Sáng sớm thứ Bảy, Mạnh phu nhân đã gọi điện hẹn Hứa Nguyện và Mạnh Tranh Vinh ra ngoài uống trà sáng.
Trước đây Hứa Nguyện không có thói quen ngủ nướng, nhưng từ sau khi đi làm, nếu không có việc gì đặc biệt thì cứ đến cuối tuần, cô và Mạnh Tranh Vinh đều ngủ đến tận mười một giờ mới dậy.
Chỉ là lần này Mạnh phu nhân đã “ra lệnh”, hai người đành miễn cưỡng bò dậy.
Khi họ đến nhà hàng mà Mạnh phu nhân đã hẹn thì đã là mười giờ.
Hứa Nguyện đoán rằng Mạnh phu nhân gọi họ tới hẳn là để bàn chuyện của Mạnh Bình Đình. Quả nhiên, vừa ngồi xuống chưa lâu, Mạnh phu nhân đã tự tay gắp cho Hứa Nguyện một chiếc há cảo tôm, cười nói:
“Chuyện hôm trước vẫn phải cảm ơn Tiểu Nguyện. Nếu hôm đó không có con ở đó, e là rất khó thu xếp cho êm.”
Cũng bởi chuyện ấy, không chỉ Mạnh Bình Đình mà ngay cả Mạnh phu nhân cũng càng thêm yêu thích Hứa Nguyện.
“Mẹ khách sáo quá rồi, đây vốn là việc con nên làm mà, Bình Đình cũng là em gái của con.”
Trước đây Hứa Nguyện từng thấy Mạnh Bình Đình khá tùy hứng, được nuông chiều, nhưng từ khi quen Thẩm Hân, cô lại cảm thấy Mạnh Bình Đình đã là một cô gái rất ổn, ít nhất là biết nói lý.
Mạnh Tranh Vinh lúc này nhìn Hứa Nguyện kiểu gì cũng thấy thích. Anh cảm thấy mình chưa từng gặp ai thấu tình đạt lý hơn cô.
Nghe Hứa Nguyện nói vậy, Mạnh phu nhân thấy cả người dễ chịu hẳn ra.
“Hôm đó chắc Bình Đình đã tìm con nói chuyện rồi nhỉ, hai đứa nói những gì thì ta cũng không hỏi. Nhưng sáng hôm sau, nó đã ngoan ngoãn thú nhận hết với ta rồi. Trong chuyện này, nhất định có công lao của Tiểu Nguyện.”
Thật ra Hứa Nguyện cũng có tâm tư riêng, cô không mấy muốn nhúng tay vào chuyện của Mạnh Bình Đình.
Dù xử lý thế nào cũng rất dễ đắc tội người khác. Thái độ của Mạnh phu nhân thì không cần nói cũng biết, trong thời gian ngắn bà tuyệt đối sẽ không chấp nhận mối quan hệ này. Còn thái độ của Mạnh Bình Đình thì rõ ràng, cô ấy rất thích bạn trai mình, hoàn toàn chưa từng nghĩ đến chuyện chia tay.
Mẹ con họ nhất định sẽ có bất đồng, Hứa Nguyện giúp bên này thì sẽ đắc tội bên kia.
Lội vào vũng nước đục không phải phong cách của Hứa Nguyện, vì thế cô mới khuyên Mạnh Bình Đình đi thẳng thắn nói chuyện với Mạnh phu nhân, để chuyện nên xử lý thế nào thì cứ để hai mẹ con họ tự giằng co với nhau.
Vì vậy Hứa Nguyện không tiếp lời, chỉ mỉm cười với Mạnh phu nhân rồi cúi đầu uống cháo.
Nhà hàng Mạnh phu nhân chọn đương nhiên là nơi có giá không hề rẻ, nên dù là cuối tuần cũng chẳng có mấy khách, không gian vô cùng yên tĩnh.
Mạnh phu nhân cũng là người biết chừng mực, bà hiểu một người chị dâu như Hứa Nguyện có thể làm được đến mức này đã rất tốt rồi, không thể yêu cầu cô thật sự đóng vai chị gái thay mình được.
Vì thế bà quay sang nhìn con trai: “Bình Đình đã nói với mẹ sơ qua tình hình của cậu thanh niên kia, nó tô vẽ lên khá nhiều, nhưng mẹ vẫn không hài lòng. Nhà nghèo cửa nhỏ, thật sự không xứng đôi. Tranh Vinh, con thấy thế nào?”
Mạnh Tranh Vinh và Hứa Nguyện đúng là một cặp vợ chồng hợp nhau, Hứa Nguyện không muốn quản, anh cũng vậy.
Không phải anh sợ rắc rối, mà là anh cảm thấy đây là chuyện của riêng Mạnh Bình Đình. Người ngoài can thiệp quá nhiều, ngược lại có thể khiến cô ấy nảy sinh tâm lý phản kháng, thậm chí tình cảm với bạn trai còn càng thêm sâu đậm.
Dù sao Mạnh Tranh Vinh cũng là người từng có người yêu cũ, anh đã trải qua giai đoạn như Mạnh Bình Đình rồi. Chỉ có điều, nghĩ lại thì anh dường như chưa từng thật sự dốc lòng vì bất kỳ ai.
