Sự sững sờ chỉ thoáng qua trong chớp mắt. Nếu nói Hứa Nguyện quá đỗi kinh ngạc trước nụ hôn đột ngột này thì cũng không hẳn.
Dạo gần đây cô xem không ít phim truyền hình, những cảnh thế này cũng chẳng phải chưa từng thấy trên màn ảnh.
Chỉ là trong ký ức, dường như cô chưa từng thân mật với ai đến vậy. Bờ môi ấm nóng áp lên môi cô, quấn quýt không rời, thậm chí còn cảm nhận được đầu lưỡi anh đang cố sức chạm vào hàm răng cô. Dù không hiểu rõ lắm những chuyện này, Hứa Nguyện vẫn mơ hồ có một ảo giác: chỉ cần cô buông lỏng hàm răng, sẽ xảy ra điều gì đó khác hẳn.
Đây là nụ hôn duy nhất trong cả kiếp trước lẫn kiếp này mà cô còn có ấn tượng. Ban đầu Hứa Nguyện nghĩ mình sẽ chẳng có phản ứng gì, nhưng đến lúc này, chẳng hiểu vì sao, trong lòng lại dần dần lan ra một chút xấu hổ khó nói.
Có lẽ vì chưa từng tiếp xúc thân mật với đàn ông như vậy, nên lúc này trong lòng cô cứ như đang ở một cô gái nhỏ e thẹn. Rất muốn đưa tay đẩy anh ra, lại càng muốn diễn mấy tình tiết cũ rích trên phim truyền hình, kiểu như vùng vẫy dữ dội, miệng không ngừng kêu “đừng… đừng…”.
Những hành động đó cô cũng muốn làm, nhưng lại không sao làm được.
Anh như đang từng chút từng chút một hút cạn dưỡng khí của cô. Đầu óc cô hỗn loạn một mảng, ngoài cảm giác đôi môi anh đang tấn công ra thì chẳng còn cảm nhận được gì nữa.
Lúc này Mạnh Tranh Vinh đang nghĩ gì? Anh đang ở trong mâu thuẫn giằng co như đứng giữa trời và người. Một mặt, anh rất muốn cứ thế hôn tiếp, hôn càng lúc càng sâu, bởi vì cô quá ngọt, ngọt như nước mía anh từng uống hồi nhỏ, thơm thơm, ngọt ngọt.
Mặt khác, anh lại thấy không thể tiếp tục như vậy được. Bất kể lúc này có “sét đánh lửa cháy” thế nào thì chiếc xe này cũng khó mà khởi động nổi. Đã định sẵn tối nay không thể “lái xe”, vậy tiếp tục chỉ càng là một sự dày vò to lớn đối với anh.
Dù sao thì ngày tháng còn dài, hôm nay đã mở đầu rồi, chắc chắn không thể dừng lại. Nghĩ đến đây, Mạnh Tranh Vinh dùng sức tự chế tuyệt vời của mình buông Hứa Nguyện ra, hai người đều thở hổn hển.
Cô hẳn là sẽ không đánh anh chứ? Lúc này cô còn chẳng có sức.
Nếu có thể, Hứa Nguyện thật sự rất muốn nhấc chân đá thẳng vào chỗ hiểm yếu của Mạnh Tranh Vinh. Nhưng cô lại nhớ tới lời Hứa phu nhân đã nói: chỉ cần cô và Mạnh Tranh Vinh chưa ly hôn, những tiếp xúc thân thể thế này là điều không tránh khỏi, việc cô cần làm bây giờ là học cách thích nghi với anh.
Hai người im lặng một lúc. Trên phim, những người yêu nhau sau khi hôn xong thường sẽ quấn quýt mặn nồng một phen. Nhưng nếu không phải hai bên đều có tình thì sao? Vậy thì chỉ còn lại lúng túng mà thôi.
Đang lúc Mạnh Tranh Vinh không nhịn được mà bắt đầu hối hận vì hành động của mình, Hứa Nguyện kịp thời cho anh một bậc thang xuống: “Anh hôm nay có uống rượu không?” Có uống một chút, nhưng không nhiều.
