Mấy ngày nay, Diệp Lương cứ ru rú ở nhà. Được nghỉ mà cũng chẳng biết nên làm gì.
Cô càng không dám đến nhà Hàn Dịch Thần. Chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng xấu hổ hôm đó là cô đã cảm thấy đầu óc muốn bốc khói.
Cô cũng không nhớ rõ hôm ấy mình về nhà bằng cách nào, chỉ nhớ đầu óc choáng váng, trong đầu cứ lặp đi lặp lại đúng một chuyện.
Cô và Hàn Dịch Thần hôn nhau…
Bị bố mẹ anh nhìn thấy…
Nhìn thấy rồi… nhìn thấy rồi…
Thật sự bị nhìn thấy rồi!
Diệp Lương đột nhiên bật dậy khỏi giường, đầu tóc rối bù như ổ gà, lởm chởm dựng đứng, đến cả hứng thú rửa mặt đánh răng cũng không có.
Nghe thấy tiếng gõ cửa, Diệp Lương tưởng là anh trai mình. Cô lê dép loẹt xoẹt, lạch bạch đi ra mở cửa.
“Anh, gọi em làm g—”
“RẦM!”
Vừa nhìn thấy Hàn Dịch Thần, Diệp Lương lập tức đập sầm cửa lại, câu nói còn chưa kịp nói hết.
Sờ sờ mũi, Hàn Dịch Thần bật cười khẽ.
Con bé này, tính khí cũng không nhỏ đâu.
Anh giơ tay, tiếp tục gõ cửa.
“Cốc cốc.”
Không có phản ứng?
Gõ tiếp, hết lần này đến lần khác, Hàn Dịch Thần vẫn không hề nản.
Thật ra Diệp Lương đâu có giận, rõ ràng là xấu hổ. Hôm đó nếu cô không đồng ý thì Hàn Dịch Thần làm sao chiếm được tiện nghi?
Chỉ trách cô quá không có sức đề kháng với anh. Không có sức đề kháng thì thôi đi, đằng này còn bị chú Hàn và dì Dương bắt gặp, thế này bảo cô còn mặt mũi nào gặp người khác nữa?
Những chuyện đó vẫn chưa phải là đáng sợ nhất. Dì Dương lại còn thân với mẹ cô như vậy, Diệp Lương sợ nhất chính là hai bà mỹ phụ kia trao đổi tin tức với nhau!
Tiếng gõ cửa không ngừng vang lên bên tai, Diệp Lương bó tay rồi. Đội cái đầu ổ gà, cô lại đi ra mở cửa.
Cửa vừa mở, Hàn Dịch Thần liền bước thẳng vào, cười nhìn cái đầu rối bời của cô, kéo cô lại:
“Sao dậy muộn thế?”
Gương mặt dịu dàng của anh khiến Diệp Lương cảm thấy… mình lại vô cớ gây chuyện rồi.
Chết tiệt, sao cô cứ cảm thấy dạo gần đây Hàn Dịch Thần ngày càng dịu dàng hơn vậy? Cái này hoàn toàn không hợp logic!
Nghĩ đến đây, mặt Diệp Lương lập tức đen lại.
Chẳng lẽ cô cũng thuộc dạng… có tật thích bị ngược?
Anh đối xử tốt với cô mà cô lại thấy không quen, cái kiểu tính cách quái quỷ gì thế này?
Diệp Lương đang suy nghĩ lung tung thì Hàn Dịch Thần lại nhìn cô đến thất thần.
Tóc tai bây giờ đúng là có hơi thảm họa, nhưng điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến vẻ đẹp ngày càng rực rỡ của cô.
Ngũ quan vốn đã tinh xảo, làn da lại mềm mại trắng mịn, càng nhìn càng thấy ra dáng phụ nữ, nhất là khi đuôi mắt hơi nhếch lên, cái nét quyến rũ ấy giấu cũng không giấu nổi, câu người vô cùng.
Một Diệp Lương như thế này, Hàn Dịch Thần phát hiện ra…
Anh không hề muốn để người khác nhìn thấy.
“Sao thế?” Thấy anh cứ nheo mắt nhìn mình mà không nói gì, Diệp Lương tò mò hỏi.
Hàn Dịch Thần kéo cô đến trước gương, lấy một chiếc ghế cho cô ngồi xuống, đứng phía sau cười nhẹ:
“Tớ chải tóc cho cậu.”
Đầu ngón tay luồn qua mái tóc mềm mượt của cô, anh khẽ hít lấy mùi hương nhàn nhạt quen thuộc.
Đang lúc dịu dàng thì Diệp Lương đột nhiên thốt ra một câu:
“Cậu bị trúng tà à?”
Sắc mặt Hàn Dịch Thần tối sầm.
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô, rõ ràng là cô không cố ý nói thế, mà là thật sự nghĩ như vậy.
Bình thường anh đối xử với cô không tốt sao?
Chỉ chải tóc cho cô thôi mà cũng khiến cô ngạc nhiên đến vậy?
Nghĩ đến đây, Hàn Dịch Thần cảm thấy… sau này anh nhất định phải đối xử với cô tốt gấp đôi mới được.
