Tám giờ tối, đúng lúc cuộc sống về đêm của thành phố A bắt đầu. Trong quán bar, tiếng nhạc kim loại nặng dội đến mức khiến màng nhĩ đau nhói, trong không khí tràn ngập mùi cồn và mùi thuốc lá, nam nữ thanh niên hoàn toàn trút bỏ hết mệt mỏi trên người.
Trong phòng riêng của quán bar, ba năm người mỗi kẻ đều ôm một cô gái, vừa uống rượu vừa tán gẫu. Thẩm Thành liếc nhìn Trần Hạo ngồi bên cạnh, trong lòng đầy nghi hoặc, không hiểu năm đó Hứa Nguyện rốt cuộc coi trọng người này ở điểm nào, đúng là khiến người ta khó mà tưởng tượng nổi.
Dưới sự sắp xếp có chủ ý của Thẩm Thành, chưa đầy một tuần, anh ta đã quen biết Trần Hạo, hơn nữa quan hệ còn khá thân. Nếu không phải những tư liệu điều tra đã quá rõ ràng, anh ta thật sự không dám tin, với cái thứ cặn bã như Trần Hạo mà lại từng là bạn trai cũ của vị đại tiểu thư Hứa Nguyện.
Có Trần Hạo làm nền so sánh, Thẩm Thành bỗng cảm thấy bản thân mình cũng không tệ lắm.
Dù anh ta có trăng hoa đến đâu thì cũng chưa từng có bạn gái chính thức; còn Trần Hạo thì khác, không chỉ cắm sừng bạn gái bằng cách lén lút với bạn thân của cô ấy, bây giờ rõ ràng đã có bạn gái rồi mà vẫn ra ngoài tán gái.
Giờ cũng chẳng biết nên thương Hứa Nguyện hay thương bạn gái hiện tại của Trần Hạo nữa.
Ít nhất thì Hứa Nguyện đã thoát khỏi hố lửa. Theo góc nhìn của Thẩm Thành, dù biểu ca nhà mình hồi trẻ cũng thích chơi bời, nhưng vẫn biết chừng mực; mấy năm nay lại càng kín tiếng hơn nhiều. So sánh kiểu gì đi nữa thì biểu ca cũng hoàn toàn nghiền nát Trần Hạo.
Thực ra trong nhà họ Thẩm, ngoài Thẩm phu nhân ra, chẳng ai có sự bất mãn quá lớn đối với Mạnh Tranh Vinh.
Thẩm Minh thì khỏi phải nói, cho dù thế nào Mạnh Tranh Vinh vẫn là cháu ngoại của ông, không ghét nổi, cũng không dám ghét. Trong thâm tâm, ông thậm chí còn sợ đứa cháu này vô cùng.
Thẩm Hân lại càng khỏi nói, nếu có thể lựa chọn, cô ta ước gì Mạnh Tranh Vinh là anh ruột của mình.
Còn Thẩm Thành thì từ nhỏ đã sống dưới cái bóng của Mạnh Tranh Vinh, sớm đã hình thành thói quen cứ nhìn thấy là sợ, sợ còn không kịp, lấy đâu ra bất mãn.
Cũng chính vì thế, trong lúc không hề hay biết, bọn họ đã lặng lẽ chuyển sự bất mãn ấy sang Hứa Nguyện.
“Ê, thứ bảy tuần này mấy người có rảnh không?” Thẩm Thành đặt ly rượu xuống, liếc nhìn mấy người trong phòng, tiện miệng hỏi.
Một tên bạn xấu chơi với Thẩm Thành từ nhỏ uể oải đáp: “Thẩm thiếu đã mở miệng thì đương nhiên là rảnh rồi, nhưng làm gì thế?”
“Ba tôi sinh nhật, ai rảnh thì đến nhé.” “Là thọ sáu mươi à?” Một cô gái rụt rè hỏi.
Thẩm Thành lắc đầu: “Chưa tới, ba tôi chưa sáu mươi, chỉ là sinh nhật thôi. Sao nào, mấy người có thời gian không?”
