Người cầm máy ảnh hơi ngượng ngùng, cười gượng một tiếng:
“Chủ tịch Mạnh, bà Mạnh, tôi còn chưa kịp chụp.”
Họ theo bên cạnh bà Vương đã nhiều năm, những người không có mắt nhìn thì bà Vương cũng chẳng để họ đi theo Mạnh Tranh Vinh và Hứa Nguyện.
Có người rất tinh ý đưa giấy ăn và nước khoáng tới: “Thật là vất vả rồi. Thể lực của chủ tịch Mạnh và bà Mạnh còn tốt hơn chúng tôi nhiều. Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên tôi đến đây, trực tiếp phải vào bệnh viện.”
Nghe vậy, trong lòng Mạnh Tranh Vinh dễ chịu hơn hẳn. Lúc này trông anh yếu ớt như gà con, quả thật rất mất mặt, người này nói vậy cũng coi như cho anh chút thể diện.
Có người dân mang tới một loại trái cây mà ở thành phố lớn chưa từng thấy. Một đám người say xe ăn xong, lập tức cảm thấy đỡ khó chịu hơn nhiều.
Thị trấn nghèo tuy giao thông và kinh tế không phát triển, nhưng cũng chính vì ít hơi thở đô thị nên không khí nơi đây đặc biệt trong lành, bầu trời xanh đến chói mắt.
Trưởng trấn đã ra đón từ sớm. Chỗ ở của họ lần này là nhà người giàu nhất thị trấn. Dù nói là giàu nhất, nhưng cũng chỉ là căn nhà hai tầng. Có người đang gánh nước rửa sân, thấy khách tới liền đặt công việc xuống ra chào.
Nhà này mở một tiệm tạp hóa, là cửa hàng duy nhất trong toàn thị trấn.
“Phòng đã dọn xong rồi, chủ tịch Mạnh và bà Mạnh có muốn nghỉ ngơi trước không?”
Người dẫn đoàn cũng là một trong các trợ lý của bà Vương mỉm cười hỏi.
Sau một đêm bôn ba, ai nấy đều mệt mỏi, cho dù có việc quan trọng đến đâu cũng phải nghỉ ngơi trước đã.
Mạnh Tranh Vinh là người có chút ám ảnh sạch sẽ, chỉ riêng cái sân này thôi anh cũng không muốn đứng thêm một giây, huống chi là ở lại qua đêm.
Dọc đường đi, phần lớn nhà cửa đều là nhà ngói một tầng, thậm chí còn có nhà tranh. Gia đình này có nhà lầu đã được xem là rất tốt rồi, nhưng cả đời Mạnh Tranh Vinh chưa từng ở nơi có điều kiện kém như vậy, nên lập tức do dự.
Anh nhìn sang Hứa Nguyện, trao đổi bằng ánh mắt, hy vọng suy nghĩ của cô giống mình.
Hứa Nguyện hồi nhỏ kiếp trước cũng từng chịu khổ, nhưng từ khi vào cung, từng bước leo lên, ở bên cạnh hoàng đế gần mười năm, suốt mười năm ấy chưa từng chịu tội. Tính ra, cuộc sống của nàng còn tốt hơn không ít phi tần. Nay xuyên đến đây lại trực tiếp trở thành phu nhân hào môn, đã quen sống trong nhung lụa nhiều năm, đột nhiên phải ở nơi thế này, trong lòng vô cùng bài xích.
Trong sân nuôi mấy con gà, dù nhốt trong lồng vẫn ngửi được mùi.
Chỉ một ánh mắt của Mạnh Tranh Vinh, Hứa Nguyện đã hiểu anh muốn nói gì.
Anh là đàn ông, nếu từ chối thì không hay. Ai cũng biết anh không chịu được khổ, nhưng từ xưa đến nay, người ta vẫn cho rằng đàn ông thì phải không sợ khổ.
Sợ khổ thì còn ra dáng đàn ông gì? Trong tình huống này, Hứa Nguyện rất sẵn lòng phối hợp với Mạnh Tranh Vinh, dù sao cô cũng không muốn ở đây. Ngủ trên xe tuy hơi chật, nhưng sạch sẽ, đầy đủ tiện nghi, lại chỉ có một đêm. Nghĩ vậy, cô mỉm cười xua tay: “Ngoài tôi và chồng tôi ra còn năm sáu người nữa, phòng chắc chắn không đủ. Chúng tôi đi xe tới, hai người ngủ trên xe là được.”
