Sau khi Mạnh Tranh Vinh rời đi, Hứa Nguyện vẫn giữ nguyên sắc mặt, đứng bên cạnh chị Chu.
Chị Chu vỗ tay, giới thiệu Hứa Nguyện với các nhân viên phòng tài chính:
“Đây là đồng nghiệp mới, sau này trong công việc mong mọi người chiếu cố cô ấy nhiều hơn.”
Cách giới thiệu này thật sự rất không ổn. Nếu là nhân viên mới bình thường, ít nhiều cũng phải giới thiệu tên và chức vụ sẽ đảm nhiệm, vậy mà chị Chu lại không hề nói gì cả. Đám quần chúng hóng chuyện tuy đã sớm đoán được thân phận của Hứa Nguyện không hề tầm thường, nhưng lúc này vẫn không khỏi giật mình kinh ngạc.
Hứa Nguyện chỉ mỉm cười với mọi người, không nói thêm câu nào. Trước khi chưa làm rõ quan hệ và thế cục ở đây, trước mặt các đồng nghiệp này, cô vẫn nên giữ dáng vẻ của “Mạnh phu nhân” thì hơn.
Chị Chu dẫn Hứa Nguyện đến văn phòng bên cạnh. Diện tích không lớn bằng phòng giám đốc, nhưng cũng không cần ngồi chen chúc như các nhân viên khác, ít nhất vẫn có không gian riêng. Hứa Nguyện khá hài lòng.
Sau khi hai người vào văn phòng, các đồng nghiệp phòng tài chính lập tức sôi nổi bàn tán trong nhóm chat nội bộ
“Nhà họ Mạnh có một cô con gái lớn mà, chẳng lẽ chính là vị này? Trời ơi, đại tiểu thư xuống bộ phận mình, có phải sau này phúc lợi phòng ban sẽ tăng không?”
Với người bình thường mà nói, nếu “lính dù” có hậu thuẫn cực lớn, rất khó sinh ra tâm lý bất mãn. Điều họ quan tâm hơn cả là quyền lợi của bản thân sẽ tốt hơn hay tệ đi.
Nói thẳng ra, nếu sự xuất hiện của Hứa Nguyện không những không làm tổn hại lợi ích mà còn mang lại nhiều lợi ích hơn, họ sẽ vô cùng chân thành chào đón cô.
Trong một công ty, nếu có nhân vật lớn trấn giữ một bộ phận, các phòng ban khác cũng sẽ “xem sắc mặt mà hành sự”, phúc lợi của bộ phận đó tự nhiên sẽ tốt hơn.
“Tôi thấy không giống đại tiểu thư đâu. Không phải nghe nói đại tiểu thư còn chưa tốt nghiệp sao? Chẳng lẽ đến thực tập à? Hơn nữa ánh mắt và giọng điệu của Mạnh tổng nhìn cô ấy, căn bản không giống anh trai đối với em gái, nói không chừng là bà chủ.” Câu nói này vừa dứt, cả nhóm lập tức im lặng.
Mọi người đồng loạt nhìn về phía văn phòng vừa đóng cửa cách đó không xa, trong lòng không khỏi muốn thắp cho trưởng nhóm một cây nến.
Tình hình hiện tại đã rất rõ ràng. Chị Chu có thể sẽ rút lui, nhưng người được thăng chức lên làm giám đốc tài chính chắc chắn không thể là trưởng nhóm Thái, bởi vì bà chủ đã tới rồi, chẳng lẽ lại để bà chủ làm nhân viên bình thường sao? Quá vô lý.
“Nếu thật sự là bà chủ, tôi mời ăn cơm nhé!!” Nhân viên mới vừa được chuyển chính thức Lý Nhan vô tư hét lên trong nhóm, “Mọi người nghĩ xem, bà chủ ở phòng mình thì có phải chúng ta cũng được thơm lây không?”. “Cút đi, ai là gà chó với cậu, bé đây là tiên nữ!”
Nhưng Lý Nhan nói cũng không sai. Nếu bà chủ ở phòng tài chính, Mạnh tổng chắc chắn sẽ càng để mắt tới bộ phận này, đây rõ ràng là chuyện tốt. Quan trọng hơn là làm việc chung với bà chủ, biểu hiện thế nào cô ấy đều nhìn thấy, đối với tương lai phát triển đúng là trăm lợi không một hại!