Tên bạn xấu vừa nãy lập tức phấn chấn, giơ tay lên: “Tôi chỉ có một câu hỏi.”, “Hỏi đi.”
“Biểu ca Mạnh tổng của cậu có đi không?” Câu hỏi vừa thốt ra, Trần Hạo người vẫn luôn cúi đầu uống rượu cũng ngơ ngác ngẩng đầu lên. Mạnh tổng? Là Mạnh Tranh Vinh sao?
Thẩm Thành tặc lưỡi: “Cậu bị nước vào não à? Biểu ca tôi là cháu ngoại ruột của ba tôi, cậu ruột sinh nhật sao mà không đi? Hỏi mấy câu vô nghĩa này, đúng là rảnh sinh nông nổi.”
“Ồ, vậy thì tôi bận, không đi.”
“Chậc…” ..“Chậc cái gì, mấy cậu không biết khí tràng của biểu ca cậu mạnh thế nào đâu. Phàm phu tục tử như tôi vẫn nên tránh xa thì hơn.”
“À đúng rồi Thẩm Thành, tôi nghe nói chị dâu của cậu nổi tiếng xinh đẹp lắm, lần này chị ấy có đi không?”
Nghe giọng điệu khinh bạc ấy nhắc tới Hứa Nguyện, Trần Hạo vô thức siết chặt nắm tay.
Chi tiết nhỏ này bị Thẩm Thành nhìn thấy, lập tức càng thêm chắc chắn.
“Cậu nghĩ đi hay không? Hỏi thừa rồi. Thôi không nói linh tinh nữa, rốt cuộc có đi không để tôi còn chuẩn bị chỗ.”
“Không đi.” ..“Không đi.” “Tôi đi tôi đi, không thì Thẩm thiếu lại nổi nóng.”
Thẩm Thành quay sang Trần Hạo, giả vờ hỏi hờ hững: “Trần Hạo, còn cậu thì sao, có đi không?”
Đột nhiên bị gọi tên, Trần Hạo sững người, lắp bắp hỏi: “Tôi… tôi cũng đi được sao?”
Anh ta nghĩ Thẩm Thành hẳn là biết quan hệ trước đây giữa mình và Hứa Nguyện. Nếu anh ta đến đó, gặp Hứa Nguyện và Mạnh Tranh Vinh, chẳng phải sẽ rất lúng túng sao?
Trần Hạo tuy là cặn bã, nhưng cũng không có gan đi trêu chọc bà Mạnh. Bình thường trong lòng nhớ nhung một chút là đủ rồi, đâu dám xuất hiện trước mặt Hứa Nguyện. Dù anh ta thật sự rất muốn gặp lại cô, nhưng cũng chỉ dám nghĩ mà thôi.
Chính vì câu nói này của Trần Hạo, mọi người mới sực nhớ ra giữa anh ta và Hứa Nguyện từng có một đoạn, bầu không khí lập tức trở nên vi diệu.
Thẩm Thành liếc Trần Hạo bằng ánh mắt khó hiểu, rồi nói: “Có gì mà không đi được?”
Anh ta dừng lại một chút, dường như mới nhớ ra quan hệ giữa Trần Hạo và Hứa Nguyện, vỗ trán, làm bộ bừng tỉnh:
“À, cậu nói chuyện đó à? Có gì đâu. Ai trong chúng ta mà chẳng có vài người yêu cũ, vòng tròn này có lớn bao nhiêu đâu, cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy. Huống chi bây giờ tình cảm của biểu ca và biểu tẩu tôi rất tốt. Nói thật nhé, biểu tẩu tôi có còn nhớ đến cậu hay không còn là dấu hỏi lớn, cậu đừng để tâm mấy chuyện này.”
Nghe vậy, trong lòng Trần Hạo dâng lên một cảm giác không cam lòng.
Cái gì mà Hứa Nguyện có thể không nhớ tới anh ta? Sao có thể chứ, tuyệt đối không thể. Anh ta là mối tình đầu của Hứa Nguyện, hai người từng hạnh phúc như vậy, anh ta dám chắc Hứa Nguyện khi đó là thật lòng thật dạ yêu anh ta.
