Chương 102 đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 102.

Thật ra mọi chuyện rất đơn giản. Trong lớp của Béo Đạt có một bé gái hướng nội, nhút nhát. Trong lớp có một hai cậu bé thích bắt nạt cô bé ấy. Béo Đạt  vốn luôn được xem là “quý ông nhỏ”  sao có thể chịu nổi? Nhịn không được nữa liền xông vào đánh người ta một trận.

Tạm chưa nói cách làm của Béo Đạt đúng hay sai, nhưng xuất phát điểm của cậu là tốt. Vậy vì sao lại phải giấu không nói?

Mạnh Tranh Vinh và Hứa Nguyện cũng không phải kiểu phụ huynh không biết lý lẽ. Dù thằng bé không nói gì, hai người cũng chưa từng nghĩ sẽ đánh con một trận.

Chuyện này nhất định phải xử lý cho đàng hoàng.

Nhưng sau khi khóc một trận long trời lở đất, Béo Đạt lại càng trở nên “lạnh lùng”, không nói gì nữa, lặng lẽ ở trong phòng mình.

Hứa Nguyện biết, con trai đang tủi thân.

Nhìn con như vậy cô rất xót xa, nhưng thấy Mạnh Tranh Vinh nhíu chặt mày, cô lại cố nén xúc động muốn ôm con vào lòng.

Cô nên tin rằng Mạnh Tranh Vinh có thể xử lý chuyện này tốt hơn mình.

Buổi tối, hai người vào phòng Béo Đạt. Cậu đang ngồi trên giường xem sách tranh, thấy bố mẹ vào cũng không nói gì.

Đúng là một đứa trẻ bướng bỉnh.

Mạnh Tranh Vinh ngồi xuống bên giường, thở dài: “Béo Đạt, đến giờ con vẫn không muốn tự mình kể lại chuyện đã xảy ra sao? Nhất định phải để bố mẹ nghe từ miệng người khác à?”

Cậu không đáp, chỉ lặng lẽ siết chặt bàn tay mũm mĩm thành nắm đấm.

“Bố mẹ có trách con chút nào không? Con đang giận ai vậy? Béo Đạt, đừng có bí mật với bố mẹ, được không?”

Nhìn Mạnh Tranh Vinh như vậy, Hứa Nguyện không khỏi cảm khái.

Cô từng nói từ rất lâu rồi, anh sau này nhất định sẽ là một người bố tốt.

Bây giờ anh gần như đã làm được.

Chính vì sự kiên nhẫn của anh, cậu bé bướng bỉnh cuối cùng cũng chịu mở miệng. Cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng vì còn nhỏ nên không giấu được ấm ức trong giọng nói:

“Lý Thiên Dương bắt nạt Đồng Lê. Con không thích cậu ta như vậy, rất rất ghét, nên con đánh cậu ta, cảnh cáo sau này không được bắt nạt người khác nữa. Con sai sao? Bố ơi, con sai sao?”

Nghe con nói vậy, hai vợ chồng đều im lặng.

Không biết nên trả lời thế nào.

Trong xã hội này, người bắt nạt kẻ yếu không hề ít. Bé gái kia chẳng phải là kẻ yếu sao? Tại sao cậu bé kia lại chọn bắt nạt con gái mà không phải con trai khác? Câu hỏi ấy đủ để phản chiếu một phần xã hội.

Lấy bạo lực chống bạo lực hiển nhiên không phải cách tốt nhất, nhưng đôi khi lại là cách nhanh nhất.

Là người lớn, họ không thể không thừa nhận điều đó.

Có lúc, nắm đấm dường như hiệu quả hơn lý lẽ.

Nhưng có thể dạy con như vậy sao? Rõ ràng là không.

Người lớn có thể chán ngấy những lời “canh gà tâm hồn”, nhưng làm cha mẹ, nếu không cho con một thế giới đẹp hơn thực tế một chút, có phải quá tàn nhẫn không?

Sau khi suy nghĩ, Mạnh Tranh Vinh chậm rãi nói:

“Chuyện này không có đúng hay sai tuyệt đối, chỉ có phù hợp hay không. Con thấy Lý Thiên Dương sai, con có thể nói với cô giáo, cô sẽ xử lý. Nhưng con không thể đánh nhau với bạn, hiểu không?”

Béo Đạt lắc đầu:
“Mách lẻo không phải việc con trai nên làm.”

Mạnh Tranh Vinh bất lực: “Con bình thường mách bố với mẹ ít lắm chắc? Có cần bố nhắc không?”

Béo Đạt thường xuyên mách mẹ chuyện của bố.

Nghe vậy, khuôn mặt mũm mĩm của cậu đỏ bừng.

“Với lại đó không phải mách lẻo. Mục đích của con là để Lý Thiên Dương sửa sai, để Đồng Lê không bị bắt nạt nữa, đúng không?”

Cậu gần như bị thuyết phục, nhưng lại nghĩ ra vấn đề khác:

“Vậy nếu người khác đánh con thì sao? Bắt nạt con như bắt nạt Đồng Lê?”

Mạnh Tranh Vinh rất muốn nói: con không bắt nạt người khác đã là tốt lắm rồi.

“Đánh trả.” Anh đáp không chút do dự.

Câu trả lời này khiến Hứa Nguyện cũng ngạc nhiên.