Sợ người khác còn nói thêm, cô lại nói: “Quyết định vậy đi, chúng tôi tới giúp đỡ chứ không phải tới gây phiền phức.”
Người trong đoàn có chút khó xử. Họ đều biết Mạnh Tranh Vinh và Hứa Nguyện không muốn ở đây, nhưng nếu bà Vương biết hai người ngủ trên xe, dù là xe sang, e rằng cũng sẽ mắng họ.
Mạnh Tranh Vinh không phải người chỉ đứng nhìn, liền cười nói: “Cứ quyết định vậy đi. Mọi người đã sắp xếp rất chu đáo rồi, chỉ là chúng tôi không muốn làm phiền thêm. Có gì cần, nhất định sẽ nói.”
Hai người tuy cười nói hòa nhã nhưng thái độ rất kiên quyết, mọi người cũng không tiện nói thêm.
Trở lại xe, Hứa Nguyện nằm xuống, lấy một chai nước trong tủ lạnh. Nhìn vào trong, hoa quả và đồ ăn quản gia chuẩn bị đều đã ăn hết, may mà cô cũng không đói.
Cô mở cửa sổ xe. Mạnh Tranh Vinh đang đứng dưới đất, giơ cao điện thoại, một lúc sau mới sầm mặt quay lại: “Sóc ở đây kém quá, email cũng không nhận được.”
“Ồ.” Hứa Nguyện đã quen rồi, dù không muốn để ý anh, vẫn đáp lại một tiếng.
Có trải nghiệm thế này cũng tốt, lần sau cô muốn đi đâu, anh chắc chắn sẽ không theo nữa.
“Một đêm không ngủ ngon, tôi ngủ một giấc đây.” Mạnh Tranh Vinh biết lo lắng cũng vô ích, lên xe nằm cạnh Hứa Nguyện. Giường không lớn nhưng đủ cho hai người.
Hứa Nguyện cũng mệt, người khác cũng biết họ nghỉ ngơi nên không ai làm phiền. Hai người ngủ đến hơn ba giờ chiều mới dậy.
Thị trấn yên tĩnh, lại có người cố tình giữ im lặng, nên giấc ngủ này đặc biệt ngon.
Vì ngủ đủ giấc, tâm trạng của cả hai đều tốt hơn.
Mục tiêu chính của chuyến đi lần này là một viện phúc lợi trong thị trấn.
Ở đây trẻ em bị bỏ lại rất nhiều. Vì quá nghèo, nhiều người ra ngoài làm ăn, để lại cha mẹ già và con cái. Có vài đứa trẻ, ông bà qua đời, trong nhà không còn ai, cũng không liên lạc được với bố mẹ đã mấy năm không về, đành đưa vào viện phúc lợi những đứa trẻ này có tên có họ, không hẳn là trẻ mồ côi.
Cũng có trẻ bị bỏ rơi ngay từ khi mới sinh, hoặc là có vấn đề về cơ thể, hoặc trí tuệ.
Vì là thị trấn nghèo, nhà nào cũng khó khăn, tự nhiên không ai muốn nhận nuôi trẻ bệnh tật.
Điều kiện viện phúc lợi rất tệ, chỉ có mấy căn nhà một tầng. Nghe nói là viện trưởng tự bỏ tiền túi, trên cũng có cấp kinh phí nhưng chẳng thấm vào đâu. Ăn mặc miễn cưỡng đủ, đáng lo nhất vẫn là bọn trẻ bệnh tật.
Viện trưởng nói phổ thông không chuẩn, nghe nói trước kia từng dạy học ở huyện, sau đó không rõ vì sao lại đến thị trấn này, vừa dạy học vừa chăm sóc bọn trẻ, rất vất vả. Ông chưa đến năm mươi nhưng trông như sáu mươi.
