Chương 18 đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 18.

Lúc này cửa thang máy mở ra, đã tới tầng một.

Trần Hạo lại như thể chân bị đóng đinh xuống sàn, đứng lì trong thang máy mãi không chịu bước ra. Trong lòng Mạnh Tranh Vinh âm thầm khoái chí, nhưng bề ngoài vẫn bất động thanh sắc, hỏi:
“Vị tiên sinh này, anh không ra ngoài sao?”

Hứa Nguyện cũng ngẩng đầu liếc nhìn Trần Hạo một cái, nhưng rất nhanh đã dời ánh mắt đi.

Trần Hạo giật mình tỉnh lại, lúng túng bước ra khỏi thang máy, rồi đứng ngẩn người nhìn cánh cửa thang máy chậm rãi khép lại, còn Hứa Nguyện thì từ đầu đến cuối không hề nhìn anh ta thêm một lần nào nữa.

Mạnh Tranh Vinh rất vui vẻ, nếu không phải mấy năm nay đã sớm thay đổi phong cách, e rằng anh đã huýt sáo hoặc ngân nga vài câu rồi.

Anh thích những người biết điều. Hứa Nguyện lúc này trước mặt anh hoàn toàn không thèm để ý tới Trần Hạo, thậm chí đến nhìn cũng chẳng buồn nhìn lấy một cái, điều này thực sự hợp khẩu vị của Mạnh Tranh Vinh vô cùng.

Hai người đi tới bãi đỗ xe, bước chân Mạnh Tranh Vinh nhẹ nhàng khoan khoái, ngay cả Hứa Nguyện vốn đang chìm trong thế giới của mình cũng nhận ra tâm trạng anh đột nhiên trở nên phấn chấn hẳn lên.

Mạnh Tranh Vinh đặt từng túi lớn túi nhỏ vào ghế sau xe, đóng cửa, khóa xe, trên mặt vẫn còn vương nụ cười chưa kịp che giấu.

Hứa Nguyện vốn định hỏi anh rốt cuộc là làm sao, nhưng vừa nhìn thấy gương mặt ấy, mọi nghi hoặc trong bụng lập tức bị cô nuốt ngược trở lại.

Có gì mà hỏi chứ, anh vui vẻ thì vẫn hơn là không vui. Lúc này Mạnh Tranh Vinh nhìn Hứa Nguyện càng lúc càng thuận mắt, giọng điệu cũng dịu dàng hơn hẳn, đứng trước thang máy, anh ôn hòa hỏi: “Đi mua giày trước hay mua túi xách trước?”

Giày và túi xách không ở cùng một tầng. Hứa Nguyện: “…Mua giày.”  “Được.” Mạnh Tranh Vinh vui vẻ gật đầu.

Hai người lên tầng ba. Đi dạo mua sắm vốn là việc rất hao sức, không phải muốn mua gì là lập tức mua được thứ vừa ý. Hai người vừa đi vừa trò chuyện, mà Mạnh Tranh Vinh thì đây là lần đầu tiên trong đời anh đi cùng người khác dạo phố mà không hề có chút cảm giác sốt ruột nào, đối với anh mà nói, đây quả thực là một trải nghiệm vô cùng mới mẻ.

“Dạo này ở công ty em quen chưa?” Mạnh Tranh Vinh mở miệng hỏi.

Thực ra trong khoảng thời gian này anh vẫn luôn chú ý tới từng cử động của Hứa Nguyện. Ban đầu anh còn tưởng cô sẽ bài xích việc đi làm, nhưng không ngờ rằng cô mỗi ngày đều rất nỗ lực, nghiêm túc làm việc. Hơn nữa, với thân phận của cô mà ở lại phòng tài vụ, lại không phải lãnh đạo cấp cao, thực tế có chút lúng túng, vậy mà cô lại hòa nhập khá tốt với các đồng nghiệp trong phòng tài vụ. Quan trọng nhất là, cô thật sự giống như điều anh mong muốn, quan hệ với chị Chu rất tốt, còn với chủ quản tài vụ thì lại chỉ ở mức bình thường. Chủ quản tài vụ muốn thân thiết với cô, nhưng cô cũng chẳng mấy khi đáp lại.

Có đôi lúc Mạnh Tranh Vinh cũng tự hỏi, có phải ngay từ đầu anh đã đánh giá thấp Hứa Nguyện rồi không?

Nếu không thì cục diện hiện tại thật sự chỉ là trùng hợp sao? So với việc gọi là trùng hợp, chi bằng nói là có chủ ý. Hứa Nguyện có thể trong thời gian ngắn như vậy đã xử lý ổn thỏa mối quan hệ với từng đồng nghiệp trong phòng tài vụ, hơn nữa còn cân nhắc lợi ích vô cùng chuẩn xác.

