Bữa tối đã chuẩn bị xong, ba người ngồi trong phòng ăn dùng bữa. Mẹ Mạnh cảm thấy có lỗi với con dâu nên không ngừng gắp thức ăn cho Hứa Nguyện: “Vốn dĩ bố con cũng nói sẽ qua đây cùng, nhưng hôm nay có một người bạn cũ từ nước ngoài về, nên ông ấy đi dự tiệc rồi.”
Hứa Nguyện múc canh cho mẹ Mạnh, mỉm cười nói: “Đáng lẽ là bọn con phải về nhà ăn cơm với bố mẹ mới đúng, làm gì có chuyện để trưởng bối đặc biệt chạy tới ăn cơm cùng vãn bối ạ.”
Miệng lưỡi ngọt ngào như vậy khiến mẹ Mạnh cười không khép được miệng: “Tiểu Nguyện đúng là quá ngoan rồi, nếu như Bình Đình được một nửa con thôi thì mẹ cũng chẳng cần phải lo lắng nhiều như vậy.”
Chẳng lẽ Mạnh Bình Đình có chuyện gì sao? Nếu không thì sao lại đặc biệt nhắc tới vào lúc này?
Hứa Nguyện liếc nhìn Mạnh Tranh Vinh một cái, hai người sau chuyện lần trước đã có không ít ăn ý.
Mạnh Tranh Vinh đành đặt đũa xuống, hỏi: “Bình Đình sao vậy? Có chuyện gì xảy ra à?”
Quan hệ của anh với em gái khá tốt, chỉ là vì chênh lệch tuổi tác hơi lớn nên đa phần Bình Đình vẫn có chút sợ anh, ngay cả làm nũng cũng không nhiều.
Bản thân Mạnh Tranh Vinh từ nhỏ đã rất độc lập, chưa đủ tuổi thành niên đã một mình ra nước ngoài du học. Vì thế anh cảm thấy em gái mình đã trưởng thành, có quyền của người trưởng thành. Rất nhiều chuyện không phải anh không biết, chỉ là đó là cuộc đời của em gái, nên lựa chọn thế nào, làm thế nào đều phải do chính cô ấy quyết định. Gia đình có thể làm chỉ là đưa ra ý kiến hoặc khích lệ mà thôi. Cuộc đời của cô ấy phải do chính cô ấy bước đi, bọn họ không thể thay thế được.
Mẹ Mạnh thở dài một tiếng, nhắc tới đề tài này là bà ăn cũng không nổi: “Mấy đứa nói xem con bé có phải bị điên rồi không, lại đi yêu một cậu trai ngoại tỉnh. Mẹ cũng không phải người cổ hủ gì, không nhất thiết phải môn đăng hộ đối, nhưng chênh lệch giữa hai nhà lớn như vậy, ngày tháng sau này liệu có sống tốt được không?”
Lúc này Hứa Nguyện mới hiểu ra, thì ra Mạnh Bình Đình đang yêu đương, mà đối tượng lại có gia thế khiến mẹ Mạnh vô cùng không hài lòng.
Chuyện này không phải là việc cô có thể quản, càng không thể xen vào.
Mạnh Tranh Vinh gắp cho mẹ Mạnh một miếng sườn, ôn hòa nói: “Mẹ, Bình Đình còn nhỏ, nếu kết hôn thì ít nhất cũng phải vài năm nữa, ai biết mấy năm sau sẽ thế nào.”
“Chẳng phải mẹ sợ con bé chịu thiệt sao?” Mẹ Mạnh nhíu mày đến mức dồn cả lại, “Bình Đình là đứa trẻ tốt, lòng dạ cũng thiện lương, mẹ chỉ sợ bọn nó yêu lâu rồi thì không dứt ra được.”
Hứa Nguyện không định phát biểu ý kiến gì, tiếp tục cúi đầu uống canh, nhưng khi mẹ Mạnh và Mạnh Tranh Vinh nói chuyện, cô vẫn lắng nghe cẩn thận.
“Đây cũng đúng là một vấn đề.” Mạnh Tranh Vinh cũng không phải không quan tâm em gái, chỉ là trước đó anh chưa nghĩ nhiều đến vậy. Dưới góc nhìn của một người đàn ông, Bình Đình còn trẻ như thế, yêu đương vài mối cũng là tự do của cô ấy, lại chưa tới mức bàn chuyện cưới xin, gia đình có thể can thiệp được gì chứ?