Đã thật lòng yêu thì sao có thể chỉ trong mấy tháng mà quên được? Đúng là chuyện cười.
Lòng tự tôn của đàn ông trỗi dậy, ép Trần Hạo không kìm được mà nói: “Vậy thì tôi đi, dù sao cô ấy cũng không nhớ tôi.”
Đó là lời nói trong lúc bốc đồng. Thẩm Thành nhấc ly rượu uống một ngụm, che giấu ý cười nơi khóe miệng.
Tốt rồi, nhiệm vụ mẹ giao cho anh ta cũng coi như hoàn thành. Còn chuyện Hứa Nguyện và Trần Hạo có nối lại tình xưa hay không, thì chẳng liên quan gì tới anh ta.
Thực ra Thẩm Thành cảm thấy, cho dù hai người này không nối lại tình xưa, chỉ cần để Mạnh Tranh Vinh nhìn thấy Trần Hạo thôi, thì món nợ cũ kia cũng sẽ bị lật lại. Ai bảo đàn ông trong chuyện này vốn dĩ keo kiệt chứ.
Thật ra sau khi nói ra, Trần Hạo đã bắt đầu hối hận. Nếu Mạnh Tranh Vinh không có mặt thì anh ta rất sẵn lòng đi gặp lại Hứa Nguyện một lần tình cờ. Nhưng Mạnh Tranh Vinh có mặt, anh ta lại không muốn đi.
Chỉ là đàn ông đã nói ra thì không có lý do thu lại. Nghĩ đi nghĩ lại, Trần Hạo tự an ủi, dù sao anh ta cũng không chủ động tìm Hứa Nguyện nói chuyện, chỉ cần để cô nhìn thấy anh ta là được. Như vậy nếu giữa Mạnh Tranh Vinh và Hứa Nguyện có mâu thuẫn gì, cũng chẳng thể đổ lên đầu anh ta.
Mấy người còn lại nhìn nhau, đều cảm thấy cả Thẩm Thành lẫn Trần Hạo đều đầu óc có vấn đề, nếu không thì tại sao lại tự dưng đi rước phiền phức vào thân?
Nếu để Mạnh Tranh Vinh biết được, Thẩm Thành thì còn dễ nói, dù sao cũng là người nhà; còn Trần Hạo thì e là phải lột da một tầng.....
Hiện tại, điều mà Hứa Nguyện và Mạnh Tranh Vinh hứng thú nhất chính là ngắm bộ mặt uất ức của Thẩm Minh.
Không thể không nói, ở phương diện này, hai vợ chồng đúng là cùng một kiểu ác thú vị.
Theo Hứa Nguyện, Thẩm Minh dù sao cũng là cậu của Mạnh Tranh Vinh, nếu không đến mức bất đắc dĩ thì tốt nhất vẫn nên giải quyết hòa bình, để Thẩm Minh tự giác đề nghị nghỉ việc mới là kết cục viên mãn nhất.
Đến giờ ăn trưa, Mạnh Tranh Vinh đến bộ phận dự án công ích. Thấy anh tới, Hứa Nguyện vội thu dọn tài liệu trên bàn, đứng dậy đón anh.
Nhân viên thấy Mạnh Tranh Vinh đều rất kích động. Trước kia cả năm cũng khó gặp đại Boss một lần, mấy ngày nay lại ngày nào cũng gặp điều này nói lên cái gì? Nói lên rằng đúng như lời bà chủ nói, ông chủ thực sự rất coi trọng mảng này!
Mạnh Tranh Vinh và Hứa Nguyện ăn ý đi tới cửa văn phòng Thẩm Minh, gõ cửa.
Ngay sau đó cửa mở ra, gương mặt gượng cười của Thẩm Minh khiến cả hai đồng thời cảm thấy trưa nay chắc chắn sẽ ăn rất ngon.
“Cậu à, hôm nay cháu vừa hay không bận gì, cùng ra ngoài ăn nhé?” Mạnh Tranh Vinh cười híp mắt nói.
“Đúng đó cậu, đi cùng đi, cháu còn có chút chuyện công việc muốn thỉnh giáo nữa.” Hứa Nguyện phụ họa.