Hứa Nguyện hiện tại hoàn toàn khác với hình ảnh thiên kim tiểu thư trong ấn tượng của anh.

Nhưng không thể không thừa nhận, cô bây giờ tuy không còn ngây thơ hoạt bát như trước, lại càng khiến anh thưởng thức và yêu thích hơn.

Ngây thơ một chút không phải là chuyện xấu, thậm chí sự ngây thơ trên người phụ nữ còn rất quý giá. Nhưng bất kể là tập đoàn Mạnh thị, gia tộc họ Mạnh, hay chính bản thân anh, thứ họ cần đều là một nữ chủ nhân có thể chống đỡ được cục diện.

Hứa Nguyện cảm thấy Mạnh Tranh Vinh thật sự quá lắm lời. Câu hỏi này anh đã hỏi mấy lần rồi, chẳng có gì mới mẻ cả. Nhưng cũng chỉ vì anh có gương mặt đó, cô không thể phớt lờ được, chỉ đành ngoan ngoãn đáp: “Cũng được, khá ổn.”

Mạnh Tranh Vinh bẻ ngón tay tính thử, trước kia hỏi cô, cô đều chỉ trả lời ba chữ “cũng được”, hôm nay câu trả lời lại nhiều thêm ba chữ…

Xét thấy hôm nay cô biểu hiện ngoan ngoãn, hợp ý như vậy, anh quyết định phá lệ nguyên tắc làm ông chủ của mình, nói rõ một chút với cô.

“Chị Chu từng nói với anh, em học rất nhanh. Vậy sau này em có muốn ở lại phòng tài vụ lâu dài không?” Hứa Nguyện đã sớm nghĩ tới vấn đề này. Cô có muốn ở lại phòng tài vụ mãi không?

Tham vọng và mục tiêu của cô xa hơn rất nhiều so với một phòng tài vụ. Điều cô muốn tìm hiểu là nhiều kiến thức hơn nữa. Mạnh thị là ông lớn trong ngành, hiện tại có cơ hội học hỏi ở đây, cho dù sau này tình thế có biến chuyển long trời lở đất, những gì cô học được cũng là tài sản mà không ai có thể cướp đi. Ừm… hiện tại điều Hứa Nguyện nghĩ tới chính là tự mình mở một công ty.

Nói thẳng ra, cô không mấy hứng thú với Mạnh thị, bởi đó là của nhà họ Mạnh, các mối quan hệ chằng chịt phức tạp. Cho dù cô có thân phận bà chủ, cho dù Mạnh Tranh Vinh cũng sẵn lòng, thì ở Mạnh thị cô có thể nắm được bao nhiêu quyền quyết định chứ?

Không thể trở thành người đưa ra quyết định cuối cùng, nghĩ thôi cũng đã thấy chán rồi.

Kiếp trước trong hoàn cảnh trọng nam khinh nữ như vậy, cô còn leo được tới vị trí đó. Nếu không bị thân phận hạn chế, nếu cô là đàn ông, dù có bước chân vào triều làm quan, cũng chưa chắc kém người khác. Vậy thì bây giờ thì sao? Thời đại này mạnh hơn kiếp trước không biết bao nhiêu lần, cô đương nhiên phải làm nên một phen sự nghiệp.

“Không muốn.” Hứa Nguyện trả lời vô cùng thẳng thắn.

Mạnh Tranh Vinh nghe câu trả lời này lại rất hài lòng. Ngay từ đầu anh đã nói với chị Chu rồi, vị trí trưởng phòng tài vụ là của cô, sẽ không giao cho người khác, như vậy chị Chu mới yên tâm. Anh cũng rất tin tưởng nhân phẩm của chị Chu, giao phòng tài vụ cho chị, anh cũng an tâm.

“Vậy thì tốt, đợi chị Chu nghỉ thai sản xong quay lại, em hãy xem mình muốn phụ trách mảng nào của công ty.”

Anh thực sự không thể nói nhiều hơn nữa. Những lời này chính là một sự đảm bảo dành cho Hứa Nguyện  chỉ cần cô yên tâm đợi chị Chu quay lại, sau này nhất định sẽ cho cô một vị trí ngang bằng hoặc cao hơn trưởng phòng tài vụ.

Thật trùng hợp, lúc này Hứa Nguyện cũng cảm thấy Mạnh Tranh Vinh không phải dạng người không biết điều. Nghe những lời anh nói, Hứa Nguyện vô cùng hài lòng.

