Hàn Dịch Thần mắt rất tinh, Diệp Lương còn chưa kịp đưa giấy cho anh, anh đã liếc thấy hai chữ “Hướng Nam” được viết rất phóng khoáng trên đó.
Hướng Nam?
Từ khi nào mà lại gọi thân thiết như vậy rồi?
Sau khi Diệp Lương đưa giấy cho anh, cô phát hiện anh chỉ liếc qua một cách hời hợt, sau đó liền ngẩng đầu nhìn thẳng lên bảng đen, tiếp tục chăm chú nghe giảng, dường như chẳng hề để tâm.
Cô nghẹn họng.
Cô biết, ở kiếp trước Hàn Dịch Thần là có thích cô, chỉ là cô không biết rốt cuộc anh bắt đầu thích cô từ lúc nào. Vốn còn định nhân cơ hội này thử dò xét một chút, không ngờ anh lại hoàn toàn không để ý.
Diệp Lương bất lực thở dài một hơi, lúc này mới lấy sách vở ra.
May mà cô trọng sinh về năm lớp 10, vẫn còn kịp làm lại từ đầu. Nếu mà trọng sinh về tận năm lớp 12 thì đúng là thảm họa.
Nghe ông Dư giảng bài với giọng điệu hài hước, thú vị, Diệp Lương mới phát hiện ra, trước đây mình thực sự đã bỏ lỡ quá nhiều thứ.
Lần này, bất kể là học tập hay bất cứ phương diện nào khác, cô đều sẽ nghiêm túc làm cho thật tốt.
Một tiết học trôi qua rất nhanh.
Dù Hàn Dịch Thần vẫn luôn chuyên tâm nghe giảng, nhưng điều đó không ngăn cản anh chú ý tới Diệp Lương. Cuốn sách giáo khoa vốn trắng tinh của cô lúc này đã kín đặc những ghi chép ngay ngắn.
Anh nhướng mày, có chút ngạc nhiên.
Con nhóc này trước giờ lên lớp không ngủ thì cũng đọc tiểu thuyết vớ vẩn, từ khi nào lại nghiêm túc nghe giảng thế này?
Nhưng thấy cô cuối cùng cũng chịu tập trung học hành, trong lòng Hàn Dịch Thần lại bỗng dưng thở phào nhẹ nhõm, dù chính anh cũng không nói rõ được là vì sao.
Có lẽ… là không muốn cô tiếp tục lãng phí tinh lực vào anh nữa chăng?
Nhân lúc nghỉ giữa tiết, Diệp Lương tranh thủ xem trước nội dung của tiết học tiếp theo.
Có lẽ vì từng học đại học rồi, những kiến thức toán học từng khiến cô đau đầu trước đây, giờ nhìn lại lại trở nên vô cùng đơn giản. Thậm chí giáo viên còn chưa giảng, cô đã hiểu gần hết, tiện tay làm luôn mấy bài tập.
Tuy vậy, cô cũng không dám chủ quan. Dù sao bài trong sách giáo khoa vẫn khá cơ bản, lên lớp vẫn phải nghe thầy cô giảng kỹ càng hơn.
Nhưng biểu hiện của cô, trong mắt Hàn Dịch Thần, lại càng lúc càng trở nên… không bình thường.
Một bàn tay dài và trắng muốt đột nhiên đặt lên sách của cô.
Không cần đoán, Diệp Lương cũng biết là ai.
Cuối cùng cô ngẩng đầu lên, quay sang nhìn anh, nghiêng đầu hỏi:
“Sao vậy? Có chuyện gì à?”
Trong đôi mắt đen trắng rõ ràng của cô thoáng hiện một tia tò mò, khiến Hàn Dịch Thần bất giác nghẹn lời.
Sao vậy?
Chẳng lẽ phải có chuyện gì mới được tìm cô sao?
Trước đây, chẳng phải chỉ cần anh chịu để ý đến cô một chút, là cô đã vui mừng chạy ngay tới rồi sao?
“Cậu đang làm gì?” Anh rõ ràng biết thừa nhưng vẫn hỏi.
“Tôi đang xem trước bài mà.” Diệp Lương trả lời vô cùng tự nhiên.