Anh có “tra” hay không thì để sau hẵng bàn, nhưng đứng từ góc độ của anh mà nhìn, Mạnh Bình Đình còn quá nhỏ. Cô ấy nghĩ mối tình hiện tại chính là chân ái, nhưng thật ra một mối tình dù có sự chúc phúc của gia đình, dù đủ thiên thời địa lợi nhân hòa, cũng chưa chắc đã đi đến cuối cùng.
Ở độ tuổi của Mạnh Bình Đình, khả năng yêu rồi kết hôn thật sự rất thấp. Điều này chẳng liên quan mấy đến việc cha mẹ có ngăn cản hay không, thậm chí có khi càng ngăn cản thì tình cảm của hai người lại càng bền chặt.
Nghĩ tới đây, Mạnh Tranh Vinh liếc nhìn Hứa Nguyện rồi quay sang mẹ mình, cẩn trọng nói:
“Nếu là con, con thấy mẹ tốt nhất đừng quản chuyện này. Cứ để họ tự phát triển.”
Mạnh phu nhân truy hỏi: “Ý con là sao? Không quản Bình Đình nữa à?”
“Không phải không quản, mà là quản cũng vô ích. Với lại Bình Đình còn trẻ, có tâm lý phản kháng. Mẹ càng phản đối, nó càng cố chấp.”
Hứa Nguyện rất đồng tình với lời của Mạnh Tranh Vinh. Dù cô chưa từng thật sự trải qua chuyện tình cảm, Mạnh Tranh Vinh tạm thời không tính, nhưng cô cũng biết, có những chuyện càng bị người khác phản đối, đương sự lại càng muốn làm tới cùng. Không vì lý do gì khác, có thể gọi đó là tâm lý tuổi trẻ, cũng có thể là sự phản kháng với quyền uy kiểu phụ huynh, hoặc đơn giản là bản năng thích “diễn” của con người.
Mạnh phu nhân suy nghĩ một lát rồi gật đầu: “Con nói cũng có lý, bố con cũng nói như vậy.”
Lần này đến lượt Mạnh Tranh Vinh ngạc nhiên: “Bố cũng biết rồi sao? Lại còn phản ứng bình tĩnh như thế?”
Dù rất không muốn thừa nhận, nhưng sự thật là bố anh cực kỳ trọng nữ khinh nam.
Giờ Mạnh Tranh Vinh cũng có chút hiểu ra, Con gái mềm mại, biết làm nũng. như áo bông nhỏ, so với thằng con trai suốt ngày chỉ biết quậy phá gây phiền, đương nhiên người ta thích áo bông nhỏ hơn rồi.
“Bố con đâu có bình tĩnh, ông ấy là không nỡ mắng Bình Đình thôi. Thật ra sau khi biết nó yêu đương, mấy đêm liền ông ấy bực bội đến mức không ngủ được, ngày nào cũng hung hăng trước mặt mẹ, nói muốn chỉnh chết thằng nhóc kia…”
Mạnh phu nhân bưng cốc trà sữa lên nhấp một ngụm, thản nhiên nói.
Vậy ra điều khiến Mạnh phụ phát điên thật sự là chuyện Mạnh Bình Đình yêu đương? Chứ đối phương giàu hay nghèo căn bản không quan trọng? Dù cho Bình Đình yêu người môn đăng hộ đối, Mạnh phụ vẫn sẽ tức giận?
Mạnh phu nhân nhìn Mạnh Tranh Vinh, nói: “Sau này con có con gái thì sẽ hiểu tâm trạng của bố con.”
Câu này khiến Hứa Nguyện áp lực vô hình. Cô luôn có cảm giác Mạnh phu nhân đang ám chỉ điều gì đó.
Mạnh Tranh Vinh tưởng tượng một chút, với gen của anh và Hứa Nguyện, nếu sau này có con gái, chắc chắn xinh đẹp đáng yêu bùng nổ. Đứa con gái mà anh nâng niu trong lòng bàn tay, nếu bị thằng nhóc khốn nào đó… dụ đi mất, mặc kệ điều kiện đối phương ra sao, với anh đều là mối thù máu biển sâu!
Nghĩ tới đó, anh hoàn toàn có thể hiểu bố mình. Bố không xách dao giết người đi ra ngoài, quả thật đã là người có tố chất tâm lý và tu dưỡng cực tốt rồi.
“Con hiểu rồi.” Mạnh Tranh Vinh nghiêm túc gật đầu.
Dù con gái rồi sẽ bị người khác cướp đi, nhưng anh vẫn muốn có con gái.
Anh hoàn toàn hiểu vì sao bố lại đối xử với anh và Bình Đình theo hai cách khác nhau.
Không biết vì sao, Mạnh Tranh Vinh chợt nhớ đến ngày tổ chức hôn lễ với Hứa Nguyện. Cô khoác tay bố Hứa bước vào, Hứa phụ vốn luôn cười hiền hiền, hôm ấy lại hiếm hoi mặt không biểu cảm.
Giờ nghĩ lại, Hứa phụ không xử anh ngay tại chỗ, anh nên thấy may mắn mới đúng.
“Bố con nói không quản Bình Đình nữa, càng quản thì hai đứa càng yêu sâu đậm, chi bằng cứ để họ tự yêu, biết đâu chưa đến một hai năm là chia tay.”
Mạnh phu nhân thật sự không muốn nói, lúc nhắc đến chuyện chia tay, Mạnh phụ đã nghiến răng nghiến lợi đến mức nào.....