Mặc dù Hứa Nặc đã nhấn mạnh với Mạnh Tranh Vinh rằng Hứa Nguyện là tự nguyện muốn đi làm, nhưng anh vẫn có chút không tin. Để chắc ăn, trước khi ngủ anh hạ giọng hỏi: “Tiểu Nguyện, em thật sự muốn đến Mạnh thị làm việc sao?”
Thực ra trước đó Mạnh thị đã chừa sẵn một vị trí cho Hứa Nguyện, là quản lý của một bộ phận không quá bận rộn. Thế nhưng cô chỉ đến làm đúng một lần, coi như điểm danh rồi không quay lại nữa.
Vì từng có tiền lệ như vậy, Mạnh Tranh Vinh thật sự nghi ngờ Hứa Nguyện có thực lòng muốn đi làm hay không. Nếu cô bị gia đình ép buộc, người phải gánh lấy sự oán trách ngược lại sẽ là anh quá không đáng. Hơn nữa, kiểu đi làm như chơi nhà chòi, ở một mức độ nào đó cũng sẽ khiến nhân viên sau lưng bàn tán, đó không phải điều anh muốn thấy.
Từ lời Hứa phu nhân, Hứa Nguyện cũng biết nguyên chủ từng đến Mạnh thị làm việc, nhưng chỉ ở lại đúng một ngày cho có lệ rồi bỏ. Việc Mạnh Tranh Vinh có băn khoăn cũng là điều dễ hiểu.
Cô trầm mặc giây lát rồi chậm rãi nói: “Ở nhà chán quá, rảnh cũng rảnh, đi làm có lẽ sẽ thú vị hơn.”
Dĩ nhiên đây không phải lời nói thật lòng của cô, nhưng nếu xét theo tính cách của nguyên chủ thì nói như vậy mới không khiến Mạnh Tranh Vinh sinh nghi.
“Được thôi.” Trong lòng Mạnh Tranh Vinh dấy lên cảm giác quả nhiên là thế.
“Ở Mạnh thị, tầng lớp lãnh đạo đều đã gặp em. Ngày mai em qua làm việc, không quá một hai ngày là mọi người đều biết em là Mạnh phu nhân, sẽ không ai làm khó em. Nếu thấy chán, tan làm sớm cũng không cần báo với ai.”
Đây vừa là lời trấn an dành cho Hứa Nguyện, cũng vừa là chuẩn bị tâm lý cho chính anh.
Anh vốn không nghĩ Hứa Nguyện sẽ ở Mạnh thị lâu. Chỉ cần cô có thể an ổn làm việc nửa năm, dù ngày nào cũng đi trễ về sớm, cũng đã là điều khiến người ta bất ngờ rồi.
Không phải Mạnh Tranh Vinh xem thường Hứa Nguyện, chỉ là trong mắt anh, cô giống như một đóa hoa được nuôi trong nhà kính. Việc kết hôn cũng chỉ là từ một nhà kính chuyển sang một nhà kính khác mà thôi.
Tất nhiên, Mạnh Tranh Vinh rất sẵn lòng tỉ mỉ chăm sóc đóa hoa này.
Ý tứ trong lời anh, Hứa Nguyện nghe ra ngay. Cô cũng không có ý biện bạch, chỉ mỉm cười hỏi:
“Như vậy… có bị trừ lương không?”
“Ai dám trừ lương của em?” Mạnh Tranh Vinh ngừng một chút rồi bật cười khe khẽ:
“Cả Mạnh thị đều là của em.”
Anh không phủ nhận lời này có phần dỗ dành con gái nhỏ, nhưng vào lúc này, anh thật sự mong Hứa Nguyện có thể vui vẻ.
Đèn đã tắt, rèm cửa cũng kéo kín, Hứa Nguyện không nhìn thấy gương mặt anh, nên có thể thoải mái qua lại vài câu: “Thật sao? Vậy có phải em muốn bao nhiêu lương cũng được không?”
Cô không để tâm đến chút tiền đó, chỉ là đột nhiên nhận ra, giữa cô và Mạnh Tranh Vinh cần có một chút thân mật theo cách người ta thường nói dù sao bọn họ cũng đã là vợ chồng.
Ban ngày cô không dám chắc, nhưng ban đêm không nhìn thấy mặt anh, thêm vài lần tự thôi miên bản thân, khi tâm trạng tốt, cô vẫn có thể trêu đùa anh một chút.