“Con cũng thấy vậy đúng không? Nếu nhà cậu trai đó có chút gia sản, không cần phải môn đăng hộ đối với nhà mình, mẹ cũng sẽ nhắm mắt cho qua. Nhưng mấu chốt là mẹ đã tìm hiểu rồi, cậu ta chỉ xuất thân từ gia đình bình thường, nhà ở thành phố nhỏ hạng ba hạng tư, bố mẹ đều làm ngân hàng. Trong mắt người bình thường thì điều kiện như vậy cũng tạm ổn, nhưng với nhà mình thì dù có kiễng chân cũng chẳng với tới nổi.” Mẹ Mạnh nghĩ tới là thấy phiền lòng, “Không nói đâu xa, chỉ riêng chuyện trả tiền đặt cọc mua nhà ở thành phố A thôi, e là họ cũng phải vét sạch gia sản… haiz.”
Làm cha mẹ là phải lo cho con cái cả đời. Dù nhà họ Mạnh đã đủ giàu, cho dù Mạnh Bình Đình gả cho cậu trai ngoại tỉnh kia, chỉ riêng của hồi môn nhà họ Mạnh cho cùng với tiền chia cổ phần hằng năm cũng đủ để cô tiêu xài cả đời. Nói cho cùng, mẹ Mạnh vẫn không cam lòng, không cam lòng đứa con gái được nuông chiều từ bé lại gả vào một gia đình như vậy.
Còn với Mạnh Bình Đình mà nói, chỉ cần cô thích anh ta, cho dù anh ta mua không nổi nhà, cô cũng không để tâm, bởi vì cô đã quá giàu rồi.
Không ai có thể nói ai đúng ai sai, chỉ là những điều cha mẹ cân nhắc và những điều con cái tự cân nhắc, rốt cuộc vẫn không giống nhau.
Thực ra Mạnh Tranh Vinh đã sớm biết tình hình này, anh không ngăn cản là vì đã tìm hiểu rõ ràng: ngoài điều kiện vật chất ra thì cậu trai kia cũng không tệ. Để hẹn hò với Bình Đình, dù tiền sinh hoạt gia đình cho là đủ, cậu ta vẫn làm hai công việc, mỗi năm đều nhận học bổng. Tổng thể mà nói, cũng coi như ổn.
Anh không giống mẹ, nhất định phải yêu cầu nhà trai giàu có. Chỉ cần con người đó có năng lực, lại một lòng một dạ với Bình Đình thì cũng không có gì cần phải ngăn cản.
Dù sao tương lai phát triển thế nào cũng không ai đoán trước được. Nếu Mạnh Bình Đình chưa định kết hôn trong vài năm tới, cô muốn yêu đương, đối tượng lại có nhân phẩm ổn, thì cứ để cô ấy đi đi.
“Vậy mẹ định làm thế nào?” Mạnh Tranh Vinh hỏi thẳng. Mẹ Mạnh nhìn con trai, rồi lại nhìn Hứa Nguyện: “Bình Đình còn nhỏ, lại bị mẹ chiều đến hơi bướng bỉnh, chắc là lời mẹ nói con bé cũng không nghe. Bây giờ mẹ cũng không dám để bố nó biết. Hai đứa làm anh chị, xem có thể nói chuyện, khuyên nhủ nó một chút không…”
Hứa Nguyện và Mạnh Tranh Vinh nhìn nhau một cái, đều rất bất lực một mớ rắc rối thế này lại ném cho họ…
Nhưng cho dù là rắc rối, đã là em gái ruột của Mạnh Tranh Vinh, lại thêm mẹ Mạnh đã mở lời, thì cũng chỉ có thể nhận lấy.
“Mẹ cũng lớn tuổi rồi, biết đâu có ngày chớp mắt một cái là không còn nữa.” Mẹ Mạnh lại thở dài.
Sắc mặt Mạnh Tranh Vinh biến đổi, đũa cũng đặt xuống: “Mẹ!”