Trẻ lớn đi học chưa về, trong viện chỉ còn ba đứa nhỏ một hai tuổi, một đứa tàn tật bẩm sinh, hai đứa còn lại dị tật bẩm sinh.
Có mấy cô gái mắt đỏ hoe, Hứa Nguyện tâm lý khá vững, nét mặt không thay đổi.
Có lẽ đã trải qua sinh tử, lại thêm những trải nghiệm kiếp trước khiến lòng cô dần chai sạn. Đời người vốn vậy, sinh ra thế nào, gia đình thế nào, đều không do mình quyết định.
Mạnh Tranh Vinh xúc động, cúi người thử bế một bé gái. Hứa Nguyện cũng lại gần xem, lập tức có người chụp lại khoảnh khắc ấy.
Cuối cùng, Mạnh Tranh Vinh để lại phương thức liên lạc của viện trưởng, nói rằng tập đoàn Mạnh thị cũng có quỹ từ thiện, sau này sẽ chuyển tiền, nhưng yêu cầu giữ lại toàn bộ hóa đơn.
Không phải anh không tin viện trưởng, mà là không tin bản tính con người.
Có người vốn là người tốt, nhưng trong hoàn cảnh nhất định chưa chắc đã tiếp tục làm người tốt chuyện như vậy anh đã thấy quá nhiều.
Thăm xong bọn trẻ bệnh, mọi người chuẩn bị quay về ăn tối. Trên đường, Mạnh Tranh Vinh và Hứa Nguyện đi chậm lại phía sau. “Từ giờ vẫn nên làm việc thiện.”
Mạnh Tranh Vinh cảm khái, “Hy vọng những phúc báo này đều ứng lên con cái tôi. Con tôi không thể chịu khổ như vậy.”
Nhìn những đứa trẻ này mới biết, tội lỗi cha mẹ tạo ra đều để con cái gánh.
Hứa Nguyện “ừ” một tiếng, rồi hỏi: “Ví dụ như sau này con của anh sinh ra có vấn đề, anh sẽ làm thế nào?”
“Con của tôi?” Mạnh Tranh Vinh cười khẽ, “Không phải cũng là con của em sao?”
Nói xong anh mới phản ứng lại câu hỏi, sắc mặt lập tức thay đổi: “Mau mau nhổ nhổ nhổ, đừng nói mấy lời xui xẻo này.”
Hứa Nguyện lúc này vẫn chưa hiểu được tâm lý của một người đàn ông hơn ba mươi khao khát làm cha.
Cô đành nhổ ba tiếng theo, nói: “Ý tôi là nếu như.”
Sắc mặt Mạnh Tranh Vinh dịu lại: “Chuyện này không thể xảy ra. Mang thai phải theo sát chỉ dẫn của bác sĩ, khám thai đầy đủ. Em yên tâm, tôi đã cai thuốc mấy năm rồi, rượu cũng ít uống, sau này còn tập thể dục thường xuyên. Có vấn đề lớn gì giờ đều kiểm tra ra được. Cho nên cái ‘nếu như’ em nói sẽ không xảy ra với chúng ta. Nhưng nếu thật sự gặp phải…”
Anh dừng lại, nghiêm túc nói: “Dù con tôi khỏe mạnh hay không, tôi cũng sẽ không bỏ rơi nó. Nhất định sẽ nghĩ cách để nó trở lại cuộc sống bình thường.”
Hứa Nguyện “ừ” một tiếng, không nói gì thêm. “Còn em?” Mạnh Tranh Vinh hỏi tiếp.
Hứa Nguyện không trả lời. Kiếp trước, khi còn chưa hiểu thế nào là tình thân, cô đã không còn người thân nào. Ở phương diện tình cảm, cô vốn rất nhạt.
Nhưng… nếu là con của cô, là người thân thật sự của cô, dù thế nào cô cũng sẽ không bỏ rơi.
Mạnh Tranh Vinh thấy hỏi vậy cũng vô nghĩa. Phụ nữ thường cảm tính hơn đàn ông, ngay cả anh còn nghĩ vậy, huống chi là cô.
Con của họ nhất định sẽ khỏe mạnh nhất....