Nhưng anh thật sự phải thừa nhận mình làm vậy là vì uống say sao? Thế chẳng phải là che giấu càng lộ liễu hơn à?
Huống chi có uống thì sau một buổi chiều nghỉ ngơi cũng đã tỉnh rượu rồi.
Có một câu nói thế nào nhỉ? Hai người cãi nhau, trước tiên hãy bình tĩnh lại, xem có phải lỗi của mình không. Nếu là lỗi của mình thì tìm cách… đổ sang đối phương.
Bọn họ bây giờ tuy không cãi nhau, nhưng bầu không khí cũng chẳng khá hơn là bao.
Đúng lúc anh cũng muốn thẳng thắn nói chuyện với cô một lần cho đàng hoàng. Biết đâu nói chuyện ổn thỏa rồi, còn có thể tiện thể tranh thủ chút “phúc lợi” cho bản thân.
“Anh không uống nhiều.” Mạnh Tranh Vinh vươn tay bật đèn phòng, rồi xoay người đi về phía sofa, Hứa Nguyện cũng theo sau.
Mỗi người chiếm một đầu sofa, trông như đang đàm phán.
Mạnh Tranh Vinh không quen kiểu này, liền đứng dậy ngồi sát bên Hứa Nguyện, mặc kệ sự phản đối của cô, kéo tay cô qua nghịch ngợm.
Tay cô rất trắng, cũng rất thon, đúng là “chỉ như hành non”, sờ vào mềm mềm, lại không hề mập.
“Vậy là sao?” Hứa Nguyện rất muốn rút tay về, nhưng Mạnh Tranh Vinh hôm nay khác hẳn mọi khi, cô đành nhịn.
Anh muốn sờ thì cứ sờ đi.
Mạnh Tranh Vinh liếc cô một cái, rồi nhanh chóng dời ánh mắt đi: “Anh không biết việc hôm nay em không đi là chuyện tốt hay chuyện xấu nữa.”
“Ý anh là sao?” Một câu nói mơ hồ như vậy khiến Hứa Nguyện cũng nghiêm túc theo.
Rốt cuộc hôm nay đã xảy ra chuyện gì? “Không có gì. Có một tin tốt và một tin xấu, em muốn nghe cái nào trước?” Mạnh Tranh Vinh quyết định úp mở một chút.
Thật ra Hứa Nguyện rất không kiên nhẫn với kiểu này, nhưng tình hình bây giờ đã khác. Một phen nói chuyện của Hứa phu nhân khiến cô buộc phải cân nhắc nhiều thứ, đồng thời cũng kiên nhẫn với Mạnh Tranh Vinh hơn trước.
“Nghe tin tốt trước đi.”
“Tin tốt là thứ Hai tuần sau em đi làm, sẽ không nhìn thấy cậu nữa. Ông ấy sẽ không tới làm nữa, chính thức nghỉ hưu từ hôm nay. Phòng dự án công ích sau này em nói một là một, nói hai là hai.”
Mạnh Tranh Vinh bình thản nói.
Lượng thông tin quá lớn, Hứa Nguyện nhất thời chưa phản ứng kịp. Sao mới một buổi chiều mà Thẩm Minh đã ngoan ngoãn nhường vị trí rồi? Trực giác mách bảo cô chuyện này chắc chắn có liên quan tới “tin xấu” mà Mạnh Tranh Vinh chưa nói, hơn nữa rất có khả năng còn liên quan tới cô.
Hứa Nguyện ổn định lại tinh thần, hỏi: “Đúng là tin tốt, vậy tin xấu là gì?”
“Chính vì tin xấu này mới tạo ra tin tốt.” Mạnh Tranh Vinh nói đến đây thì dừng lại, nhìn cô, ánh mắt rất bình tĩnh, không còn cơn giận dữ ban nãy.
“Hôm nay anh đi dự tiệc sinh nhật cậu, ở đó gặp một người quen cũ của em.
Một loạt chuyện xâu chuỗi lại, lúc này dù có dùng ngón chân nghĩ, Hứa Nguyện cũng biết “người quen cũ” đó là ai.
Nếu thật sự là vậy, thì phải nói vợ chồng Thẩm Minh lần này đúng là tự bê đá đập vào chân mình.