Mọi người không hẹn mà cùng vui vẻ hẳn lên. Trong văn phòng, Hứa Nguyện nhìn quanh một vòng. Có sofa, có tủ lạnh nhỏ, có bàn làm việc. Nhưng khi nhìn thấy chiếc máy tính trên bàn, cô bắt đầu đau đầu. Hiện tại cô mới miễn cưỡng học được cách dùng điện thoại, còn rất nhiều thứ chưa hiểu, máy tính nhìn còn khó hơn.
“Chị Chu, trước đây em chưa từng đi làm, thật sự không biết nên bắt đầu từ đâu…”
Hứa Nguyện cắn nhẹ môi dưới, vẻ luống cuống của cô vẫn nằm trong phạm vi kiểm soát.
Tuổi của chị Chu, thật ra đã được xem là sản phụ lớn tuổi. Lúc trẻ liều mạng phấn đấu sự nghiệp, đến bây giờ thứ nên có đều có rồi, mới có thể phân tâm sinh con. Còn hai tháng nữa là được gặp con mình, nhìn cả thế giới lúc này đều tràn ngập tốt đẹp, đối với Hứa Nguyện cũng cực kỳ kiên nhẫn.
“Em đừng lo. Hai tháng này cứ theo bên cạnh chị mà xem, không hiểu thì hỏi trực tiếp. Có lẽ hai tháng này văn phòng của em chỉ dùng để nghỉ ngơi thôi, lát nữa cầm sổ ghi chép sang phòng chị…”
Nói đến đây, chị Chu dừng lại một chút, cười nói: “Hai tháng này có lẽ phải ủy khuất em rồi, tạm thời làm trợ lý cho chị, được không?”
Chị Chu đương nhiên hiểu ý tốt của Mạnh Tranh Vinh. Cô biết dù Hứa Nguyện có làm ở phòng tài chính lâu dài, cũng tuyệt đối không thay thế vị trí của mình. Nếu Mạnh Tranh Vinh thật sự muốn vợ mình làm việc lâu dài ở Mạnh thị, thì chức giám đốc tài chính căn bản là không đủ.
Hứa Nguyện vội cười nói: “Tranh Vinh nói chị Chu rất lợi hại, còn dặn em phải học hỏi chị cho tốt. Đây là cơ hội người khác cầu cũng không được, sao em lại thấy ủy khuất chứ.”
Chị Chu bị chọc cười: “Miệng ngọt thật. Vậy sau này chị nên gọi em là Mạnh phu nhân hay sao? Em có tên tiếng Anh không?”
Hứa Nguyện nghĩ rồi nói: “Chị Chu cứ gọi em là Hứa Nguyện là được. Giờ em là học trò của chị, nghe cô giáo gọi ‘phu nhân’ kỳ lắm.”
Cơ hội này với cô quá quý giá. Cô cần nhanh chóng hiểu rõ thời đại này và nắm được kỹ năng sinh tồn. Ở trong biệt thự cả ngày, người và việc cô tiếp xúc quá hạn chế. Chốn công sở chính là hình thu nhỏ của xã hội. Ở chỗ chị Chu, cô tin mình có thể học được rất nhiều thứ, ít nhất là… học cách dùng máy tính.
Chị Chu vô cùng chu đáo, lấy tài liệu nhân sự và sơ đồ chỗ ngồi của phòng tài chính ra, lần lượt giới thiệu chức vụ của từng người cho cô.
Cùng lúc đó, Mạnh Tranh Vinh đang họp. Với lãnh đạo cấp cao của một công ty mà nói, có lẽ thứ làm nhiều nhất trong một tuần chính là họp.
Cuộc họp thường lệ hôm nay không có gì đặc biệt, chỉ là các trưởng bộ phận báo cáo công việc. Mạnh Tranh Vinh trông như đang lắng nghe rất chăm chú, nhưng thực ra tâm trí đã chia ra một nửa đặt lên chuyện của Hứa Nguyện.
Anh lấy điện thoại ra, mở WeChat, định gửi cho Hứa Nguyện một tin nhắn hỏi thăm.
Mở khung chat với Hứa Nguyện, thông báo mới nhất vẫn là:
"Tôi đã thông qua yêu cầu kết bạn của bạn, bây giờ chúng ta có thể bắt đầu trò chuyện."
Ừm, bốn tháng trước. Lúc này Mạnh Tranh Vinh mới phát hiện, tiến triển giữa anh và Hứa Nguyện thật sự không khả quan.
Bốn tháng qua, hai người hoàn toàn không trò chuyện WeChat, tin nhắn cũng chỉ gửi một hai lần, gọi điện càng ít đến đáng thương.
Anh thở dài, gửi cho Hứa Nguyện một tin: “Có quen không?”
