Hứa Nguyện ngồi trên xe, bên cạnh là hộp cherry và yến sào mà Tống Dục đưa cho.
Cô chưa từng gặp tình huống thế này bao giờ, nhất thời cũng không hiểu rốt cuộc Tống Dục có ý gì, tại sao lại vô duyên vô cớ tặng cô cherry với yến sào.
Thật ra Hứa Nguyện rất không muốn nhận, nhưng bất đắc dĩ Tống Dục cứ như “cưỡng mua cưỡng bán”, nhét thẳng lên xe, đến cả thời gian từ chối lịch sự cũng không cho. Hơn nữa anh ta còn dặn tốt nhất đừng để Mạnh Tranh Vinh biết. Nghĩ kỹ lại, nếu cô mang cherry với yến sào trả về, mà bị Mạnh Tranh Vinh nhìn thấy thì lại càng kỳ quái.
Cô có một cảm giác rất lạ, cứ thấy hôm nay Tống Dục tới đây dường như chính là vì mấy thứ này, nhưng… có thể sao?
Tống Dục đặc biệt tới để đưa cherry với yến sào cho cô? Nghĩ thôi cũng đã thấy rợn người.
Bên kia, Tống Dục đứng ở cửa quan sát một lúc, thấy Hứa Nguyện đã lên xe rời đi thì mới yên tâm. Anh quay lại phòng khách, ngồi xuống bên cạnh Mạnh Tranh Vinh, tiếp tục ăn vặt xem tivi.
Mạnh Tranh Vinh đặc biệt thích cô bé trong chương trình truyền hình về gia đình kia, đáng yêu đến mức muốn tan chảy. Lúc Tống Dục quay lại, trên màn hình vừa hay đang chiếu cảnh của cô bé ấy, Mạnh Tranh Vinh nhìn không chớp mắt, trong lòng nghĩ: con của mình và Hứa Nguyện sau này chắc cũng đáng yêu xinh xắn như vậy.
Đến khi hình ảnh chuyển sang một cậu bé khác, Mạnh Tranh Vinh liền mất hứng, lúc này mới bắt đầu chú ý tới Tống Dục.
“Tớ nói trước nhé, đừng mong vợ tôi giúp cậu làm mai mối.” Mạnh Tranh Vinh biết tính cách của Hứa Nguyện, chắc chắn không thích nhúng tay vào mấy chuyện này, “Cô ấy vốn không thích quản mấy chuyện đó, hơn nữa cô ấy thân với Dụ Vũ như vậy, không thể đứng về phía cậu được.”
Lúc đó Tống Dục biết Mạnh Tranh Vinh và Hứa Nguyện kết hôn, trong lòng còn hơi vui mừng, nghĩ rằng với quan hệ giữa Hứa Nguyện và Dụ Vũ, vị trí phù dâu chắc chắn là của Dụ Vũ. Vì vậy anh ta đã nịnh nọt Mạnh Tranh Vinh mấy tháng trời, cuối cùng cũng làm được phù rể. Kết quả đến ngày cưới thì ngơ luôn, vì Dụ Vũ có lịch trình vô cùng quan trọng, thật sự không thoái thác được, Hứa Nguyện đành để một người bạn khác thay thế.
Nghe Mạnh Tranh Vinh nói vậy, Tống Dục thở dài một hơi: “Tớ nói thế này đúng là khó nghe thật, cậu còn coi tôi là anh em không vậy?”
Anh em gặp nạn, không giúp thì thôi…
Mạnh Tranh Vinh nhún vai, nói giọng cực kỳ đáng đòn: “Tôi xưa nay trọng sắc khinh bạn, cậu không phải không biết.”
Qua quãng thời gian ở chung với Hứa Nguyện, thật ra có thể nhìn ra, trừ khi thật sự cần thiết, cô đều không thích quảnchuyện người khác, càng không muốn lội vào vũng nước đục. Với Hứa Nguyện hiện tại, chuyện Tống Dục muốn nối lại với Dụ Vũ đơn thuần chỉ là chuyện ngoài lề.
Tống Dục chán nản:
“Thôi được rồi, vậy cậu nói đi, Tôi còn cơ hội nào để giành lại cô ấy không?”
Mạnh Tranh Vinh nghĩ ngợi một chút, hỏi: “Cậu muốn nghe thật hay nghe giả?”
“……” Tống Dục xua tay qua loa, “Tôi hiểu rồi, khỏi nói nữa.”
