Hôm nay là một ngày vô cùng quan trọng, vì sao lại nói như vậy?
Bởi vì hôm nay chính là sinh nhật của Khúc Hướng Nam.
Sáng sớm tinh mơ, Âu Nhược đã chạy thẳng đến nhà Diệp Lương, cùng cô bàn bạc xem nên tổ chức sinh nhật cho Khúc Hướng Nam thế nào.
Vừa hay Diệp Lương cũng đang suy nghĩ về chuyện này. Theo như cô biết, bố mẹ Khúc Hướng Nam hiện đang ở Mỹ bàn một vụ làm ăn rất quan trọng, e rằng không thể quay về kịp.
Nói cách khác, sinh nhật năm nay, bên cạnh Khúc Hướng Nam sẽ không có một người thân nào.
“Lương Tử, hay là tụi mình ra ngoài nhà hàng tổ chức sinh nhật cho Hướng Nam cho đàng hoàng đi?” Âu Nhược đề nghị.
Diệp Lương lắc đầu, tay trái chống cằm suy nghĩ:
“Ra nhà hàng không ổn.”
“Không ổn chỗ nào?” Âu Nhược khó hiểu, ra nhà hàng vừa tiện vừa không cần tự tay làm gì, chẳng phải rất tốt sao?
“Tụi mình có thể ra ngoài chơi, nhưng nhất định phải đón sinh nhật cho Hướng Nam ở nhà trước đã.”
“Đúng ha, nhìn trí nhớ của tớ này.” Âu Nhược vỗ trán một cái, suýt nữa thì quên mất, Khúc Hướng Nam có một thói quen, đó là sinh nhật nhất định phải đón ở nhà.
“Hay là thế này đi, tụi mình ra chợ mua ít đồ ăn về?”
“Mua đồ ăn làm gì?” Âu Nhược càng thêm khó hiểu, “Không phải nên đi mua bánh kem sao?”
Diệp Lương khựng lại:
“Cũng đúng, hay là cậu đi mua bánh kem, tớ đi mua đồ ăn?”
“Không phải tụi mình có thể cùng nhau đi mua bánh kem sao? Đồ ăn thì khỏi mua cũng được mà?”
“Sao lại khỏi được?” Diệp Lương liếc cô một cái, lắc đầu nói, “Chẳng lẽ sinh nhật chỉ ăn bánh kem thôi à?”
Âu Nhược cúi đầu thẹn thùng:
“Tớ… tớ có thể chỉ ăn bánh kem…”
Diệp Lương: “……”
Nói thì nói vậy, nhưng Diệp Lương lại không yên tâm. Âu Nhược là mù đường chính hiệu, tiệm bánh lại ở xa, lỡ như cô ấy không tìm được đường về thì làm sao?
Suy đi tính lại, Diệp Lương quyết định nhờ Hàn Dịch Thần giúp đỡ.
Hai người đi tới trước cửa nhà Hàn Dịch Thần, Diệp Lương giơ tay lên, bấm chuông cửa liên hồi.
Tiếng chuông inh ỏi khiến Hàn Dịch Thần nhíu mày, mở cửa ra. Anh còn chưa kịp nhìn rõ người đứng ngoài là ai, cứ tưởng là Lý Tường, liền lạnh giọng buông một câu:
“Tìm chết à?”
“Hả?”
Diệp Lương và Âu Nhược đều đứng đơ ra.
Âu Nhược rụt cổ lại, khí lạnh trên người Hàn Dịch Thần mạnh quá, chẳng lẽ là dục cầu bất mãn?
Không nghe thấy tiếng trả lời quen thuộc, Hàn Dịch Thần mới ngẩng đầu nhìn thẳng ra phía trước.
Đôi mày tuấn tú giãn ra, gương mặt như xuân về hoa nở. Thái độ của anh lập tức quay ngoắt một trăm tám mươi độ, những đường nét cứng rắn trên gương mặt dịu lại. Anh vươn tay kéo Diệp Lương đang ngẩn người vào trong:
“Tớ không nói cậu.”