Không có người làm con nào muốn nghe những lời như vậy. “Là mẹ nói sai rồi, mẹ nói sai rồi.” Mẹ Mạnh vội sửa lời, “Bây giờ điều mẹ mong mỏi nhất có hai chuyện. Thứ nhất, như vừa nói, là mong Bình Đình có thể gả cho một gia đình tốt. Thứ hai thì…” Nói tới đây bà dừng lại một chút, nhìn về phía Hứa Nguyện. Hứa Nguyện lập tức có dự cảm không lành. Quả nhiên, mẹ Mạnh tiếp tục: “Thứ hai là được nhìn thấy đứa bé của hai đứa ra đời, chỉ là không biết tâm nguyện này bao giờ mới thực hiện được.”
Mạnh Tranh Vinh cũng không ngờ mẹ mình lại đột ngột chuyển sang đề tài này. Anh sững người một chút, rồi ho khẽ hai tiếng đầy lúng túng: “Mẹ, bọn con mới cưới thôi mà.”
Anh đúng là mong sớm được làm bố, nhưng sớm thế nào cũng không thể là bây giờ được, anh còn đang theo đuổi Hứa Nguyện kia mà.
Mẹ Mạnh liếc anh một cái: “Mới cưới thì mới cưới, nhưng tuổi con cũng không nhỏ nữa rồi, hơn ba mươi cả rồi. Cái nhà họ Vương đó, chẳng phải bạn học cùng tuổi với con sao, dạo trước con cái người ta đã làm tiệc thôi nôi rồi.”
“Có gì mà so chứ, sao mẹ không nhìn Tống Dục đi, anh ta bằng tuổi con mà còn chưa có bạn gái kìa.”
Mẹ Mạnh nói một câu kinh điển của các bậc phụ huynh: “Sao con không so với người tốt hơn?”
“Vậy nên con không so với người khác. Mẹ à, bây giờ con đang bận công việc, cũng chưa muốn có con sớm như vậy.” Mạnh Tranh Vinh liếc nhìn Hứa Nguyện một cái, “Hơn nữa, cho dù có muốn sinh con, cũng không phải chuyện gần đây. Như Vương Tranh ấy, anh ta với vợ chuẩn bị mang thai cả năm trời rồi. Vì sức khỏe thế hệ sau, con và Tiểu Nguyện cũng nên đợi lúc thể trạng tốt nhất rồi mới tính.”
Sao Mạnh Tranh Vinh lại không muốn có con chứ, anh còn mong sớm nữa là đằng khác. Nhìn con gái nhà bạn bè mềm mềm đáng yêu, anh hận không thể ban đêm chạy qua trộm về.
Chỉ là anh hiểu rất rõ, tình cảm giữa anh và Hứa Nguyện vẫn chưa tới bước đó. Cho dù hai người đã có cảm tình, thì cũng phải trải qua một khoảng thời gian thế giới hai người chứ?
Anh thì không còn trẻ nữa, nhưng Hứa Nguyện vẫn còn trẻ như vậy, chưa chắc đã muốn sớm làm mẹ.
Dĩ nhiên, những suy nghĩ thật này không thể nói với mẹ được. Bà có thể sẽ có ý kiến với Hứa Nguyện, cho dù không nói ra, sau này cũng sẽ đi thúc giục cô. Trong vấn đề này, anh nhất định phải đứng về phía Hứa Nguyện.
Hứa Nguyện hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm. Chuyện trên tàu hỏa trước đó khiến cô tưởng Mạnh Tranh Vinh sẽ vội vàng muốn có con. Khi mẹ Mạnh nói tới chuyện này, cô còn đang nghĩ dùng lý do gì để từ chối, kéo dài. Không ngờ rằng, những ưu điểm khác của Mạnh Tranh Vinh tạm thời chưa thấy rõ, nhưng riêng điểm có trách nhiệm này đã là ưu điểm lớn nhất rồi.
Mẹ Mạnh thấy con trai đã nói như vậy, cũng không biết còn nói gì thêm được nữa: “Thôi thì chỉ cần trong lòng hai đứa có dự tính là được, mẹ cũng không thúc, nhưng trong lòng phải có chừng mực.”
“Chúng con biết rồi.” Mạnh Tranh Vinh và Hứa Nguyện đồng thanh đáp.