“Hứa Nguyện rất ít khi nhắc đến Dụ Vũ với tôi, quan trọng nhất là cô ấy càng chưa từng nhắc tới chuyện cậu và Dụ Vũ xuất hiện cùng nhau. Dù sao tôi thấy chuyện này cũng khá mong manh, cậu đừng ôm hy vọng quá lớn.”
Tống Dục gật đầu lấy lệ. Mạnh Tranh Vinh tâm trạng đang tốt, liền hào phóng đóng vai anh trai tri kỷ:
“Đừng treo cổ trên một cái cây mãi thế. Đã không có hy vọng thì buông sớm đi, tuổi cậu cũng không còn nhỏ nữa, thêm một năm nửa năm vẫn chưa có đối tượng cố định, người nhà cậu chắc làm loạn cả lên.”
“Để tôi hỏi cậu một câu.” Tống Dục nhìn anh, “Cậu thích vợ cậu không?”
Mạnh Tranh Vinh liếc anh ta một cái: “Toàn nói nhảm, đương nhiên là thích.”
Hơn nữa còn ngày càng thích. “Vậy cậu yêu vợ cậu không?” Tống Dục lại nghiêm túc hỏi.
Câu này thật sự làm khó Mạnh Tranh Vinh. Sống đến từng này tuổi, ngoài người nhà ra, anh chưa từng yêu ai, cũng không rõ yêu một người phụ nữ là cảm giác thế nào, càng không phân biệt được tình cảm của mình dành cho Hứa Nguyện rốt cuộc là gì.
Nhưng trong mắt người đời, vợ chồng đã kết hôn mà nói không yêu nhau thì quả thật là trò cười. Loại thành thật này, dù đối diện với bạn thân cũng không thể dễ dàng nói ra.
Mạnh Tranh Vinh giả bộ ghét bỏ: “Hai thằng đàn ông bàn chuyện yêu với không yêu, không thấy ghê à?”
Tống Dục cũng không làm khó anh, cười cười, nhìn màn hình tivi nói:
“Vậy thì tôi nói thêm câu ghê nữa. Tôi cũng không biết sau này sẽ thế nào, nhưng ít nhất lúc tôi còn yêu cô ấy, thật sự chẳng nhìn ai khác ra gì. Người khác có tốt đến mấy cũng không bằng một sợi tóc của cô ấy.”
Nghe lời này của Tống Dục, Mạnh Tranh Vinh lại rơi vào trầm tư.
Cảm giác người khác không bằng một sợi tóc của đối phương… đó chính là yêu sao?
Mạnh Tranh Vinh người đã yêu đương không ít, lại còn đã kết hôn tuyệt đối không thể thừa nhận rằng mình đến cả “yêu” là gì cũng chưa hiểu rõ....
Bên này, Hứa Nguyện vừa tới nhà hàng hẹn với Dụ Vũ không bao lâu thì Dụ Vũ cũng đến.
Cách ăn mặc của cô không giống mấy minh tinh khác, nào là khẩu trang, kính râm, cứ như sợ người khác không biết mình là sao. Dụ Vũ mặc khá giản dị, đội mũ lưỡi trai, đeo kính râm. Thời tiết nóng bức, rất nhiều người cũng ăn mặc như vậy, nên hình ảnh của cô lúc này hoàn toàn không giống nữ thần trên màn ảnh, mà như một cô gái nhà bên. Cô đi từ cửa nhà hàng tới chỗ Hứa Nguyện ngồi, gần như không ai chú ý.
Dụ Vũ tháo kính râm, ngồi đối diện Hứa Nguyện, rồi từ chiếc túi vải to lấy ra một túi giấy đưa cho cô:
“Quà này, thấy ở nước ngoài.” Cô đưa tay ra, cổ tay trắng mịn đeo một chiếc vòng tay của thương hiệu nào đó, rất đẹp. “Hai cái giống nhau, cậu một cái, mình một cái.”
Hứa Nguyện nghĩ, với quan hệ giữa nguyên chủ và Dụ Vũ, nhận quà cũng không cần khách sáo, liền thoải mái nhận lấy:
“Cảm ơn nhé.”
Dụ Vũ là người có tính cách rất dễ chịu, Hứa Nguyện nói chuyện với cô cũng rất vui. Cũng chính vì đã có mấy tháng trò chuyện trước đó, nên lần gặp mặt này không đến mức để lộ sơ hở.