Diệp Lương chớp chớp mắt, chỉ tay sang Âu Nhược cũng đang ngơ ngác bên cạnh:
“Vậy là cậu nói cô ấy hả?”
Âu Nhược giật mình, vội vàng trốn ra sau lưng Diệp Lương, trừng mắt nhìn Hàn Dịch Thần:
"Tớ đâu có đắc tội gì với cậu.”
Hàn Dịch Thần bật cười:
“Tớ tưởng là Lý Tường.”
Lý Tường? Diệp Lương nhớ ra người này, hừ lạnh:
“Quan hệ của cậu với cậu ta chẳng phải rất tốt sao?”
Hàn Dịch Thần biết Diệp Lương không thích Lý Tường, liền cười đáp:
“Bình thường thôi.”
“Hừ, ai mà tin! Với lại sao cậu lại nghĩ là cậu ta?”
“Chỉ có cậu ta mới bấm chuông kiểu này.”
“Này này, hai người có thể đừng đứng đây khoe ân ái được không?”
Âu Nhược chọc chọc cánh tay Diệp Lương, cắt ngang bầu không khí ngọt ngào giữa hai người, giọng chua loét.
“Ai da.” Diệp Lương tinh nghịch lè lưỡi với Âu Nhược, “Quên mất là cậu vẫn còn ở đây.”
Âu Nhược: “……”
Trong lòng bị tổn thương một vạn điểm có biết không hả?!
Diệp Lương nói cho Hàn Dịch Thần biết hôm nay là sinh nhật Khúc Hướng Nam, nhờ anh đi mua đồ ăn, còn cô và Âu Nhược đi mua bánh kem.
Không ngờ, Hàn Dịch Thần đồng ý vô cùng dứt khoát.
Hàn Dịch Thần và Khúc Hướng Nam xưa nay không hợp nhau, cô còn tưởng anh sẽ từ chối cơ.
Cứ như vậy, ba người chia làm hai đường, một đường đi chợ, một đường đi tiệm bánh.
Chuẩn bị xong xuôi, Diệp Lương và Âu Nhược xách bánh kem quay về khu nhà.
“Cốc cốc.”
Âu Nhược xách bánh, Diệp Lương gõ cửa.
“Đến thì đến, mua bánh kem làm gì chứ?”
Khúc Hướng Nam mở cửa đón hai người, thấy bánh kem trong tay Âu Nhược, vừa cười gượng vừa nhận lấy.
Âu Nhược có chút căng thẳng, nhưng rất nhanh đã nở nụ cười tươi:
“Hướng Nam, sinh nhật vui vẻ.”
“Sinh nhật vui vẻ.” Diệp Lương cũng mỉm cười chúc mừng.
Khúc Hướng Nam gãi đầu, ngượng ngùng nói:
“Cảm ơn hai cậu.”
“Chậc.” Diệp Lương cười trêu, “Bao giờ thì cậu lại khách sáo với tụi mình thế? Không giống cậu chút nào.”
Giọng điệu trêu chọc của Diệp Lương khiến Khúc Hướng Nam đỏ mặt, trừng cô một cái, bực bội nói:
“Chỉ có cậu là nhiều chuyện.”
“Hì hì.” Diệp Lương cười, “Thì đó, ai bảo hai người ít nói quá, tớ không khuấy động không khí sao được.”
“Lương Tử, cậu muốn chết hả?”
Âu Nhược cắn môi dưới, đưa tay véo mạnh vào eo mềm của Diệp Lương, mơ hồ buông ra một câu đe dọa.
“Xì—”
Diệp Lương hít một ngụm khí lạnh, con nhỏ này ra tay cũng ác thật.
Cô vội vàng nhảy ra khỏi phạm vi nguy hiểm của Âu Nhược, chạy vào bếp tìm một vòng không thấy Hàn Dịch Thần, quay đầu hỏi Khúc Hướng Nam:
“Hướng Nam, Hàn Dịch Thần chưa tới sao?”