Suy nghĩ trong lòng Mạnh Tranh Vinh lúc này cũng chẳng khác cô là bao. Khi không phải bận công việc, không cần xử lý chuyện khác, thời gian lại dư dả, anh rất sẵn lòng bồi dưỡng tình cảm với Hứa Nguyện. Còn nếu bận, thì cứ thuận theo tự nhiên. Dành ra mười phút trò chuyện thì vẫn được.
“Đương nhiên, đều là của em.” Mạnh Tranh Vinh vốn nghĩ Hứa Nguyện sẽ còn nói gì đó, ít nhất cũng sẽ cảm tính một chút, nhưng không ngờ cô chỉ “ừ” một tiếng rồi im lặng, trông như đang chuẩn bị ngủ.
Sáng hôm sau, ăn xong bữa sáng, Hứa Nguyện cùng Mạnh Tranh Vinh lên xe đi làm.
Cô vẫn cố ý ngồi cách anh xa một chút. Mạnh Tranh Vinh nghiêng đầu quan sát Hứa Nguyện, không thể không thừa nhận rằng dạo gần đây từ trang điểm đến phong cách ăn mặc của cô đều rất hợp gu anh.
Trang điểm nhạt khiến làn da cô càng thêm trắng mịn trong trẻo, như sứ trắng.
A thị hôm nay bắt đầu ấm lên, cô mặc chiếc váy liền không tay màu xanh cỏ cây, trông vừa tươi mát tự nhiên vừa hoạt bát.
Màu sắc khiến mắt người dễ chịu nhất là màu xanh. Lúc này Mạnh Tranh Vinh cảm thấy từ ánh mắt đến đáy lòng đều rất thư thái.
“Trưởng phòng tài chính còn khoảng hai tháng nữa là sinh con, cô ấy sẽ nghỉ thai sản nửa năm. Cô ấy là người rất giỏi, trong vài năm tới tôi không có ý định thay trưởng phòng tài chính mới. Trong thời gian cô ấy nghỉ, sẽ để cấp dưới tiếp nhận một phần công việc. Tôi muốn sắp xếp em đến phòng tài chính làm việc, em thấy sao?”
Vì cách ăn mặc của Hứa Nguyện khiến anh hài lòng, giọng nói của anh với cô cũng dịu dàng hơn.
Ý định thật sự của anh, Hứa Nguyện đương nhiên hiểu chẳng qua là đề phòng trong lúc trưởng phòng nghỉ thai sản có kẻ nảy sinh tâm địa xấu, nên cần một người đủ sức trấn áp ngồi trấn giữ phòng tài chính.
Người thích hợp nhất chính là cô. Dù Mạnh phu nhân có năng lực hay không, cũng chẳng ai dám làm loạn dưới mí mắt của bà chủ.
Quyết định này rất hợp ý Hứa Nguyện. Dù ở thời đại nào, tài chính cũng là mảng vô cùng quan trọng, không thể xem nhẹ, cô cũng sẵn lòng qua đó học hỏi thêm.
“Em không có ý kiến.” Nghe cô nói vậy, Mạnh Tranh Vinh hoàn toàn yên tâm.
Xe chạy đến bãi đỗ. Tài xế xuống xe, cung kính mở cửa. Hứa Nguyện theo Mạnh Tranh Vinh xuống xe.
“Anh dẫn em sang phòng tài chính làm thủ tục. Tối qua anh cũng đã nói với trưởng phòng rồi, cô ấy là người rất tốt. Hai tháng tới, nếu em chịu học, cô ấy có thể dạy em không ít thứ.”
Được Mạnh Tranh Vinh đánh giá như vậy, Hứa Nguyện cũng bắt đầu tò mò vị trưởng phòng tài chính này rốt cuộc là người thế nào.
Nhân viên phòng tài chính sáng sớm thấy sếp lớn, còn chưa kịp căng thẳng thì đã nhìn thấy Hứa Nguyện đi phía sau anh. Mọi người sững lại đa số đều chưa từng gặp cô, nhất thời không biết người phụ nữ xinh đẹp này là ai.
Trưởng phòng tài chính là một phụ nữ bụng mang dạ chửa, có lẽ vì mang thai nên khí chất vô cùng dịu dàng. Thấy Mạnh Tranh Vinh và Hứa Nguyện tới, cô vội đứng dậy, cầm điện thoại dặn trợ lý bên ngoài pha cà phê.
Tay Mạnh Tranh Vinh rất tự nhiên đặt lên vai Hứa Nguyện. Đây là biểu hiện ân ái trước mặt cấp dưới, giúp xây dựng uy tín cho cô.