Sau khi chỉnh đốn xong cho Diệp Lương, hai người mới cùng nhau xuống lầu. Vừa nhìn thấy nụ cười dịu dàng của dì Dương, bước chân Diệp Lương khựng lại, trừng to mắt, cổ cứng đờ quay đầu nhìn Hàn Dịch Thần phía sau.
“Sao cậu không nói trước cho tớ biết?”
Diệp Lương gần như nghiến răng nghiến lợi nói ra câu này.
Tên Hàn Dịch Thần chết tiệt này, đúng là càng ngày càng đáng ghét.
Dì Dương dưới lầu thấy Diệp Lương đứng khựng ở chiếu nghỉ cầu thang liền hiểu ngay cô bé đang ngượng chuyện gì.
“Lương Lương, xuống đây nhanh đi, xem dì mang cho con cái gì này?”
Giọng nói của dì Dương giống hệt chú Hàn, đều là nụ cười hiền hòa, giọng điệu thân thiết. Chỉ khác ở chỗ, đối với những đứa trẻ lớn lên trong khu đại viện, nụ cười của chủ nhiệm Hàn luôn khiến người ta lạnh sống lưng.
Còn dì Dương thì lại toát lên vẻ ưu nhã và quý phái.
Vừa quay đầu lại, Diệp Lương lập tức nở nụ cười rạng rỡ, thân mật đi xuống lầu:
“Dì tới là được rồi, còn mang quà làm gì ạ?”
“Lương Lương đúng là ngày càng biết nói chuyện.”
Dương Nghiên che miệng cười khẽ, quay sang nói với Diệp Khanh đang cười bên cạnh.
Diệp Khanh hừ lạnh một tiếng:
“Mồm mép thì lanh lợi thật, nhưng cái tính bướng bỉnh ấy thì vẫn y như cũ, chẳng thay đổi gì, chỉ là cái vỏ ngoài đẹp hơn trước thôi.”
Nghe vậy, khóe miệng Diệp Lương giật giật.
Đúng là mẹ ruột của cô rồi!
Sau đó, Diệp Khanh lại nắm tay Dương Nghiên, nói:
“Tôi mới là người ghen tị với bà đấy. Sinh được thằng con như Dịch Thần, hiểu chuyện như vậy, chẳng cần lo lắng gì. Đâu như hai đứa nhà tôi, một ngày cũng không làm người ta yên tâm.”
Diệp Lương “ờ” một tiếng, xen vào:
“Mẹ nói vậy con không đồng ý đâu nhé, anh con rõ ràng còn ưu tú hơn Hàn Dịch Thần nhiều mà.”
Ban đầu Hàn Dịch Thần còn nghe với vẻ mặt tươi cười, nhưng vừa nghe câu này, gương mặt lạnh lùng của anh lập tức đóng băng.
Ưu tú hơn nhiều?
Dù là anh vợ tương lai đi nữa, nhưng nghe bạn gái khen người đàn ông khác giỏi hơn mình… trong lòng sao lại khó chịu thế này?
Mẹ Diệp lập tức “xì” một tiếng, khí thế sát phạt bừng bừng:
“Đừng nhắc đến anh con!”
Diệp Lương kinh ngạc nhìn mẹ:
“Anh Diệp Phong chẳng phải luôn là con cưng của mẹ sao? Sao lại không cho nhắc tới?”
“Con dâu để chạy mất rồi, lấy đâu ra con trai?”
Nhắc tới chuyện này là mẹ Diệp tức giận ra mặt.
Khóe miệng Diệp Lương giật giật.
Mẹ cô… có phải đang đảo ngược logic không? Rõ ràng là phải có con trai trước rồi mới có con dâu chứ?
Nhưng nhìn dáng vẻ đang muốn tìm người trút giận của mẹ, Diệp Lương quyết định ngậm miệng cho lành. Trời lớn đất lớn, bà Diệp Khanh – bác sĩ Diệp – là lớn nhất.
“Dì Dương, đây là quà dì mua cho con sao?”
Để chuyển chủ đề, Diệp Lương cười tít mắt, đi tới mở món quà dì Dương mang tới.
Dương Nghiên nở nụ cười dịu dàng hoàn toàn khác với mẹ Diệp, nhẹ giọng hỏi:
“Con có thích không?”
Diệp Lương lấy ra, là một chiếc váy hai dây dài màu xanh nhạt, chất liệu ren trắng mềm mại, điểm xuyết những chiếc lá xanh tươi mát, lập tức mang đến một luồng gió tiểu thanh tân.
Hàn Dịch Thần nhìn một cái, khóe môi cong lên:
“Rất đẹp.”
Sau khi anh nói câu này, Diệp Lương lập tức thấy dì Dương cười càng vui hơn, mà trong nụ cười ấy còn ẩn chứa sự mập mờ khiến cô muốn sụp đổ.
Diệp Lương hung hăng trừng Hàn Dịch Thần một cái, thầm nghĩ: Không nói thì cậu chết à?
Không biết thứ cô sợ nhớ lại nhất lúc này chính là cảnh tượng xấu hổ hôm đó sao?
Thế nhưng Hàn Dịch Thần như không nhìn thấy, vẫn ngẩng khuôn mặt tuấn tú của mình lên, nói thêm một câu:
“Rất hợp với cậu.”
Diệp Lương: “……”