“Với cái đầu óc của cậu, mười phút cũng chẳng học được gì đâu.” Hàn Dịch Thần buột miệng nói một câu cay nghiệt.
Nhưng vừa nói xong anh đã hối hận.
Rõ ràng anh chỉ muốn nhắc cô chú ý cách học, nên nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi, đừng ép bản thân quá.
Hiển nhiên, Diệp Lương chẳng hề để tâm.
Bởi vì cái miệng độc địa của Hàn Dịch Thần, cô quá quen rồi.
Dù sao cũng đã xem xong, liếc nhìn đồng hồ, còn hai phút nữa là vào lớp, Diệp Lương dứt khoát nằm sấp xuống bàn, chợp mắt một lát.
Hàn Dịch Thần cứ thế ngồi yên tại chỗ, trơ mắt nhìn Diệp Lương trong vòng hai phút ngắn ngủi đã ngủ say như heo, thậm chí còn chảy cả nước miếng.
Anh khẽ nhíu mày, giả vờ vô tình liếc nhìn xung quanh một vòng, thấy không ai chú ý đến bên này, mới lặng lẽ lấy khăn giấy trong túi ra, nhẹ nhàng lau sạch cho cô.
“Reng—”
Tiếng chuông vào lớp chói tai vang lên, làm Diệp Lương giật mình tỉnh giấc, lập tức ngẩng đầu dậy.
Động tác đột ngột ấy khiến Hàn Dịch Thần cũng giật nảy mình.
Cùng với tiếng chuông, tiếng giày cao gót quen thuộc vang lên đều đều.
“Đứng lên!” Lớp trưởng là người đứng dậy đầu tiên.
Cả lớp đang chuẩn bị đứng lên theo, thì thấy cô giáo tiếng Anh Lưu Lệ giơ tay ra hiệu, giọng nói cứng nhắc:
“Không cần, ngồi xuống. Tuần sau thi tháng, hôm nay kiểm tra trước để xem trình độ của các em.”
Kiểm tra?
Diệp Lương lập tức cảm thấy sét đánh ngang tai, trong đầu như có cả đàn… thảo nê mã phi nước đại.
Cô mới trọng sinh về được đúng hai ngày!
Thế mà đã kiểm tra rồi?!
Diệp Lương cảm giác tim mình như bị súng máy bắn xối xả mấy chục phát, thủng lỗ chỗ như cái rổ, để gió lạnh lùa qua lùa lại.
Hàn Dịch Thần nghiêng đầu nhìn Diệp Lương một cái.
Quả nhiên, con nhóc này vừa nghe đến kiểm tra là lập tức đau đầu.
Miệng cô há to, đôi lông mày thanh tú nhíu lại, cong cong như hai con sâu róm.
Không hiểu sao, nhìn dáng vẻ đáng yêu ấy, trong lòng anh lại dâng lên một cảm giác muốn đưa tay xoa đầu cô.
Bài thi được phát xuống.
Diệp Lương cầm lên liếc qua một lượt, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
May quá, may quá.
Trình độ tiếng Anh kiểu này, dù gì cô cũng từng học đại học, ít nhất… chắc là cũng có thể đạt điểm trung bình.
Hai tiết học trôi qua rất nhanh.
Diệp Lương đưa bài thi của mình cho Hàn Dịch Thần, tiện thể nhờ anh nộp giúp.
Hàn Dịch Thần liếc nhìn tờ giấy cô đưa tới, thuận tay xem qua một lượt, phát hiện chỉ riêng phần trắc nghiệm thôi, cô đã làm đúng gần một nửa.
Anh ngạc nhiên nhìn cô thêm một cái.
Anh gần như có thể khẳng định, trong lúc làm bài, Diệp Lương tuyệt đối không hề lén nhìn bài của anh.
Tuy anh không có thói quen che bài, nhưng Diệp Lương cũng là người có tự trọng tối thiểu. Cô thỉnh thoảng có gian lận thật, nhưng chưa bao giờ lén nhìn bài người khác, dĩ nhiên là không tính trường hợp người ta tự nguyện cho cô chép.