Chị Chu đi rửa trái cây bổ sung dinh dưỡng, Hứa Nguyện đang lật xem tài liệu thì nghe điện thoại reo một tiếng. Cô cầm lên nhìn, là tin nhắn của Mạnh Tranh Vinh.
Cô tuy đọc hiểu chữ, nhưng vẫn chưa học được cách gõ chữ.
Tin nhắn của anh cũng không thể giả vờ không thấy, cô chỉ đành do dự một lúc, rồi loay hoay gửi cho anh một biểu tượng cảm xúc.
Mạnh Tranh Vinh thấy cô gửi biểu tượng mỉm cười, trong lòng thở phào một hơi, lại nhắn:
“Nếu có chỗ nào không quen, cứ nói thẳng với anh.”
Hứa Nguyện cảm thấy Mạnh Tranh Vinh thật sự phiền chết đi được.
Giờ là giờ làm việc đó có biết không? Cứ nhắn tin cho cô mãi là sao? Cô còn chưa biết gõ chữ nữa. Nếu thật sự có chuyện gấp, gọi điện không phải tốt hơn sao?
Không còn cách nào khác, Hứa Nguyện đành gửi thêm một biểu tượng cảm xúc.
May mà Mạnh Tranh Vinh không nhắn tiếp, khiến cô thả lỏng không ít.
Nhân viên phòng tài chính tuy đã đoán Hứa Nguyện là Mạnh phu nhân, nhưng khi tin tức chưa được xác nhận, không ai dám nói ra. Vì thế cho đến giờ nghỉ trưa, cả Mạnh thị vẫn chưa có bao nhiêu người biết rằng Mạnh phu nhân đã âm thầm “đổ bộ”.
Các thư ký của Mạnh Tranh Vinh đều là cao thủ, ngày nào cũng tiếp xúc trực tiếp với anh, ai dám tùy tiện nói ra chuyện này? Miệng người nào người nấy cứ như bị dán keo 502, kín như bưng.
Sau một buổi sáng tiếp xúc, dưới sự “chủ động” của Hứa Nguyện, chị Chu đã có thiện cảm rất lớn với cô.
Vốn Hứa Nguyện định ăn trưa cùng chị Chu ở căng-tin, nhưng không ngờ Mạnh Tranh Vinh gọi điện tới, cô đành lên lầu tìm anh.
Bữa trưa của Mạnh Tranh Vinh do đầu bếp căng-tin đặc biệt chuẩn bị, hoàn toàn khác với suất ăn nhân viên. Ba món mặn, hai món xào, thêm một bát canh, trái cây còn được cắt sẵn bày thành đĩa, vô cùng phong phú.
Văn phòng của anh rất lớn. Trước khi Hứa Nguyện vào, trợ lý đã mang ra một chiếc bàn ăn gấp từ phòng nghỉ.
Chiếc bàn này nhỏ hơn ở nhà, hai người dù mỗi người ngồi một đầu, khoảng cách cũng không xa.
Mạnh Tranh Vinh để ý thấy Hứa Nguyện chưa hề động đến một món. Anh vốn là người khá tinh tế, lập tức nhận ra món đó khác với những món còn lại có cho rau mùi.
“Em không thích ăn rau mùi à?” Bản thân anh không thích cũng không ghét rau mùi. Thứ này giống như sầu riêng, người thích thì rất thích, người ghét thì cực kỳ ghét. Xem ra Hứa Nguyện thuộc dạng sau.
Hứa Nguyện thấy chuyện này không cần nói dối, liền gật đầu: “Ừ, không thích.”
Cô cảm thấy mùi vị rất kỳ quái, nên không muốn ăn. Mạnh Tranh Vinh cho rằng đây là cơ hội tuyệt vời để kéo gần khoảng cách, thể hiện rằng anh thật sự quan tâm cô, tuyệt đối không thể bỏ lỡ.
Anh đứng dậy đi tới bàn làm việc, cầm điện thoại bàn lên gọi một cuộc.
Dù văn phòng tổng giám đốc rất lớn, nhưng dù sao Hứa Nguyện vẫn nghe rõ anh nói gì.
“Ừ, thông báo bên căng-tin, sau này đồ ăn của tôi đừng cho rau mùi.”
Giọng anh vốn rất hay, nhưng không hiểu sao nghe anh nói vậy, “Hứa Nguyện lại thấy khắp người bứt rứt, không thoải mái. Cô vô thức xoa xoa cánh tay, da gà nổi đầy đất.
Trời ơi… làm sao đây, so với việc tiếp nhận kiểu cưng chiều này của anh, lúc này cô thà ăn rau mùi còn hơn.