Hai vợ chồng kẻ tung người hứng, Thẩm Minh dù có không muốn cũng chỉ đành cắn răng theo ra ngoài ăn cơm.
Thẩm Minh vẫn luôn cho rằng chuyện đau khổ nhất trên đời là vợ nổi giận, nào ngờ đến năm năm mươi hai tuổi, kỷ lục bị phá vỡ giờ đây ông cảm thấy đi làm mới là chuyện đau khổ nhất, không có cái nào sánh bằng.
Mấy ngày nay ông vẫn luôn cân nhắc một việc, có nên dứt khoát nghỉ việc cho xong hay không. Nhưng dù ông có muốn, vợ cũng không cho, trong nhà vẫn là vợ quyết định.
Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, Thẩm Minh cảm thấy mái tóc vốn đã không nhiều của mình lại rụng thêm một nửa. Mỗi sáng chải đầu, trong lòng ông đều thầm mắng Hứa Nguyện một trận.
May mà mọi chuyện cũng đang dần có tiến triển. Nghĩ tới đây, Thẩm Minh lại cảm thấy không đến mức quá tệ.
Tập đoàn Mạnh thị nằm ở trung tâm thành phố, xung quanh có rất nhiều nhà hàng danh tiếng, chọn đại một nhà cũng không sai. Ba người tới một nhà hàng, vì giá khá cao, lại thêm hôm nay là ngày làm việc, nên trong quán không có mấy khách, yên tĩnh vô cùng.
“Cậu gọi món đi ạ?” Hứa Nguyện đưa thực đơn cho Thẩm Minh.
Mạnh Tranh Vinh cũng không có ý kiến gì. Thẩm Minh cân nhắc khẩu vị của ba người, gọi bốn món một canh. Ở đây khẩu phần không lớn, vừa đủ cho ba người ăn.
“Cậu à, thật ra cậu nên khen Tiểu Nguyện mới đúng. Nếu không phải cô ấy tham gia dự án công ích, cả năm cháu với cậu cũng chẳng ăn được mấy bữa với nhau.” Mạnh Tranh Vinh nói với vẻ áy náy.
Thẩm Minh nghiến răng đến đau nhức, vẫn phải nặn ra nụ cười: “Cháu nói thế là sao, biết cháu bận công việc, đàn ông mà, vẫn là sự nghiệp quan trọng nhất. Trong lòng cháu còn nhớ tới cậu, thế là cậu mãn nguyện rồi.”
Không phải là luôn nhớ tới ông sao, nhớ tới việc sớm đuổi ông đi. Hứa Nguyện rót cho Thẩm Minh một tách trà, cười nói:
“Cậu làm việc ở Mạnh thị hơn mười năm rồi nhỉ, đúng là trụ cột của công ty. Tranh Vinh quên ai cũng không thể quên cậu được.”
Mạnh Tranh Vinh đột nhiên đặt tay lên mu bàn tay Hứa Nguyện, quay đầu nhìn cô rồi lại nhìn Thẩm Minh, nụ cười chói đến lóa mắt: “Nghe lời vợ, không thể quên công lao mà cậu đã bỏ ra cho Mạnh thị suốt những năm qua.”
Hai chữ “công lao” được anh nhấn rất nặng, khiến tim Thẩm Minh cũng run theo.
“Sau này lại phải làm phiền cháu rồi. Sức khỏe của cậu không còn như trước nữa, năm ngoái sắc mặt cậu vẫn còn rất tốt.” Mạnh Tranh Vinh nhìn Thẩm Minh đầy lo lắng, “Cậu à, nhất định phải nhớ thường xuyên đi bệnh viện kiểm tra, có gì không ổn phải nói ngay. Bên công ty cậu đừng lo, không phải còn có Tiểu Nguyện sao?”
Trong tình huống này, Hứa Nguyện không thể nào rút tay khỏi tay Mạnh Tranh Vinh được. Cô mỉm cười với Thẩm Minh:
“Đúng vậy đó cậu, nếu cậu không chê cháu vụng về, công việc bây giờ có thể từ từ giao cho cháu. Cậu đã ngoài năm mươi rồi mà còn phải lo lắng chuyện công ty, vợ chồng cháu thật sự rất áy náy.”