Cả đoàn trở lại căn nhà hai tầng. Gia đình này đã chuẩn bị xong bữa tối. Mạnh Tranh Vinh và Hứa Nguyện rửa tay xong bước vào gian chính chuẩn bị ăn, vừa nhìn thấy mâm cơm liền mất hết khẩu vị.
Một đĩa lớn tóp mỡ xào rau xanh, một đĩa trứng xào ớt xanh, một nồi gà hầm to, trên bàn còn có bánh màn thầu.
Với tình hình kinh tế của thị trấn này, bữa tối như vậy đã vô cùng thịnh soạn, e rằng tương đương tiêu chuẩn bữa tất niên của nhà họ.
Chỉ là… điều kiện có hạn, nồi niêu bát đũa trông không được sạch lắm.
Mạnh Tranh Vinh và Hứa Nguyện đều hiểu, lúc này đáng lẽ phải ngồi xuống ăn cùng mọi người, không nên làm bộ làm tịch. Nhưng dù có ngồi xuống, e là họ cũng chẳng nuốt nổi.
Do dự một hồi, hai người vẫn ngồi xuống, dù sao cũng không thể làm chủ nhà mất mặt.
Nhìn ra được gia đình này đã cố hết sức để tiếp đãi chu đáo. Chỉ là cầm đôi đũa ướt nhẹp, không biết là dầu chưa rửa sạch hay là nước, Hứa Nguyện bề ngoài không có gì khác lạ, ăn vài miếng cơm, gắp mấy đũa rau rồi đặt bát xuống, cười tươi nói với nữ chủ nhân:
“Món ăn nấu còn ngon hơn cả đầu bếp nhà tôi, chỉ là tôi ngồi xe cả đêm, giờ thật sự không có khẩu vị. Mọi người cứ ăn uống thoải mái.”
Hứa Nguyện cười rất duyên, lời nói cũng dễ nghe, nữ chủ nhân nghe xong liền rất vui.
Nói xong, Hứa Nguyện đứng dậy. Cô biết Mạnh Tranh Vinh cũng ăn không nổi, lúc này chắc đang khó xử, liền cố ý nói với anh: “Anh ăn thêm chút đi, em ra ngoài hít thở không khí.”
Mạnh Tranh Vinh không biết nên nói gì. Cô đi thì cứ đi, sao không tiện thể kéo anh theo luôn?
Không lâu sau khi Hứa Nguyện ra ngoài, Mạnh Tranh Vinh cũng đặt đũa xuống:
“Vợ tôi hơi khó chịu, tôi qua xem thế nào. Mọi người cứ ăn trước.”
Anh cũng không muốn ăn nữa. Nếu là trước đây, anh đã chẳng động đũa từ đầu. Chỉ vì biết gia đình này đã lấy ra những thứ tốt nhất để đãi họ, không nỡ phụ tấm lòng, nên mới miễn cưỡng ăn vài miếng.
Một người phụ nữ cười nói: “Chủ tịch Mạnh và Mạnh phu nhân đúng là tình cảm mặn nồng, thật khiến người ta ngưỡng mộ.”
“Phải là chúng ta mấy kẻ độc thân ngưỡng mộ mới đúng, cô đâu phải không có bạn trai.”
“Nhưng bạn trai tôi có theo tôi tới đây đâu.” Mọi người còn đang nói chuyện, Mạnh Tranh Vinh đã đứng dậy, đưa mấy điếu thuốc cho nam chủ nhà. Chủ nhà lúng túng đến mức không biết đặt tay vào đâu. Mạnh Tranh Vinh mỉm cười nói: “Cảm ơn sự tiếp đãi.”
Những người trong đội đều có ấn tượng rất tốt về Mạnh Tranh Vinh và Hứa Nguyện. Thời buổi này, người sẵn sàng đích thân xuống nông thôn để “mang hơi ấm” thực sự không nhiều, huống chi lại là những người giàu có ở đẳng cấp như Mạnh Tranh Vinh và Hứa Nguyện.
Bữa cơm hôm nay, ngay cả những người bình thường như bọn họ cũng phải chuẩn bị tâm lý rất lâu mới dám động đũa. Ban đầu còn tưởng hai người kia sẽ hoàn toàn không ăn, ai ngờ họ chẳng những ngồi xuống, mà còn ăn được vài miếng.