Cô cũng âm thầm mừng thầm vì mình nhanh trí không đi.” Nếu đã đi, e rằng không có rắc rối cũng thành có rắc rối.
Thấy Hứa Nguyện không nói gì, Mạnh Tranh Vinh ngừng một chút rồi nói tiếp: “Cậu với mợ đánh chủ ý gì anh cũng biết, nhưng giờ không còn quan trọng nữa. Anh đã cảnh cáo người quen cũ của em rồi, sau này không được xuất hiện trước mặt em. Dĩ nhiên, anh cũng hy vọng sau này em đừng gặp lại anh ta… em có ý kiến gì không?”
Hứa Nguyện vội lắc đầu: “Đương nhiên là không. Không giấu gì anh, em cũng không muốn gặp lại anh ta.”
Bất kể Trần Hạo tồi đến mức nào, hiện giờ đã là tình huống này rồi, tốt nhất hai người cả đời này đừng còn bất kỳ giao tập nào nữa.
“Anh thật sự không muốn vì chuyện quá khứ này mà lại cãi nhau với em. Anh cũng có quá khứ, không nên ép em trước khi kết hôn phải trong sạch như tờ giấy trắng, như vậy quá ích kỷ. Chỉ là con người đều có cảm xúc, không thể hoàn toàn không có tâm trạng. Nói thật, đến bây giờ anh vẫn còn giận.”
Dù chẳng có lập trường gì để giận, cũng chẳng có lý do gì thật cứng rắn để giận, nhưng vẫn cứ giận.
Ai mà không muốn làm người rộng lượng, ai muốn so đo với loại nhát gan như thế, nhưng lại không nhịn được.
Ai muốn vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, chuyện cũ năm xưa mà cãi vã, anh cũng không muốn. Nhưng nếu có thể kiểm soát suy nghĩ của mình hoàn hảo như vậy thì đâu còn là người, đã thành thần tiên rồi.
Hứa Nguyện rất hiểu cảm giác của Mạnh Tranh Vinh lúc này. Nhất là khi ý thức được một nhân vật chính khác của câu chuyện lại chính là mình, cô càng thấy mình không thể tiếp tục bình thản như vậy nữa.
Dù sao thì vừa rồi cũng đã hôn rồi, ôm rồi… Nợ nhiều không lo, rận nhiều không ngứa.
Nghĩ đến đây, Hứa Nguyện nghiến răng. Cô từng là hồng nhân bên cạnh hoàng đế, lúc hoàng đế trêu ghẹo các phi tần cũng đâu có tránh mặt cô…
Để cô nhớ lại xem các phi tần ngày xưa làm thế nào nhỉ? Ngay khi Mạnh Tranh Vinh còn chuẩn bị nói tiếp, Hứa Nguyện đột nhiên ôm lấy anh, hai tay vòng qua eo anh, đầu hơi cứng ngắc tựa lên vai anh.
Đây là làm gì vậy? Muốn dùng một cái ôm để xoa dịu cơn giận của anh sao? Hừ hừ hừ, anh là người dễ bị ảnh hưởng như vậy à? Ê ê ê, đừng buông tay chứ!!
Sợ Hứa Nguyện buông ra, Mạnh Tranh Vinh vội dùng tay giữ cô lại, tiếp tục giả vờ như không có chuyện gì, nói:
“Dĩ nhiên chuyện này cũng không thể trách em. Em cũng không mong muốn, anh biết dạo này em không còn liên hệ gì với anh ta nữa. Muốn trách thì trách cậu với mợ, hai người đó ngay từ đầu đã không có ý tốt.”
Thái độ thay đổi nhanh như lốc xoáy. Hứa Nguyện không biết nên nói gì, dứt khoát im lặng.
Cô vốn chẳng hiểu rõ giữa nguyên chủ và Trần Hạo rốt cuộc là chuyện gì. Dù có đi ngoài đường gặp Trần Hạo, cô cũng chưa chắc đã biết người đó là ai.
Mạnh Tranh Vinh tưởng Hứa Nguyện đang tự kiểm điểm, lại ngửi thấy mùi hương trên người cô, lúc này đừng nói là giận, tim anh e là đã mềm nhũn rồi.