“Hàn Dịch Thần?” Khúc Hướng Nam khó hiểu, “Cậu ta tới làm gì?”
“Mua đồ ăn về nấu cho cậu ăn đó.”
“Xì.” Khúc Hướng Nam hừ một tiếng, “Ai thèm.”
Biết Khúc Hướng Nam chỉ quen mồm chọc Hàn Dịch Thần vài câu, Diệp Lương cũng không giận, chỉ cười nói:
“Cậu không thèm thì tớ thèm, ở đây tay nghề nấu ăn tốt nhất cũng chỉ có cậu ấy thôi.”
Khúc Hướng Nam đang định phản bác thì không ngờ đã có người lên tiếng thay cậu.
“Hướng Nam nấu cũng không tệ.”
Âu Nhược kìm nén hồi lâu, cuối cùng cũng lấy hết dũng khí thốt lên một câu.
Nhưng cô phát hiện, hai người vừa còn đang cãi nhau, vì câu nói này mà đồng loạt im bặt, quay sang nhìn cô.
Diệp Lương cười trêu, Khúc Hướng Nam cười ngượng.
Trong nháy mắt, mặt Âu Nhược đỏ bừng, ấp úng nói:
“Tớ… tớ… lúc nãy… chẳng nói gì cả.”
Ừm, Âu Nhược tự cho rằng mình nói rất có lý, liền ngẩng mạnh đầu lên, nhấn mạnh giọng:
“Đúng vậy, tớ vừa nãy chẳng nói gì hết!”
Thế là, với khuôn mặt đỏ bừng, Âu Nhược tay chân lóng ngóng, cứng nhắc đi về phía nhà vệ sinh, trước khi đi còn không quên bổ sung một câu để chứng minh mình hoàn toàn không căng thẳng:
“Tớ buồn tiểu, đi vệ sinh thôi, không phải trốn đâu!”
Diệp Lương: “……”
Khúc Hướng Nam: “……”
“Phụt.”
Sau khi Âu Nhược đóng cửa nhà vệ sinh lại, Diệp Lương không nhịn được nữa bật cười. Nói thật, từ sau khi Âu Nhược thổ lộ lòng mình với Khúc Hướng Nam, cô ấy đáng yêu chết đi được, nhất là những lúc có mặt Hướng Nam.
“Á—”
Âu Nhược dựa lưng vào cửa nhà vệ sinh, bực bội dậm chân.
Đặc biệt là trong đầu còn quanh quẩn ánh mắt ngượng ngùng ban nãy của Khúc Hướng Nam, Âu Nhược che mặt lại, thật sự là không còn mặt mũi nào gặp người nữa. Ngoài phòng khách, tiếng cười của Diệp Lương vẫn còn vang lên.
Âu Nhược ngồi trong nhà vệ sinh hơn nửa tiếng, Hàn Dịch Thần đã mua đồ ăn về rồi mà cô vẫn không dám bước ra.
Khúc Hướng Nam sợ Âu Nhược ở trong đó lâu quá sẽ chịu không nổi, liền đi tới gõ cửa.
“Cốc cốc.”
Không có phản ứng.
Khúc Hướng Nam giơ tay gõ thêm lần nữa:
“Cốc cốc.”
Âu Nhược tưởng là Diệp Lương, lập tức bực bội nói:
“Con nhỏ chết tiệt kia, tránh xa ra, đừng tới làm phiền tớ, đang bận đây!”
“Là tớ.”
Giọng nói trầm thấp đầy từ tính suýt nữa khiến Âu Nhược rớt thẳng khỏi bồn cầu.
Khúc… Khúc… Khúc Hướng Nam? Sao anh có thể gõ cửa lúc cô đang đi vệ sinh chứ?!
Gấu váy bị Âu Nhược cắn chặt trong miệng, xấu hổ chết mất.
“Nhược Nhược?” Khúc Hướng Nam lại gọi một tiếng.
Âu Nhược vội vàng đáp:
“Ra… ra ngay đây!”