Bây giờ ai cũng có thể giả vờ có giáo dưỡng, nhưng trong hoàn cảnh như vậy mà vẫn có thể nghĩ đến cảm nhận của người khác, thì Mạnh Tranh Vinh quả thực là rất hiếm thấy.
Lúc mới nhận được thông báo rằng trong đoàn có thể sẽ có thêm một “lãnh đạo” tức bà chủ nhà họ Mạnh trong lòng bọn họ còn hơi không vui, không biết vị bà chủ này tính tình ra sao. Nhưng sau một ngày tiếp xúc, ai nấy đều yên tâm cả rồi.
Hứa Nguyện vốn định ra sân ngồi ngắm sao một lúc. Bầu trời đầy sao ở thị trấn quê thế này đẹp hơn trong thành phố rất nhiều. Nhưng bất đắc dĩ trong sân có nuôi gà, mùi cũng không dễ chịu, khiến cô chẳng thể ngồi lâu.
Cô cũng không định buổi tối một mình đi dạo khắp nơi ở một chỗ xa lạ như thế. Dù dân làng phần lớn đều chất phác, nhưng chẳng phải vẫn có câu “chốn nghèo hẻo lánh sinh ra kẻ xấu” đó sao, nên lúc này tốt nhất vẫn đừng ra ngoài một mình.
Hứa Nguyện lên xe nhà di động, ngồi trên chiếc sofa nhỏ uống nước cam. Cô ăn chưa no, giờ uống chút đồ ngọt để bù năng lượng.
Không bao lâu sau, Mạnh Tranh Vinh cũng lên xe, ngồi đối diện cô, hỏi: “Trên xe còn đồ ăn gì không?”
“Không còn.” Hứa Nguyện đưa cho anh một chai nước trái cây, “Uống cái này đi.”
Mạnh Tranh Vinh vặn nắp uống hai ngụm rồi nói: “Chắc quản gia cũng không ngờ bây giờ đến ăn cơm chúng ta cũng thành vấn đề.”
Nếu đoán trước được, hẳn quản gia đã chuẩn bị đủ đồ ăn rồi.
“Nhà họ chẳng phải có tiệm tạp hóa sao? Đợi họ ăn xong, tôi đi xem thử, chắc cũng có bán bánh mì chứ?”
Hứa Nguyện vốn đã tính như vậy từ đầu. Cô không ăn được mấy món kia, nhưng bánh mì thì vẫn ăn được, ít ra không dầu mỡ.
Mắt Mạnh Tranh Vinh sáng lên: “Vậy chắc chắn cũng có mì gói!”
Cả đời anh ăn mì gói đếm trên đầu ngón tay, hôm nay vậy mà lại thèm mì gói.
Hứa Nguyện chưa từng ăn mì gói, nhưng từng thấy đồng nghiệp ăn nên cũng biết đại khái:
“Được, lát nữa tôi hỏi xem có mì gói không.”
“Nhớ hỏi thêm có xúc xích không, à đúng rồi, nhà họ chắc có trứng gà nhỉ?”
Mạnh Tranh Vinh càng nghĩ càng thèm. Nhưng nghĩ lại, bản thân mình vậy mà đang thèm một bát mì gói… đúng là đủ mất mặt.
Ban đầu còn tưởng chuyến đi này sẽ giúp vun đắp tình cảm, ai ngờ tình cảm có tiến triển hay không thì chưa biết, chỉ biết chút hình tượng hào quang của anh đã bay sạch.
Ai mà ngờ vừa xuống xe đã nôn thốc nôn tháo…
Nhưng nghĩ đến lúc đó Hứa Nguyện còn thảm hơn mình, Mạnh Tranh Vinh lại thấy dễ chịu hơn nhiều. Hai người như nhau cả, chẳng ai chê ai được.
Anh nhìn Hứa Nguyện, hỏi: “Em còn muốn tiếp tục làm từ thiện không?”
Doanh nghiệp của mấy người bạn anh đều làm từ thiện, nhưng chẳng ai đích thân đi làm cả. Ai cũng quý thời gian, lại chẳng ai muốn đến vùng nghèo hẻo lánh để chịu khổ. Lần này điều kiện đã khá vất vả, anh không biết Hứa Nguyện còn muốn tiếp tục hay không.