“Trước đây anh đã nói với em rồi, trước khi đến với em anh cũng từng có người yêu cũ. Không ai đảm bảo mình có thể kết hôn với mối tình đầu, nhưng sau khi kết hôn, dù là để chăm sóc cảm xúc của đối phương, cũng nên cắt đứt liên lạc với người cũ, không qua lại nữa. Lần này là cậu với mợ làm sai, anh cũng nhân chuyện này cho ông ấy nghỉ hưu luôn. Tin rằng bên họ cũng không dám có ý kiến gì. Tiểu Nguyện, chúng ta là vợ chồng, từ nay về sau anh chỉ có em, vậy em cũng chỉ có anh, được không?”
Thật ra ban đầu Mạnh Tranh Vinh không định nói như vậy, nhưng sự chủ động ôm anh của Hứa Nguyện khiến anh không nỡ nói thêm lời trách móc nào nữa.
Nghiêm túc mà nói, chuyện này không liên quan gì tới cô. Anh biết, từ sau khi kết hôn, cô chưa từng chủ động liên lạc hay gặp Trần Hạo. Nhìn ra được cô thật sự muốn cắt đứt với quá khứ.
Chỉ cần anh cảm nhận được một chút xíu tình cảm của Hứa Nguyện dành cho mình, dù chỉ một chút thôi, hôm nay cho dù cô có chủ động nói chuyện với Trần Hạo, anh cũng sẽ không giận.
Sở dĩ giận, không phải vì Trần Hạo, cũng không hẳn vì chuyện này, mà là vì trong lòng cô không có anh, anh chỉ mượn cớ để phát tác mà thôi.
So với việc người của cô ở bên anh, thứ anh muốn hơn cả là trái tim cô.
Nghe lời Mạnh Tranh Vinh nói, Hứa Nguyện rơi vào trầm mặc.
Cô rất rõ, Mạnh Tranh Vinh là một đối tượng rất tốt. Ngoại hình tạm thời không bàn, anh có năng lực làm việc mà cô vô cùng ngưỡng mộ và coi trọng, hiện tại cũng không trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi, nhân phẩm cũng xem như đạt chuẩn.
Ba yếu tố quan trọng nhất, anh đều có đủ. Trừ phi sau này xảy ra biến cố long trời lở đất, nếu không cô và anh sẽ không ly hôn, dù là vì hai gia đình hay vì bản thân cô.
Trước kia, cô chỉ liều mạng vì tiền đồ của mình, đó là do thân phận và hoàn cảnh. Bây giờ đã khác, thứ cô cần gây dựng lo toan không chỉ là sự nghiệp của riêng mình. mà còn là gia đình.
Lùi một vạn bước mà nói, nếu một ngày nào đó nguyên chủ đột nhiên quay về, cô cũng muốn trả lại cho cô ấy một cuộc sống chưa bị xáo trộn.
Mạnh Tranh Vinh đã chủ động thay đổi mối quan hệ giữa hai người, chẳng lẽ cô lại khoanh tay đứng nhìn sao?
Nếu không muốn ly hôn, thì đừng làm những chuyện dẫn đến ly hôn.
Lời Hứa phu nhân lại vang lên bên tai.
“Được.” Hứa Nguyện ôm chặt hơn, hàng mi chớp chớp như cánh quạt.
Hai chữ ấy dường như vẫn chưa đủ. Hứa Nguyện lại nhớ tới những thủ đoạn và lời nói mà các phi tần từng dùng để quyến rũ hoàng đế, liền học theo ngay tại chỗ: “Nếu không dứt khoát thì em đã không kết hôn. Tranh Vinh, em không phải người quá chủ động. Dù biết anh rất tốt, nhưng ảnh hưởng của mối tình trước vẫn còn. Mong anh đừng để tâm những việc em đã làm, những lời em đã nói trước đây. Em luôn rất rõ thân phận của mình…”
Dù Mạnh Tranh Vinh có giống hoàng đế đến mức nào, chỉ cần tiếp xúc lâu rồi, vẫn có thể phân biệt rất rõ. Ngoại trừ dung mạo, đây là hai con người hoàn toàn khác nhau.