“Quay phim ở nước ngoài mệt chết đi được, đồ ăn bên đó mình ăn không quen, gầy mất mấy cân luôn. May mà dạo này có kỳ nghỉ để bồi bổ lại. À đúng rồi đúng rồi, mình có gần một tháng nghỉ, hay là tụi mình đi du lịch đi?” Dụ Vũ đã nói trước mình muốn ăn gì, nên cô vừa ngồi xuống chưa lâu thì món đã lên đủ.
Hứa Nguyện phát hiện Dụ Vũ rất thích ăn cay, các món gọi lên cũng đều cay. Dụ Vũ ăn mấy đũa lẩu mao huyết vượng xong, mới phát hiện trên bàn không có món nào không cay, liền đặt đũa xuống, nghi hoặc hỏi: “Tiểu Nguyện, sao cậu gọi toàn món nặng vị vậy? Cậu đâu có ăn cay mà?”
Nhờ câu nói này của Dụ Vũ, Hứa Nguyện mới nhận ra dạo gần đây mình có hơi đắc ý quên hình. Trước kia mỗi lần về nhà họ Hứa ăn cơm, cô đều nhận thấy món ăn gần như không cay, điều đó chứng tỏ nguyên chủ có lẽ không ăn cay giỏi.
Nhưng chuyện Hứa Nguyện không ăn cay, cũng chỉ có người nhà và bạn bè thân thiết biết. Bên nhà họ Mạnh thì không rõ, nên cô cũng lười vì ăn uống mà ủy khuất bản thân.
Hứa Nguyện bình tĩnh cầm đũa gắp một miếng cá luộc: “Dì nấu ăn nhà mình bây giờ làm món Tứ Xuyên rất đỉnh, ăn riết rồi cũng quen.”
Khẩu vị con người thay đổi cũng chẳng có gì lạ, Dụ Vũ cũng không để tâm:
“Vậy thì tốt, sau này có thể cùng nhau đi ăn lẩu cay rồi. À đúng rồi, lúc nãy nói chuyện du lịch, cậu có rảnh không?”
Hứa Nguyện nghĩ một chút, quan hệ giữa nguyên chủ và Dụ Vũ quá thân thiết. Thỉnh thoảng gặp nhau thì chỉ cần cô chú ý một chút, Dụ Vũ sẽ không nghi ngờ. Nhưng nếu đi du lịch, ngày nào cũng ở cùng nhau thì khó nói. Nghĩ vậy, cô lắc đầu: “Không rảnh đâu, cậu cũng biết mình đang đi làm, còn kiêm nhiệm hai phòng ban.”
Dụ Vũ có chút thất vọng: “Vậy sau này thời gian tụi mình ở bên nhau càng ít rồi. Mình thì bận đóng phim, cậu kết hôn rồi cũng có gia đình riêng.” Nói tới đây, cô dừng lại, rồi tò mò hỏi: “Nhắc tới chuyện kết hôn, dạo này cậu với anh Mạnh thế nào rồi? Ổn không?”
Hứa Nguyện: “Cũng ổn.” Đây không phải trả lời qua loa, mà là sự thật. Nếu cô và Mạnh Tranh Vinh không nảy sinh chút tình cảm nào, thì dường như cũng phụ lòng sự sắp đặt này. Ngày nào cũng cùng đi làm, cùng tan ca, tan làm lại ở bên nhau, cuối tuần thì càng khỏi nói. Hiện tại, người khác phái mà cô tiếp xúc nhiều nhất chính là Mạnh Tranh Vinh.
Quan hệ của họ cũng đang phát triển theo hướng tốt. Ít nhất Hứa Nguyện cảm thấy vậy: từ cảm giác kính sợ khó hiểu ban đầu, đến sau này có thể thản nhiên đối diện, rồi đến hiện tại không phản cảm, không chán ghét, cũng không bài xích sự thân mật của anh. Giống như ếch bị luộc trong nước ấm, từng chút một. Cuối cùng sẽ đi tới mức nào, cô có thể chấp nhận tới đâu, ngay cả bản thân cô cũng không nói rõ được.
Nhưng dù sao cũng không phải chuyện xấu. Dù gì thì cô cũng sẽ phải sinh con với Mạnh Tranh Vinh, nếu không có biến cố gì lớn, có lẽ cả đời này cũng sẽ buộc chặt với nhau.