Dù là Mạnh Tranh Vinh hay Hứa Nguyện thì công việc đều rất bận, không ai rảnh rỗi suốt ngày đi tính kế Thẩm Minh. Sở dĩ họ chịu tốn nhiều lời nói bóng nói gió khuyên ông rút lui, hoàn toàn là vì nể mặt ông là em trai của Mạnh phu nhân. Đây đã là sự kiên nhẫn cuối cùng của họ. Nếu khi sự kiên nhẫn ấy cạn kiệt mà Thẩm Minh vẫn không chủ động nghỉ hưu, thì họ cũng sẽ không còn khách sáo như vậy nữa.
Ai cũng muốn một chiêu chế địch, chỉ là dư luận xã hội này đã định sẵn rằng, trừ phi bất đắc dĩ, giữa người thân tốt nhất vẫn không nên xé rách mặt.
Quan trọng nhất là, cho dù Mạnh phu nhân đã nói sẽ không can thiệp chuyện này nữa, cũng không có nghĩa Mạnh Tranh Vinh có thể hoàn toàn không để ý tới cảm xúc của bà.
Thẩm Minh không phải kẻ ngốc, tự nhiên hiểu được lời nói của hai người là có ý trong đó. Chỉ là vợ chưa gật đầu, ông cũng không dám dễ dàng quyết định, chỉ đành qua loa gật đầu: “Được được được.”
Dù là bộ phận nào, công việc cũng có nặng nhẹ gấp chậm, trước mắt cứ giao cho Hứa Nguyện một số việc không quan trọng, làm dáng một chút cũng được.
Trong lúc ăn cơm, Thẩm Minh ấp ủ khá lâu, cuối cùng mới mở miệng: “Tranh Vinh, Tiểu Nguyện, thứ bảy này hai đứa chắc là rảnh chứ?”
Mạnh Tranh Vinh và Hứa Nguyện nhìn nhau: “Có chuyện gì sao ạ?”
Thẩm Minh cười ha hả: “Cũng chẳng phải chuyện quan trọng gì, thứ bảy trong nhà định làm tiệc sinh nhật cho cậu. Hai đứa nếu rảnh thì qua, không rảnh cũng không sao, bận thì cứ bận việc của mình, dù sao cũng chẳng phải ngày gì quan trọng.”
... Ông đã nói đến mức này rồi, với tư cách con cháu họ còn có thể không đi sao?
Mạnh Tranh Vinh suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Rảnh rảnh, sinh nhật cậu thì nhất định phải đi.”
Dù không biết bọn họ rốt cuộc muốn giở trò gì, nhưng dù sao Thẩm Minh cũng là cậu của Mạnh Tranh Vinh, đương nhiên phải đi. Nhận được câu trả lời khẳng định, Thẩm Minh cũng yên tâm, nhiệm vụ vợ giao cho ông coi như đã hoàn thành.
Nếu mọi chuyện thật sự phát triển đúng như họ dự đoán, vậy tiếp theo ông có lẽ cũng sẽ nhẹ nhõm một thời gian. Ít nhất nếu vợ chồng họ nảy sinh mâu thuẫn, chắc cũng sẽ không còn tâm trí để để ý tới ông nữa.
Chỉ riêng điểm này thôi, ông cũng phải phối hợp với vợ làm cho tốt.
“Cậu biết mà, cậu vẫn hay nói với mợ con, những đứa trẻ khác thì cậu không dám đảm bảo, nhưng Tranh Vinh nhất định là đứa trẻ tốt. Cho dù sau này Tiểu Thành với Tiểu Hân có mặc kệ cậu mợ, thì con cũng tuyệt đối không khoanh tay đứng nhìn.” Thẩm Minh cười tươi nói.
Lời ngon tiếng ngọt ai mà không biết nói? Ông đã khen Mạnh Tranh Vinh là đứa trẻ tốt rồi, có đứa trẻ tốt nào lại ép cậu mình xuống đài không?