Nếu cô không muốn làm nữa, anh cũng hiểu được. Dù sao cô cũng là tiểu thư được nuông chiều, chưa từng chịu khổ.
Hứa Nguyện thấy câu hỏi này thật khó hiểu: “Sao lại không làm?”
Đã bắt đầu rồi, làm gì có đạo lý bỏ dở giữa chừng. Cô còn muốn vừa có danh vừa có lợi nữa mà, làm từ thiện là tốt nhất rồi.
“Anh tưởng em sẽ không muốn làm tiếp nữa. Dù sao việc này cũng rất vất vả.”
“Vương phu nhân chẳng phải đã kiên trì hơn mười năm rồi sao?”
Mạnh Tranh Vinh giải thích: “Vương phu nhân là bất đắc dĩ. Những năm đầu, danh tiếng của Vương thị quá kém. Vương thị có được thành tựu như hôm nay, phần lớn là nhờ Vương phu nhân.”
Hứa Nguyện gật đầu: “Vậy ý anh là, Mạnh thị vốn đã rất tốt, nên tôi không cần giống như Vương phu nhân?”
Mạnh Tranh Vinh gật đầu. Sự nghiệp của anh, anh tự lo, không cần vợ phải vất vả như vậy.
Nhưng Hứa Nguyện lại cảm thấy anh đúng là tự mình suy diễn. Cô làm chuyện này, dù Mạnh thị có được lợi, nhưng mục đích chính vẫn là vì bản thân cô thôi.
Thôi kệ, anh thích nghĩ sao thì nghĩ, dù sao cũng chẳng hại gì cô. “Đã bắt đầu làm rồi thì không có chuyện bỏ dở giữa chừng.”
Hứa Nguyện vặn chặt nắp chai, cúi đầu nói một cách bình thản. Thấy cô nghiêm túc, Mạnh Tranh Vinh cũng không nói thêm nữa. Cô muốn làm, vậy là tốt nhất. Mạnh thị cần một nữ chủ nhân như vậy.
Đội ngũ đã ăn xong, ai nấy đều về phòng nghỉ ngơi. Cả ngày hôm nay đều mệt rã rời.
Người nữ chủ nhà hiếu khách dọn dẹp bát đũa, từ chối hai cô gái muốn giúp rửa bát. Bà quay vào bếp, chuẩn bị rửa bát, thấy trong nồi vẫn đang hầm gà, lại thấy con gái đang ngồi xổm bên bể nước dùng nước rửa chén cọ những chiếc đĩa vốn đã rất sạch, liền nhíu mày quát:
“Tiểu Linh, đĩa sạch thế này còn rửa làm gì, lại còn dùng nước rửa chén, con tưởng cái đó không tốn tiền à?!”
Cô gái tên Tiểu Linh cúi đầu, trong mắt thoáng qua vẻ ghét bỏ, nhưng khi ngẩng lên lại đầy nụ cười:
“Dì, con thấy hai vị khách quý kia ăn chẳng được bao nhiêu, nên nghĩ làm thêm một món gà hầm nấm cho họ. Người thành phố con biết rồi, bát đũa không sạch là họ không ăn đâu.”
Dì nhìn cô ta đầy nghi ngờ một lúc, rồi nói: “Thôi được, làm xong thì dì mang qua. Cậu con dặn rồi, hai người đó đều là quý khách trong quý khách, nhà mình phải tiếp đãi cho tử tế.”
Tiểu Linh đặt bát đĩa đã rửa xong xuống, đứng dậy đi tới bên dì, cười nói: “Để con đi cho ạ. Con từng ở thành phố, tiếng phổ thông cũng tạm ổn. Dì mệt cả ngày rồi, đi nghỉ sớm đi, bát đũa để con rửa cho.”
Dì thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn nhiều, liền không khách sáo giao hết cho cô:
“Vậy con rửa đi, dì đi ngủ đây. Đối với khách quý phải lễ phép, biết chưa?”
Tiểu Linh liên tục gật đầu: “Vâng, con biết rồi.”