Thế nhưng Hứa Nguyện lại cảm thấy cực kỳ gượng gạo, có khoảnh khắc… cô thậm chí muốn dùng một cú quật vai ném anh ra ngoài, nhưng không dám.
“Không phải hoàng thượng, không phải hoàng thượng, không phải hoàng thượng!”
Cô tự cổ vũ mình trong lòng.
Mạnh Tranh Vinh nói với trưởng phòng tài chính: “Đây là vợ tôi, sau này phải phiền cô rồi.”
Nói xong lại quay sang Hứa Nguyện: “Đây là Linh mà anh đã nhắc với em.”
Trưởng phòng tài chính Linh đưa tay ra bắt tay cô: “Mạnh phu nhân, tôi lớn hơn cô gần một giáp, nếu cô không ngại thì cứ gọi tôi là chị Chu.”
“Chị Chu, sau này nhờ chị nhiều ạ.” Hứa Nguyện biết trước mặt người như vậy, tốt nhất nên thể hiện mình đơn giản, không tâm cơ. Cô chớp mắt với chị Chu.
Vừa rồi chị Chu đã nói rõ, chị hơn cô gần một giáp, lại rất được Mạnh Tranh Vinh tín nhiệm. Dù chị nghỉ nửa năm, địa vị cũng không bị ảnh hưởng. Lúc này dù cô là Mạnh phu nhân, nhưng nói cho đúng thì cô vẫn là người mới. Nếu muốn trong hai tháng học được thứ thật sự hữu ích từ chị Chu, thì ngay từ bây giờ, trong mắt chị Chu, cô không phải Mạnh phu nhân, mà là một cô em gái nhỏ.
Như vậy, chị Chu mới sẵn lòng dạy cô những thứ thực sự dùng được.
Hứa Nguyện có gương mặt xinh đẹp, cộng thêm cách trang điểm hôm nay, vốn đã trẻ, trông như sinh viên mới ra trường, nét non nớt vẫn còn, rất ngây thơ.
Chị Chu mỉm cười, không nói gì, nhưng có thể thấy chị không ghét cô, vậy đã là kết quả rất tốt rồi.
Tay Mạnh Tranh Vinh vẫn đặt trên vai Hứa Nguyện. Anh cúi đầu nhìn cô một cái, rồi nói với chị Chu:
“Tôi không làm phiền hai người nữa, chị Chu, nhờ chị.”
Sau đó, Mạnh Tranh Vinh cùng Hứa Nguyện đi ra ngoài, chị Chu tiễn phía sau.
Đi được vài bước, anh như nhớ ra điều gì, lại quay lại. Anh biết rất rõ, nhân viên phòng tài chính nhìn thì có vẻ đang làm việc, gọi điện, nhưng thực chất đều dựng tai nghe ngóng động tĩnh bên này.
Hứa Nguyện còn quá trẻ, quá non, lại chưa từng đi làm, từ nhỏ được nâng niu trong lòng bàn tay, không nhiều tâm cơ. Anh lo cô khó thích nghi với môi trường như vậy.
Là chồng cô, ít nhất anh cũng nên làm gì đó. Nếu trắng trợn tuyên bố với toàn bộ nhân viên rằng đây là vợ anh, là bà chủ Mạnh thị, thì quá gượng ép, hơn nữa anh cũng không quen làm vậy…
Mạnh Tranh Vinh bước tới trước mặt Hứa Nguyện, dùng giọng không lớn không nhỏ nhưng đủ để mọi người nghe thấy, cười nói: “Trưa tan làm là để thư ký mang cơm cho em, hay em lên ăn cùng anh?”
Vài nhân viên hít vào một hơi lạnh lúc này ai cũng biết thân phận của người phụ nữ xinh đẹp này chắc chắn không tầm thường.
Hứa Nguyện cũng hiểu dụng ý của anh. Theo lý, cô nên cảm kích, nhưng đối diện với gương mặt này, cô có thể cố gắng không mềm chân đã là rất giỏi rồi, thật sự không thể đáp lại ánh mắt tình tứ tương xứng.
Diễn cũng không diễn nổi. Cô đành cứng đầu nói: “Đều được.”
“Vậy cùng ăn đi.” Mạnh Tranh Vinh rất muốn xoa đầu cô thêm lần nữa, nhưng nghĩ lại, diễn hơi quá tay thì không hay, không hay.