Nói cách khác, nếu anh nhất quyết đuổi ông đi, thì chẳng phải là quá vô tình vô nghĩa sao?
Mạnh Tranh Vinh suýt nữa thì tức nổ phổi, Hứa Nguyện lại mỉm cười vỗ nhẹ lên mu bàn tay anh, coi như vuốt lông.
Ngay sau đó Hứa Nguyện quay sang Thẩm Minh, cười hiền hòa nói: “Cậu nói vậy là ở đâu ra thế, biểu đệ và biểu muội đương nhiên là hiếu thuận rồi. Chẳng phải có câu ‘con không dạy, lỗi tại cha’ sao, cậu tốt như vậy, con cái được dạy dỗ ra tự nhiên cũng tốt. Cháu thấy biểu đệ với biểu muội đều rất ổn, cậu cứ chờ an hưởng tuổi già, hưởng phúc là được rồi.”
Mạnh Tranh Vinh nghe xong không nhịn được cười, vợ anh đúng là quá biết nói chuyện.
Thẩm Minh nửa ngày không hoàn hồn, không biết nên đáp lại thế nào.
Hứa Nguyện không cho ông cơ hội phản ứng, tiếp tục cười nói: “Còn nữa, cậu nhầm rồi. Tranh Vinh đã không còn là trẻ con nữa, anh ấy là Mạnh tổng của công ty đó. Bao nhiêu người trong công ty còn trông cậy vào anh ấy để sống, trẻ con sao có bản lĩnh như vậy. Nói đến đây cháu lại thấy thương Tranh Vinh, đừng thấy anh ấy tan làm đúng giờ, thực ra về nhà ăn cơm xong vẫn làm việc tới hơn mười giờ, thế mà còn được xem là sớm đó. Cố gắng như vậy chẳng phải vì lợi ích của công ty, vì nhân viên công ty sao. Cháu đã nói với ba mẹ cháu rồi, trong công ty này nếu có người thấy lợi quên nghĩa, thì đúng là nên bị sét đánh.”
Sắc mặt Thẩm Minh lúc này đã không thể gượng nổi nữa.
Hứa Nguyện rõ ràng là chỉ cây dâu mắng cây hòe, vậy mà Mạnh Tranh Vinh lại chẳng có phản ứng gì? Thế này mà coi được à?
Lời này chẳng phải đang nói ông đáng bị sét đánh sao?
“Sao lại nói mấy chuyện này với cậu.” Mạnh Tranh Vinh giả vờ trách cô, “Ông chủ nào mà chẳng như vậy, đâu phải chỉ riêng anh.” Trong lòng thì đã vui đến nở hoa.
Hứa Nguyện ung dung phản kích hết thảy, nếu không phải không đúng lúc, Mạnh Tranh Vinh thật sự muốn vỗ tay cho cô.
Thẩm Minh cố gắng trấn tĩnh:
“Tiểu Nguyện nhất định phải đi làm sao? Sau này mang thai rồi, chắc chắn phải dưỡng thai cho tốt. Tôi nghe nói bây giờ nhiều công ty tuyển người còn hỏi mấy vấn đề này nữa.”
Hứa Nguyện im lặng. Bây giờ cô trả lời thế nào cũng không đúng. Nếu nói hiện tại chưa có ý định sinh con, cô dám chắc Thẩm Minh nhất định sẽ đem nguyên văn lời này nói lại cho Mạnh phu nhân.
May mà Mạnh Tranh Vinh đủ lực, cười rất vui vẻ: “Vấn đề này bọn cháu cũng đã nghĩ qua rồi. Chỉ là công ty hiện giờ đang trong giai đoạn phát triển, cháu muốn đợi khi thời gian dư dả hơn rồi mới sinh con. Nếu không cháu bận công việc, không có thời gian ở bên Tiểu Nguyện, cháu cũng xót. May mà cháu còn trẻ, Tiểu Nguyện cũng vậy, cậu đừng lo cho bọn cháu.”
Muốn sinh con thì cũng phải đợi đến khi đá Thẩm Minh ra khỏi công ty hoàn toàn đã.
Nghe vậy, Thẩm Minh cũng không tiện nói thêm gì nữa.