Thấy con trai và con dâu không tỏ ra bài xích chuyện này, mẹ Mạnh cũng hài lòng. Ăn xong bữa tối trong tâm trạng vui vẻ, bà liền về nhà.
Mạnh Tranh Vinh vào thư phòng làm việc, còn Hứa Nguyện ngồi trên sofa xem tivi.
Cô đang xem một bộ phim truyền hình đang rất hot gần đây, nói về hôn nhân của nam nữ nơi đô thị. Đã là đề tài hôn nhân thì dĩ nhiên không tránh khỏi vấn đề mẹ chồng nàng dâu.
Phim khác diễn thế nào cô không biết, nhưng riêng bộ này, mâu thuẫn giữa mẹ chồng nàng dâu ngày càng sâu sắc, hoàn toàn là do người đàn ông kia không làm tròn trách nhiệm.
Có lẽ cô nên cảm thấy may mắn thì hơn, may mắn vì ở điểm này, Mạnh Tranh Vinh vẫn rất tỉnh táo.
So với nam chính trong phim, Mạnh Tranh Vinh đúng là một người đàn ông tốt.
Chưa tới tám giờ tối, Tống Dục tới. Tống Dục xách hai thùng cherry tới, Mạnh Tranh Vinh và Hứa Nguyện cùng tiếp đón anh ta.
“Tôi thật sự không ngờ anh ta lại đích thân về quê làm từ thiện gì đó.” Tống Dục ngồi trên sofa, vừa ăn cherry vừa nói rất sảng khoái, “Nơi đó thật sự nghèo đến vậy sao?”
“Lần sau cậu có thể tự đi thử.” Mạnh Tranh Vinh liếc anh ta một cái. “Thôi khỏi.”
Trên tivi đang phát tin giải trí, MC cầm micro, nghiêm túc nói:
“Theo tin đưa, tiểu hoa đán Dụ Vũ hiện đang bị nghi ngờ hẹn hò với nam diễn viên Tiêu Lê An. Phóng viên đã chụp được cảnh hai người cùng đi ăn lẩu, cử chỉ thân mật. Hiện tại phía công ty quản lý của hai bên vẫn chưa đưa ra phản hồi…”
Hứa Nguyện thấy chương trình này rất chán, toàn là dẫn dắt dư luận, liền cầm điều khiển đổi kênh.
Mạnh Tranh Vinh theo phản xạ nhìn sang Tống Dục, chỉ thấy người này lúc nãy còn cười, giờ đã thu lại nụ cười.
Anh lại nhìn Hứa Nguyện, hy vọng cô có thể nói gì đó, dù sao cô và Dụ Vũ thân thiết như vậy.
Mạnh Tranh Vinh cố gắng thiết lập giao tiếp tinh thần với Hứa Nguyện gửi yêu cầu.
Yêu cầu thất bại. Anh thu hồi lại câu nói ban ngày “vợ tôi không ngốc”.
Thấy vẻ mặt Tống Dục ảm đạm, nghĩ tới việc tên này bình thường cũng giúp mình không ít, lại còn vì tập đoàn Mạnh Thị mà vất vả làm việc, thật sự không nỡ. Thế là anh đưa tay chọc chọc Hứa Nguyện:
“Chuyện này có thật không vậy?”
…Sao lại hóng hớt thế? Hứa Nguyện có hơi bực, nhưng nghĩ Tống Dục vẫn còn ở đây, không tiện làm anh mất mặt trước người ngoài, đành nói: “Sao tôi biết được.”
Dù quan hệ của nguyên chủ với Dụ Vũ quả thực rất tốt, nhưng gần đây Dụ Vũ bận quay phim, hai người liên lạc cũng ít đi nhiều. Cô thật sự không biết Dụ Vũ có yêu đương hay không.
Anh phát hiện cô dạo này càng ngày càng không nể mặt mình. Đây là dấu hiệu tốt hay xấu đây? “Em gọi điện hỏi cô ấy xem.”
Hứa Nguyện thật sự rất muốn trợn mắt: “Hỏi làm gì?”
Đây là chuyện riêng tư của người ta, muốn nói thì sẽ nói, không muốn nói thì thôi, cần gì phải hỏi?
