Diệp Lương không do dự mà đáp ngay:
“Tuyệt đối không hối hận.”
Sau đó, cô phát hiện ra… mình hối hận thật rồi.
Trước ánh mắt chăm chú của đám vệ binh trong khu đại viện, Hàn Dịch Thần vẫn thản nhiên ôm cô trong lòng, bước đi vô cùng tự nhiên, bình thản như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
“Ê… ê…” Diệp Lương khẽ vỗ vào cánh tay anh, hạ giọng nói:
“Cậu không định làm thật đấy chứ?”
Mỗi khi căng thẳng, Diệp Lương lại có thói quen cắn môi. Hàn Dịch Thần thấy vậy, khóe môi càng cong lên rõ rệt:
“Tớ chưa bao giờ đùa giỡn, nhất là với cậu.”
“Thả tớ xuống đi, tớ không chơi nữa đâu.”
Cánh tay đang ôm chặt cô bỗng siết lại, Hàn Dịch Thần mặt không đổi sắc:
“Vậy sao được? Đây chẳng phải là yêu cầu của cậu à?”
Khóe miệng Diệp Lương giật giật. Cô yêu cầu anh khi nào chứ? Rõ ràng là anh tự ý bế cô lên, cô chỉ tiện miệng trêu một câu thôi mà.
Mặc cho Diệp Lương cười cầu xin, năn nỉ đủ kiểu, Hàn Dịch Thần vẫn nhất quyết không chịu thả cô xuống.
Cuối cùng, Diệp Lương dứt khoát buông xuôi:
“Cậu thích bế thì cứ bế đi, cậu không sợ mệt thì tớ lại càng vui vẻ hưởng thụ.”
Hàn Dịch Thần vốn chỉ định trêu cô một chút, cũng chẳng có ý thật sự bế cô về nhà. Nhưng vừa nghe cô nói xong câu đó, anh lập tức cong môi cười, dừng bước, xoay người đổi hướng, bế thẳng Diệp Lương về nhà mình.
Trong nhà anh chỉ có một mình, đương nhiên sẽ không có người khác, Hàn Dịch Thần cũng chẳng cần lo lắng gì.
Diệp Lương ngoan ngoãn nép trong lòng anh, nhưng không phải cô không biết anh đang tính toán điều gì. Cô tin chắc rằng Hàn Dịch Thần không dám bế cô về nhà mình.
Quả nhiên, anh đổi hướng – đó chính là con đường về nhà anh.
Diệp Lương nheo mắt cười, Hàn Dịch Thần cúi đầu nhìn cô:
“Buồn cười lắm sao?”
Đến trước cửa nhà, Diệp Lương vẫn không chịu xuống, rõ ràng là đang chờ xem anh định mở cửa thế nào khi còn bế cô.
Hàn Dịch Thần liếc cô một cái, sao có thể không biết cô đang đánh chủ ý gì. Anh đưa một chân chống lên cửa, thuận thế đặt Diệp Lương ngồi lên đùi mình.
Một tay đỡ lưng cô, tay còn lại thản nhiên thò vào túi lấy chìa khóa.
“Cạch” một tiếng, cửa mở.
Diệp Lương ngẩn ra.
Cô đúng là đã đánh giá thấp anh rồi.
Hàn Dịch Thần bế cô lên lần nữa, khẽ cười:
“Cậu còn gì muốn nói nữa không?”
Đóng cửa lại, anh mới thả cô xuống, hai tay chống lên tường, giam cô giữa người mình và bức tường, cúi đầu thở nhẹ bên cổ cô.
Cảm giác nhẹ như lông vũ ấy khiến Diệp Lương bất giác rụt cổ lại:
“Cậu… cậu muốn làm gì?”
“…Hửm.”
Hàn Dịch Thần khẽ cười, tiếng cười trầm thấp vang lên từ lồng ngực, mang theo nét quyến rũ mê người.
Chưa kịp để Diệp Lương nói gì, anh đã cúi đầu sát lại gần. Diệp Lương sao có thể không biết anh định làm gì?
Ánh mắt sâu thẳm của anh khóa chặt lấy cô, như một vực nước sâu không đáy, vừa thần bí vừa mê hoặc, bao trùm lấy cô đến mức ngay cả dũng khí muốn trốn tránh cũng không sinh ra được.
Diệp Lương hơi ngượng, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt lại, mặc cho anh chiếm lấy.
Nụ hôn đúng hẹn mà đến.
Đôi môi ấm áp chạm vào cảm giác mát lạnh, đan xen, nóng bỏng mà quấn quýt.
“Tiểu… Tiểu Thần?”
Ngay khoảnh khắc hôn đến quên trời đất, một giọng nói bất ngờ vang lên, khiến tim Diệp Lương suýt thì ngừng đập.
Cô lập tức đẩy mạnh Hàn Dịch Thần ra, không dám tin quay đầu nhìn về phía cửa:
“Dì… dì ơi…”
Giọng cô run đến rõ rệt, vội vàng quay sang nhìn Hàn Dịch Thần.