Sau khi dì rời đi, Tiểu Linh lạnh lùng nhìn chồng bát đũa trên bếp, thở dài một tiếng, cam chịu bê chúng ra bồn rửa. Bên cạnh là những chiếc bát đĩa đã sạch bóng.
Ngày đêm chênh lệch nhiệt độ lớn, lúc này tay ngâm trong nước thật ra cũng khá lạnh. Đến khi cô rửa xong hết, vội vàng rửa tay, lấy trong túi ra một tuýp kem dưỡng tay, cẩn thận thoa lên, càng thoa càng thấy chua xót.
Cô đã nhìn thấy bà Mạnh đôi tay trắng trẻo mềm mại, rõ ràng là chưa từng làm việc nặng. Còn tay cô thì sao, dù mỗi lần rửa bát xong đều bôi kem dưỡng cẩn thận, nhưng vẫn không tránh khỏi thô ráp.
Nồi gà vẫn đang hầm. Cô lấy từ túi ra một chiếc gương nhỏ soi mình. Cô rất có tự giác, biết mình không xinh đẹp tinh xảo bằng bà Mạnh, nhưng cũng không tệ. Dù xuất thân nông thôn thì đã sao, cô vẫn tự lực thi đỗ đại học, ở trường cũng có không ít nam sinh để ý.
Cô còn chưa tốt nghiệp, đang nghỉ hè, vốn định tìm việc làm thêm, nhưng bị cậu gọi về, đành chui rúc ở cái nơi “chim không thèm đẻ trứng” này.
Từ cấp hai, Tiểu Linh đã liều mạng học hành, chỉ vì muốn rời khỏi nơi này, cắt đứt quá khứ, trở thành người thành phố thực thụ.
Giờ cơ hội đã ở ngay trước mắt… Gà trong nồi đã gần cạn nước, cô vội múc ra, cúi xuống ngửi, mùi thơm khiến người ta không khỏi thèm ăn.
Tiểu Linh lấy lược chải lại tóc. Hôm nay cô còn đánh một lớp nền, giờ đỏ mặt thẹn thùng tô thêm son, cố gắng chỉnh đốn bản thân cho thật tươm tất, rồi bưng bát gà hầm nấm từ bếp đi ra. Từ bếp ra tới ngoài sân chỉ một đoạn ngắn, mà tim cô đã đập thình thịch không ngừng.....
“Hay là để tôi đi hỏi.” Trong xe nhà di động, vốn dĩ là Hứa Nguyện đi mua mì gói. Nhưng thấy đã khá muộn, Mạnh Tranh Vinh chủ động cầm ví xuống xe.
Hứa Nguyện mừng còn không kịp, dĩ nhiên chẳng ngăn anh.
Mạnh Tranh Vinh xuống xe, thấy nhà họ vẫn còn bật đèn, trong lòng cũng yên tâm hơn. Một tiệm tạp hóa ở thị trấn nhỏ dù nhỏ đến đâu, chắc chắn cũng phải có mì gói chứ?
Tiểu Linh còn chưa ra khỏi sân đã thấy Mạnh Tranh Vinh đi tới, lập tức tay chân luống cuống.
Cô quan sát thấy rõ, Mạnh Tranh Vinh rất giàu. Lại biết đây là một đoàn từ thiện của doanh nghiệp, những người kia đều rất khách sáo với anh, vậy thì lai lịch chắc chắn không nhỏ, nhất định là người có tiền.
Cô nghèo sợ rồi, không muốn cả đời mắc kẹt ở nơi này nữa. Nhưng ở lại thành phố thì quá khó khăn, cô không muốn sống vất vả suốt đời. Cách nhanh nhất chính là gả cho một người đàn ông có điều kiện.
Những nam sinh theo đuổi cô không phải cô chưa từng cân nhắc, nhưng mua nhà ở thành phố quả thực quá khó. Đã vậy thì cô còn chần chừ làm gì nữa?
Trong ký túc xá có một nữ sinh từng nói rất thẳng: so với việc lấy một người bình thường rồi khổ cực phấn đấu, nếu có điều kiện thì thà làm tình nhân của người giàu, ít nhất vài năm cũng có thể đổi lấy một căn nhà.