Sắc mặt Mạnh Tranh Vinh sắp không giữ nổi nữa. Thực ra anh cũng không hứng thú với chuyện này, chỉ là thấy bộ dạng của Tống Dục như vậy, cũng thấy thương, đành nhẫn nhịn nói tiếp: “Bình Đình là fan của Dụ Vũ, con bé nhờ anh hỏi.”
Có người ngoài ở đây, cô cũng không tiện làm Mạnh Tranh Vinh khó xử, đành lấy điện thoại từ túi ra, gửi cho Dụ Vũ một tin nhắn.
“Không gọi điện đâu, dạo này cô ấy đang quay phim, em hỏi WeChat trực tiếp.”
Hứa Nguyện cảm thấy Dụ Vũ chắc là không yêu đương. Nếu có, cô ấy nhất định sẽ nói với cô. Trước kia lúc không bận rộn như bây giờ, đến chuyện tăng size áo ngực Dụ Vũ còn chia sẻ với cô nữa là.
“Cô ấy bận lắm sao?” Tống Dục, người từ nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên hỏi.
Hứa Nguyện “ừ” một tiếng: “Nghe nói năm nay nhận mấy bộ phim liền.” “Ồ.”
Cũng trùng hợp, Dụ Vũ rất nhanh đã trả lời. Cô ấy gửi tin nhắn thoại, Hứa Nguyện bấm mở.
Toàn là phóng viên viết bậy thôi. Bây giờ tớ bận đến mức thời gian chơi game còn không có, sao có thể yêu đương được. Hơn nữa người đó căn bản không phải gu của tớ, bọn tớ chỉ là bạn bè tốt. Hôm đó cùng đi ăn lẩu, ai ngờ lại bị phóng viên viết thành như vậy. Nếu tớ có bạn trai, nhất định sẽ nói với cậu đầu tiên.
Hứa Nguyện nhìn Mạnh Tranh Vinh một cái: “Cô ấy nói rồi, không có yêu.”
Nói xong, cô cúi đầu tiếp tục chat với Dụ Vũ. Tống Dục không ngồi lâu. Ngồi chơi, trò chuyện một lát xong, anh ta liền rời đi. Lúc đi, nụ cười trên mặt không giấu nổi, còn nói với Hứa Nguyện:
“Gần công ty có một nhà hàng Quảng Đông rất ngon, hôm nào mời cô đi uống trà sáng.”
Sau khi Tống Dục đi rồi, Hứa Nguyện vẫn mơ hồ khó hiểu: “Anh ta mời em uống trà sáng làm gì vậy?”
Mạnh Tranh Vinh bất lực xoa trán: “Có lẽ là cảm ơn em vì đã giúp đỡ các bệnh nhi.”
Ban ngày Hứa Nguyện ngủ khá lâu, nên đến tối lại hơi khó ngủ. Mãi đến mười một giờ cô vẫn còn tỉnh táo. Thấy cô không ngủ được, Mạnh Tranh Vinh đề nghị: “Hay là em uống chút rượu vang đi, giúp ngủ ngon hơn.”
Hứa Nguyện đã thử uống sữa, nhưng vẫn không ngủ được. Ngày mai còn phải dậy sớm đi làm, tổng không thể mang hai quầng thâm mắt đi chứ.
Mạnh Tranh Vinh chọn một chai rượu vang trong tủ rượu ở thư phòng, cầm hai chiếc ly cao chân trở về phòng ngủ: “Nhân tiện anh cũng uống cùng em một ly.”
“Ừ.” Hứa Nguyện bò dậy khỏi giường, ngồi cùng Mạnh Tranh Vinh trên sofa trong phòng ngủ.
Cô chưa từng uống loại rượu này, màu sắc trông rất đẹp. Hứa Nguyện cầm ly, học theo động tác của Mạnh Tranh Vinh lắc nhẹ mấy cái, uống một ngụm. Ngon hơn cô tưởng rất nhiều.
“Em còn nhớ lần đầu tiên em uống rượu là khi nào không?” Không khí lúc này rất vừa vặn. Hứa Nguyện cuộn người trên sofa, cầm ly uống từng ngụm nhỏ. Cô mặc đồ ngủ, anh cũng vậy, mùi hương trên người hai người giống hệt nhau.
