mạnh Tranh Vinh có loại bạn bè như vậy bên cạnh cũng là một mối nguy.

Khi Hứa Nguyện về phòng ngủ, Mạnh Tranh Vinh đang nằm trên giường xem chương trình giải trí.

Thấy cô về, anh vội ngồi dậy, cố ý nghiêm mặt nói: “Anh còn tưởng em phải hơn mười hai giờ mới về.”

Nói là giận thì cũng không hẳn, dù sao sau khi kết hôn, cô vẫn là cô, muốn đi dạo với bạn bè là chuyện bình thường.

Chỉ là muốn trêu cô một chút thôi.

Không ngờ lúc này Hứa Nguyện chẳng có tâm trạng đoán ý anh, chỉ qua loa đáp một câu rồi cầm đồ ngủ vào phòng tắm.

Mạnh Tranh Vinh: “……”

Nửa tiếng sau, Hứa Nguyện từ phòng tắm bước ra. Như thường lệ, sau khi dưỡng da xong liền nằm lên giường. Mạnh Tranh Vinh cũng không chấp nhặt với cô nữa, thuận tay kéo cô vào lòng ôm lấy.

Hứa Nguyện muốn nhắc khéo anh một chút, nhưng lại không muốn nói quá rõ. “Tranh Vinh.”

Mạnh Tranh Vinh nhắm mắt, tận hưởng cảm giác ôm cô trong lòng, nghe cô gọi thì không mở mắt, chỉ “ừ” một tiếng.

“Hôm nay em với Dụ Vũ xem một bộ phim.” “Ừ.”

“Phim khá cẩu huyết, nam chính ở bên nữ chính, nhưng bạn thân của nam chính lại thích nữ chính… Trước đây anh có gặp chuyện như vậy chưa?”

Mạnh Tranh Vinh lại nghĩ sang chuyện khác. Nếu anh nhớ không lầm, gã bạn trai cũ vừa nhát vừa tệ của cô chính là kẻ ngoại tình với bạn của cô. Đã từng gặp chuyện như vậy, chắc chắn cô rất nhạy cảm với loại tình huống này. Nghĩ vậy, Mạnh Tranh Vinh lập tức phẫn nộ nói: “Anh ghét nhất loại người đó. Người ta đã có bạn trai, có bạn gái rồi mà còn dòm ngó, đúng là hạ lưu. Nếu hai người còn lén lút với nhau thì đúng là cặn bã. Người ta hay nói ‘vợ bạn không thể chạm’, thật ra bất kể nam hay nữ cũng vậy.”

Mạnh Tranh Vinh không thể dung thứ cho chuyện này. Nghĩ cũng đúng, chẳng có người đàn ông nào chịu nổi việc người khác nhòm ngó vợ mình.

Hứa Nguyện dựa trong lòng anh, hơi ngẩng đầu nhìn anh một cái. Không cần nói Mạnh Tranh Vinh ở phương diện khác thế nào, chí ít anh tuyệt đối sẽ không dòm ngó người yêu hay vợ của bạn bè. Nghĩ tới Tống Dục, nếu anh ta thật sự có ý đồ với cô, thì đúng là quá đáng. Bề ngoài thì ra vẻ đàng hoàng, ngày thường còn xưng huynh gọi đệ với Mạnh Tranh Vinh, thật sự quá ghê tởm!

Không so sánh thì không thấy rõ, vừa so một cái, hình tượng của Mạnh Tranh Vinh lập tức trở nên cao lớn, vững chãi.

Ừ, anh thật sự không tệ, bất kể là làm người hay làm đàn ông, đều đạt chuẩn.

Nghĩ tới đây, Hứa Nguyện vô thức vòng tay ôm lấy eo anh.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message