Cô cảm thấy dung mạo và dáng người mình cũng không tệ, không ít người nói trông cô hoàn toàn không giống xuất thân từ miền núi.
Bà Mạnh tuy rất xinh đẹp, nhưng bản tính đàn ông chẳng phải đều như vậy sao? Dù vợ có đẹp đến đâu, bên ngoài vẫn sẽ lén lút, đó chính là bản tính đàn ông.
Dù cơ hội mong manh, nhưng dù sao cũng là cơ hội, cô nhất định phải nắm lấy!
Mạnh Tranh Vinh gặp Tiểu Linh trong sân. Anh không nhớ cô ta là ai, vốn định đi thẳng qua, ai ngờ cô ta lại gọi anh.
“À… Mạnh tiên sinh, lúc nãy tôi thấy ngài ăn không được bao nhiêu.”
Tiểu Linh cười với anh, lòng bàn tay đã toát mồ hôi, “Đây là gà hầm nấm tôi làm, mùi vị không dám nói là ngon, nhưng chắc cũng ăn được. Ngài có muốn nếm thử không?”
Mạnh Tranh Vinh nhìn cô gái trước mặt, rồi nhìn bát gà hầm nấm trong tay cô ta. Bát rửa rất sạch, coi như chấp nhận được. Không biết có phải vì quá đói hay không, mà lúc này cơn thèm ăn của anh thật sự bị khơi dậy.
Thấy anh nhìn chằm chằm bát gà, Tiểu Linh càng thêm tự tin, cười nói: “Nếu ngài không chê, coi như ăn khuya nhé?”
Mạnh Tranh Vinh sống ba mươi mốt năm, loại phụ nữ nào chưa từng gặp. Ý đồ của cô gái này, anh nhìn một cái là hiểu ngay. Anh đột nhiên có chút tức giận.
Cô ta đang nghi ngờ gu thẩm mỹ của anh sao? Nếu không thì vì sao lại nghĩ anh sẽ để mắt tới cô ta?
Anh trông giống người không có phẩm vị đến vậy à?
Hứa Nguyện là vợ anh, nhìn vợ anh một chút, chẳng phải đã biết gu anh rất cao rồi sao?
Mạnh Tranh Vinh nghĩ thầm, cô gái này coi như gặp may, gặp phải anh của hiện tại đã đủ chín chắn điềm đạm. Nếu là mấy năm trước, tính khí anh tuyệt đối không tốt như vậy.
Cô ta cũng không nghĩ xem, vợ anh dù là nhan sắc hay khí chất đều hoàn toàn áp đảo cô ta, anh sao có thể nhìn trúng cô ta?
Thật là tức chết đi được! Được rồi, lùi một vạn bước mà nói, cho dù anh thật sự là loại công tử phong lưu, thì cũng không đến mức làm chuyện linh tinh ngay trước mắt vợ chứ?
Huống chi, dù có tìm người thứ ba hay tình nhân, anh cũng tuyệt đối sẽ không chọn kiểu như thế này!
Không, không đúng, anh căn bản sẽ không tìm tiểu tam…
Mạnh Tranh Vinh nhận lấy bát gà hầm nấm từ tay cô ta. Dù sao anh và Hứa Nguyện bây giờ đều đang đói, ăn cái này còn hơn ăn mì gói, đã mang tới tận cửa rồi.
Tiểu Linh còn chưa kịp vui mừng, đã nghe anh nói bằng giọng lễ phép nhưng xa cách: “Cảm ơn cô, vợ tôi vừa hay vẫn chưa ăn no.”
Nói xong, Mạnh Tranh Vinh đặt bát gà sang một bên, móc ví ra, rút ba tờ tiền đỏ đưa cho Tiểu Linh:
“Nhà cô cũng chẳng có mấy con gà, coi như tôi mua lại.” Tiểu Linh ngơ ngác cầm tiền, nhất thời không biết nên nói gì.
Ngẩng đầu nhìn Mạnh Tranh Vinh, bắt gặp ánh mắt lạnh nhạt của anh, cô chỉ cảm thấy mặt mình như bị tát một cái, nóng rát đến đau đớn.