“Mình thấy anh Mạnh tốt hơn Trần Hạo nhiều, tuy nói hồi trẻ anh ấy yêu đương không ít…” Dụ Vũ vốn định nói tốt cho Mạnh Tranh Vinh, nhưng nói tới nói lui, ngay cả bản thân cô cũng cảm thấy có gì đó không ổn.
Hứa Nguyện bình thản hỏi: “Nhiều là bao nhiêu? Cậu nghe được những ai?”
Dù biết lúc đó hỏi Mạnh Tranh Vinh anh từng yêu mấy người, anh nói ba là nói dối không chớp mắt, nhưng lúc này nghe Dụ Vũ nói vậy, trong lòng cô vẫn vô thức thấy bực.
Thấy biểu cảm của Hứa Nguyện rất bình tĩnh, mà giữa bạn thân cũng không có gì không thể nói, Dụ Vũ liền đáp:
“Chỉ riêng mình biết cũng có mấy người rồi, cụ thể thì mình nhớ không rõ.”
“Vậy người cậu còn nhớ thì sao?” Hứa Nguyện hỏi bâng quơ.
Nói là rất tò mò về quá khứ của Mạnh Tranh Vinh thì cũng không hẳn. Dù sao như anh nói, chỉ cần quá khứ không quấy rầy hiện tại và tương lai, thì nó cũng chỉ là quá khứ.
So với việc bàn về quá khứ của Mạnh Tranh Vinh, thì cuộc trò chuyện này đơn giản chỉ là nói chuyện phiếm trong bữa ăn, tiện có đề tài thì nói.
“Còn nhớ à? Thì là cô bên nhà họ Vương đó. Nhưng cũng chẳng có gì, cô ấy kết hôn rồi. Nghe nói lúc trước ép cưới không thành, tức quá liền gả cho lốp dự phòng khi đó. Trong giới chuyện này cũng ầm ĩ lắm.”
“Ép cưới?” “Thật ra cũng dễ hiểu thôi. Lúc đó anh Mạnh hình như cũng tầm tuổi cậu bây giờ, chắc chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn, còn muốn chơi bời thêm vài năm, sao có thể đồng ý cưới. Giờ người phụ nữ đó sống cũng rất hạnh phúc, con cái đều đã đi mẫu giáo rồi.”
“Ừm.” Hứa Nguyện cười nhạt, không tỏ thái độ.
Dụ Vũ biết Hứa Nguyện hẳn sẽ không để tâm: “Mình rất khâm phục anh Mạnh ở điểm này, tuy yêu đương không ít, nhưng mỗi mối đều dứt khoát, sạch sẽ.”
Có lẽ nhận ra lời vừa rồi không thích hợp, Dụ Vũ cố gắng cứu vãn cho Mạnh Tranh Vinh: “Hơn nữa cũng chưa nghe nói anh ấy lăng nhăng với ai, đều là yêu đương đàng hoàng, không hợp thì chia tay. Trong cái giới của họ, như vậy cũng coi như ổn rồi. Tốt hơn Trần Hạo kiểu không tiền không năng lực mà còn bắt cá hai tay.”
Điều tra nam nhất của Trần Hạo không chỉ là ngoại tình, mà là còn lén lút với bạn thân của bạn gái, khiến người ta ghê tởm gấp đôi. Hứa Nguyện thấy Dụ Vũ nói rất có lý, liền gật đầu.
Không ai có tư cách yêu cầu Mạnh Tranh Vinh trước khi gặp cô phải giữ mình như ngọc. Ai mà ngờ được họ lại ở bên nhau chứ.
Ơ… không đúng, sao cô lại dùng từ “giữ mình như ngọc”? Sao lại có suy nghĩ này?
Hứa Nguyện nhìn Dụ Vũ đang ăn uống rất ngon lành, nhất thời thấy mờ mịt.
Ăn xong cũng đã hơn năm giờ, Dụ Vũ vì đang đảo ngược múi giờ nên hoàn toàn không thấy mệt, liền kéo Hứa Nguyện đi dạo phố.
Trung tâm thương mại cách đây hơi xa, hai người quyết định đi xe. Dụ Vũ biết Hứa Nguyện lái xe tới nên không tự lái.
Tài xế đang tận tụy đứng chờ. Dụ Vũ vừa mở cửa xe, nhìn thấy thùng đồ đặt ở ghế sau, liền tò mò hỏi: “Đây là cái gì vậy?”
Hứa Nguyện nhìn thấy liền đau đầu: “Cherry với yến sào.”
“Cho mình à?” Dụ Vũ nhìn Hứa Nguyện đầy mong đợi.