Không nhìn thì thôi, nhìn rồi thì muốn ngất xỉu.
Hàn Dịch Thần không những không hề hoảng hốt vì bị mẹ bắt gặp, còn bình thản đưa tay chạm lên môi mình, khóe miệng cong lên đầy ý cười, như thể đang từ tốn hồi vị khoảnh khắc vừa rồi.
Diệp Lương trợn trắng mắt, trong đầu chỉ có một suy nghĩ:
Cô muốn nằm xuống đất giả chết cho xong.
Sao cô lại có một bạn trai hố người đến thế này chứ?
“Lương Lương tới rồi à, mau ngồi xuống đi, đứng làm gì?”
Chủ nhiệm Hàn quen làm công tác tư tưởng, vừa nhìn biểu cảm của Diệp Lương đã hiểu ngay cô bé đang ngượng ngùng.
Sau khi trừng mắt liếc con trai một cái, ông mỉm cười gọi Diệp Lương, giọng điệu ôn hòa, hoàn toàn trái ngược với vẻ lạnh lùng như băng của Hàn Dịch Thần.
“Chú… chú Hàn, dì Hàn, hai người về rồi ạ…”
Diệp Lương cúi đầu, chỉ hận không tìm được cái hố nào để chui vào, xấu hổ quá mức.
Lúc này, Dương Nghiên mới hoàn hồn lại. Ban nãy đúng là bị dọa cho sợ thật, nhưng nghĩ kỹ lại, đây cũng là chuyện tốt.
Lương Lương là cô bé bà nhìn từ nhỏ mà lớn lên, lại là con gái của bạn thân, trước kia bà còn từng nghĩ đến chuyện kết thông gia nữa kia.
Không ngờ con trai bà lại có bản lĩnh đến thế.
“Mau để dì Dương xem nào, Lương Lương nhà mình hình như càng ngày càng xinh đẹp rồi đấy.”
Dương Nghiên là nghệ sĩ chính hiệu, làm về mỹ thuật. Dù theo chồng vào quân đội nhiều năm, khí chất nghệ thuật được hun đúc từ nhỏ vẫn khiến bà toát lên vẻ ưu nhã và quý phái.
Bước đi uyển chuyển, gương mặt quyến rũ đa tình không hề bị năm tháng làm phai nhạt, ngược lại còn thêm phần đằm thắm, sang trọng.
Bà mỉm cười nắm tay Diệp Lương, nói chuyện như trước kia, cứ như thể cảnh tượng vừa rồi chưa từng xảy ra.
Dì Dương không nhắc, nhưng không có nghĩa Diệp Lương cũng có thể giả vờ như không biết.
Cô vốn định kiếm cớ chuồn đi cho nhanh, nhưng lại bị dì Dương kéo tay nói chuyện không dứt, muốn mở miệng cũng không tiện.
Lúc này, Hàn Dịch Thần đang ngồi trên ghế sofa đối diện, gương mặt tuấn tú giống chủ nhiệm Hàn đến tám phần, ánh mắt mang theo ý cười nhìn cô gái nhỏ đang hận không thể vùi đầu vào ngực mình.
Anh thật không ngờ, cô gái của anh lại dễ đỏ mặt đến thế.
“Hàn Dịch Thần.”
Chủ nhiệm Hàn mỉm cười gọi một tiếng.
Hàn Dịch Thần nhướng mày, liếc ông một cái, giọng nhạt nhẽo:
“Có chuyện gì?”
“Con theo ba vào thư phòng một lát.”
Chủ nhiệm Hàn vẫn cười rất hòa nhã, nhưng Hàn Dịch Thần sao có thể mắc lừa.
Cha ruột mình, anh còn không rõ sao?
Cười càng hiền, trong bụng lại càng đang tính kế người khác.
Môi mỏng khẽ động, Hàn Dịch Thần từ chối rất lịch sự:
“Ba có gì thì nói ở đây là được rồi, mẹ với Lương Lương cũng đâu phải người ngoài.”
Nụ cười trên mặt chủ nhiệm Hàn càng đậm thêm, đôi mắt dài theo thói quen nheo lại, trong lòng thầm nghĩ:
Thằng nhóc này, càng lớn càng đáng ghét… nhưng không tệ, đúng là giống mình.
Câu “không phải người ngoài” của Hàn Dịch Thần chỉ là nói thuận miệng để từ chối, hoàn toàn không có ý trêu chọc Diệp Lương.
Nhưng Diệp Lương lại nghe lọt tai, mặt lập tức đỏ hơn, trong lòng thầm mắng:
Hàn Dịch Thần, cậu đúng là đồ ngốc!
Vì thế, khi Hàn Dịch Thần quay đầu lại, anh nhìn thấy gương mặt vốn trắng trẻo của Diệp Lương đỏ bừng lên với tốc độ kinh người, cứ như bị lửa đốt.
Nếu trên đầu cô mà khoan một cái lỗ, e là khói cũng bốc lên được rồi.