Đây chính là kết quả cô mong muốn. Hai người vừa nói chuyện đã đi tới một cửa hàng. Lập tức Hứa Nguyện chẳng còn tâm trí nghĩ tới chuyện chinh phục vũ trụ gì nữa, trong mắt trong lòng chỉ toàn là những đôi giày được trưng bày trước mắt.

Những đôi giày ở đây, lúc mới nhìn sẽ thấy khá kỳ lạ, nhưng nhìn lâu rồi lại thấy đôi nào cũng đẹp.

Dù là giày bệt, giày cao gót hay sandal cao gót, mang lên chân đều rất đẹp.

Cho dù Hứa Nguyện chưa từng có kinh nghiệm mang giày cao gót, cũng chẳng ảnh hưởng gì tới việc cô yêu thích chúng.

Cô thử mấy đôi giày bệt, sau đó thật sự không kìm được lòng mình, bảo nhân viên lấy cho cô hai đôi cao gót mà cô đã để ý từ sớm. Gót giày rất cao, giày cao gót là vậy, trước khi mang thì phụ nữ đều nghĩ mình có thể “cân” được, thậm chí chạy cũng không thành vấn đề, nhưng khi thật sự mang vào rồi, dù chưa đến mức ngã chổng vó như trong phim truyền hình, thì việc đi đứng không vững là điều chắc chắn.

Hứa Nguyện mang giày vào, cảm giác mình sắp cao tới một mét hai mươi, nhưng vừa bước ra một bước, đã suýt thì lảo đảo ngã nghiêng.

 Mạnh Tranh Vinh vẫn luôn chú ý đến cô, thấy cô đi không vững, anh vội vàng bước tới bên cạnh. Cũng thật trùng hợp, anh vừa đỡ lấy eo cô, cô quay đầu lại, vì không đứng vững, lập tức đâm sầm vào lòng anh.

Mỹ kiều trong ngực, nếu lúc này còn có thể thờ ơ, thì Mạnh Tranh Vinh thật sự phải nghi ngờ xu hướng của bản thân mình rồi.

Hứa Nguyện cũng không biết dùng loại nước hoa gì, mùi hương rất nhạt, nhạt đến mức đứng bên cạnh cũng không ngửi thấy, nhưng ôm cô như vậy lại có thể ngửi được mùi hương thoang thoảng, giống hệt mùi hoa tử đinh hương trong phòng bà nội anh hồi nhỏ, nhàn nhạt, vô cùng dễ chịu.

Cô không thấp cũng không cao, chiều cao rất vừa vặn với anh, chỉ cần hơi nghiêng đầu là có thể tựa lên vai anh.

Mạnh Tranh Vinh nhìn vào đôi mắt trong veo của cô, quỷ xui thần khiến vòng tay ôm eo cô kéo sát vào lòng mình thêm chút nữa, hai người dán sát hơn.

Hứa Nguyện cảm thấy mình xấu hổ đến mức sắp nghẹt thở.

Vốn định đẩy anh ra, nhưng nghĩ tới vẫn còn người ngoài ở đây, lại nhìn gương mặt anh, trong lòng cuống lên đến chết.

Người này rốt cuộc là bị làm sao vậy?? Sao còn chưa buông cô ra, chẳng lẽ đợi cô dùng sức đẩy anh sao?

Nhưng… cô không dám!! Cuối cùng vẫn là Mạnh Tranh Vinh kịp phản ứng lại. Anh nhanh chóng buông Hứa Nguyện ra, ho nhẹ hai tiếng, rồi giả vờ như không có chuyện gì, hỏi cô: “Đôi giày này em mang có thoải mái không?”

Hứa Nguyện rất muốn tỏ vẻ lạnh lùng, nhưng cũng chỉ nghĩ vậy thôi. Cô lắc đầu, quyết định phối hợp với anh: “Không thoải mái lắm, gót cao quá.”

“Anh cũng thấy vậy.” Mạnh Tranh Vinh gật đầu, nhưng lại quay sang nói với nhân viên:

“Lấy đôi này, quẹt thẻ.” Hứa Nguyện chớp chớp mắt. Rõ ràng đã nói là mang không thoải mái rồi, sao vẫn mua?

Người này chẳng lẽ có bệnh? Mạnh Tranh Vinh lúc này nhìn thì có vẻ đầu óc tỉnh táo, nhưng thực ra trong đầu đã loạn như cháo. Anh hoàn toàn không biết mình đang nói gì, bởi khi ôm cô, hai người đứng quá gần, anh cảm nhận rất rõ một bộ phận nào đó của cô đang áp lên ngực mình.

Khụ khụ khụ…

Hình như vợ anh… Cũng khá là “có da có thịt? Khụ khụ.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message