Lúc này không thích hợp để nói dối. Hứa Nguyện nghĩ một chút: “Hình như là năm mười tuổi.”
Mạnh Tranh Vinh không giấu được sự ngạc nhiên: “Em còn sớm hơn anh, nhìn không ra đó.”
Trong ấn tượng của anh, Hứa Nguyện vẫn luôn rất dịu dàng, trầm tĩnh.
“Anh mười ba tuổi. Có một ngày tâm trạng rất tệ, liền chạy vào thư phòng của bố anh, trộm một chai rượu trong tủ, một mình uống hết.” Nhớ lại chuyện này, Mạnh Tranh Vinh còn thấy buồn cười, “Sau đó bị bố anh đánh cho một trận.”
“Tâm trạng không tốt? Vì sao?” Những phiền não mà bọn trẻ thời đại này gọi là phiền não, trong mắt cô đều rất buồn cười.
Mạnh Tranh Vinh cũng có lúc tâm trạng không tốt sao? “Hồi đó cô gái anh thích lại thích người khác, còn đặc biệt nói cho anh biết.”
Mười ba mười bốn tuổi là độ tuổi mơ hồ. Lúc đó, sự thích của con trai với con gái, nói nghiêm túc thì cũng chưa hẳn là thích. Tháng này thích người này, tháng sau lại thích người khác…
Con gái thì khác. Dường như bất kể ở độ tuổi nào, một khi đã thích thì là thích thật, rất nghiêm túc.
“Như vậy chứng tỏ cô ấy rất có trách nhiệm.” Hứa Nguyện cười cười, “Ít nhất là cô ấy đã nói cho anh biết.”
Mạnh Tranh Vinh nghĩ nghĩ: “Em nói cũng đúng. Nếu cô ấy thích người khác mà còn không nói cho anh, hình như còn quá đáng hơn.”
Không khí rất tốt. Đôi khi Mạnh Tranh Vinh cảm thấy, thực ra tuổi tâm lý của Hứa Nguyện ngang bằng với anh. Ban đầu anh còn coi cô như trẻ con, nhưng trong quá trình chung sống, anh thường xuyên có một ảo giác: dường như họ là người cùng tuổi.
Như vậy cũng tốt, anh không thích những cô gái quá trẻ con.Hứa Nguyện uống xong một ly vẫn muốn uống thêm ly nữa. Uống tới uống lui, men rượu bắt đầu dâng lên.
Hơn mười phút sau, Mạnh Tranh Vinh mới phát hiện khuôn mặt nhỏ của cô đã đỏ bừng, ánh mắt cũng bắt đầu mê ly. Anh vội vàng lấy ly rượu từ tay cô, đặt sang một bên, rồi đỡ cô nằm lên giường.
Độ cồn của rượu vang không cao, chỉ là thân thể này có lẽ rất ít khi uống rượu, tửu lượng kém. Hứa Nguyện cảm thấy ý thức của mình ngày càng mơ hồ, cả người mềm nhũn, như đang nằm trong đám bông gòn.
Một mặt cô cảm thấy mình như vậy rất nguy hiểm, chút lý trí còn sót lại nhắc nhở cô rằng sau này tuyệt đối không thể như thế nữa. Mặt khác, cô không thể chống lại sức mạnh của cồn, dần dần trong đầu không còn suy nghĩ gì nữa.
Mạnh Tranh Vinh từ dưới lầu lên, tay bưng một cốc nước ấm. Thấy Hứa Nguyện đang mơ màng nằm trên giường, anh cũng thuận thế ngồi xuống bên cạnh, cẩn thận quan sát cô.
Tửu phẩm của cô rất tốt, bây giờ không quậy, cũng không nói linh tinh…
Đúng lúc Mạnh Tranh Vinh đang cảm khái rằng vợ chồng họ đều hiếm có tửu phẩm tốt như vậy, trong đầu anh đột nhiên lóe lên một ý nghĩ nói linh tinh? Nhưng sau khi say rượu người ta thường nói thật mà!
Anh thật sự quá muốn biết thanh tiến độ bây giờ đã đi tới đâu rồi. Thế là anh ghé sát lại gần Hứa Nguyện, đưa tay đẩy nhẹ cô: “Tiểu Nguyện, tỉnh lại đi, tỉnh lại đi.”