“Người ta vô cớ bắt nạt con thì con đánh lại. Đánh thua cũng phải nhịn, đừng có khóc trước mặt bố.”

Béo Đạt ngơ ngác. Không phải vừa nói đánh nhau không phù hợp sao?

Bố bị đa nhân cách à?

“Thôi được rồi, với IQ hiện tại của con chưa đủ để thảo luận sâu vấn đề này. Để sau khi lên tiểu học rồi nói tiếp. Con chỉ cần nhớ: người khác bắt nạt người khác, cố gắng xử lý văn minh một chút; người khác bắt nạt con, nếu có khóc thì tự trốn đi mà khóc, đừng để bố thấy.”

Nói đến đây, Mạnh Tranh Vinh mới nhận ra, những đạo lý mình nói, Béo Đạt thực ra chưa hiểu hết. Thôi đợi lớn hơn chút rồi nói tiếp.

Hứa Nguyện bất lực ôm trán. Nhưng thật ra cô cũng đồng ý với anh.

Chỉ mong với cách giáo dục này, Béo Đạt đừng biến thành “tiểu ma vương”.

Trẻ con là vậy, cảm xúc đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Chẳng mấy chốc Béo Đạt đã như quên mất sự ấm ức ban nãy.

Hai vợ chồng thở phào nhẹ nhõm. Cứ tưởng cậu sẽ mãi vướng mắc chuyện này.

Người lớn biết rõ thế giới không hề đẹp, nhưng kỳ lạ thay, hầu như ai cũng muốn con mình nhìn thấy một thế giới tươi đẹp.

Trước khi ngủ, hai người vẫn bàn về chuyện này.

“Nếu thằng nhóc đó bắt nạt con gái anh…” Mạnh Tranh Vinh dừng lại, cười lạnh một tiếng.

Hứa Nguyện nhíu mày: “Em đang nghĩ, chẳng lẽ ngoài Béo Đạt ra không có đứa trẻ nào phát hiện sao? Vì sao bé gái đó không nói với bố mẹ? Hay bố mẹ biết mà không dám làm gì? Ngay cả Béo Đạt còn nhận ra, lẽ nào cô giáo không biết?”

Chuyện này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ.

Mạnh Tranh Vinh ôm cô, thở dài: “Anh đã cho người tìm hiểu rồi. Gia cảnh của Đồng Lê bình thường, bố mẹ phải nhờ vả rất nhiều mới cho con vào được trường này. Nhà Lý Thiên Dương khá giả, có chút thế lực. Bố mẹ Đồng Lê không dám gây chuyện, cô giáo cũng không muốn rắc rối. Thật ra chuyện này… Béo Đạt làm đúng.”

Trường mẫu giáo này toàn con nhà giàu có quyền thế, sau này sẽ lên thẳng tiểu học, trung học tốt nhất. Dù chỉ là mẫu giáo, nhưng phân tầng đã rất rõ ràng.

Có khi ngay cả cô giáo cũng thầm cảm ơn Béo Đạt đã đánh Lý Thiên Dương.

Hứa Nguyện không bất ngờ, chỉ cảm khái  dường như thời nào cũng vậy.

“Nếu một ngày nào đó có gia đình còn hiển hách hơn cả nhà họ Mạnh, họ Hứa bắt nạt Béo Đạt thì sao?” cô hỏi.

Sắc mặt Mạnh Tranh Vinh trở nên nghiêm túc: “Anh sẽ không để con phải nhịn.”

“Bị bắt nạt mà còn phải nhịn nhục, chuyện anh không làm được thì anh sẽ không ép con làm. Tiểu Nguyện, đây là con của chúng ta. Anh chỉ mong con có thể lớn lên thật tốt.”

Chứ không phải quá sớm phải gánh chịu thế giới của người lớn.

Đúng lúc Hứa Nguyện định nói gì đó thì có tiếng gõ cửa.

Mạnh Tranh Vinh ra mở cửa, thấy Béo Đạt mặc đồ ngủ liền thân, tóc rối bù, ôm gối đứng trước cửa, đôi mắt to long lanh nhìn bố đầy mong đợi.

Anh có dự cảm chẳng lành: “Sao con chưa ngủ?”

Cậu nhanh nhẹn chui vào phòng, thổi một cái hôn gió về phía mẹ trên giường rồi nghiêm túc nói:

“Bố, tối nay con ngủ cùng bố mẹ.”

Mạnh Tranh Vinh lắc đầu kiên quyết: “Không được. Con lớn thế này rồi còn ngủ cùng bố mẹ, không thấy xấu hổ à?”

Béo Đạt sờ mặt, trả lời rất tỉnh: “Bố ơi, con không xấu. Con vốn dĩ không xấu.”

“Ai nói?” “Người ta bảo con giống bố mà.”

Mạnh Tranh Vinh: “……” , “Bố, hôm nay bố nên xin lỗi con.”

“????”

“Bố nói con không sai, nhưng bố đã quát con. Giọng bố to hơn bình thường, tức là quát. Con bị tổn thương.”

Cậu còn phối hợp ôm ngực: “Nên phải bồi thường cho con. Con biết bố sẽ không xin lỗi đâu, vậy cho con ngủ cùng một đêm coi như bồi thường đi.”

Hứa Nguyện bật cười.

Mạnh Tranh Vinh thầm nghĩ: Thằng nhóc này quả nhiên xứng danh “Ảnh đế họ Mạnh”.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message