Vừa về đến nhà, việc đầu tiên Diệp Lương làm chính là chạy thẳng lên phòng làm việc của Diệp Phong.
Quả nhiên, Diệp Phong đã về nhà từ trước, lúc này đang lười biếng nằm tựa trên sofa.
Diệp Lương thò đầu vào, Diệp Phong liếc cô một cái, đặt cuốn sách quân sự trong tay xuống, giọng điềm đạm hỏi:
“Có chuyện gì?”
“Anh ơi, giúp em một việc được không?” Mỗi khi cần nhờ vả, miệng Diệp Lương lại ngọt lịm.
Đáng tiếc, Diệp Phong lại chẳng hề bị mua chuộc:
“Có việc thì nói thẳng.”
Giọng điệu lạnh nhạt, ánh mắt cũng thờ ơ.
Diệp Lương lại cười càng tươi hơn, cô tiến tới gần anh trai:
“Anh à, anh giúp em làm một thẻ ngân hàng được không?”
Thông thường, chỉ cần anh trai không lập tức đuổi cô ra ngoài, nghĩa là tâm trạng anh đang khá tốt, vẫn còn đường thương lượng.
Diệp Phong liếc xéo cô một cái, hỏi:
“Để làm gì?”
“Hả?” Diệp Lương sững người, nhất thời chưa kịp phản ứng.
Thấy dáng vẻ ngơ ngác của cô, Diệp Phong lắc đầu, tâm trạng có vẻ không tệ, liền nhắc lại:
“Làm thẻ ngân hàng để làm gì?”
“Em dạo này có viết tiểu thuyết, kiếm được chút tiền nhuận bút…”
Phần còn lại, không cần Diệp Lương nói, Diệp Phong cũng đoán ra cô cần thẻ ngân hàng để làm gì.
Anh trực tiếp mở ngăn kéo, lấy ví ra, rút từ trong đó một tấm thẻ ngân hàng màu bạc đưa cho cô, giọng nhàn nhạt:
“Cầm lấy.”
“Cảm ơn anh!” Diệp Lương vui vẻ nhận lấy, tung tăng chạy ra phòng khách gọi điện cho biên tập viên báo số thẻ.
Chưa đầy mấy phút, biên tập viên đã gọi lại, nói tiền đã được chuyển vào tài khoản.
Để chắc chắn tiền đã vào, Diệp Lương còn cố ý chạy tới ngân hàng kiểm tra.
Nhìn dãy số dài ngoằng phía sau, Diệp Lương ngây người ra.
Cô bắt đầu đếm: đơn vị, chục, trăm… triệu… chục triệu…
Tổng cộng… hơn bốn mươi ba triệu!
Diệp Lương dụi dụi mắt, chẳng lẽ cô nhìn nhầm?
Nhìn lại lần nữa, dãy số dài kia vẫn không hề thay đổi.
Cuốn tiểu thuyết này của cô… vậy mà lại kiếm được nhiều tiền đến thế?
Trong thẻ có quá nhiều tiền khiến Diệp Lương vừa mừng vừa lo, tim đập thình thịch, sợ rằng một ngày nào đó sơ sẩy là số tiền này biến mất.
Cô vừa cười ngốc nghếch suốt dọc đường về nhà, vừa không kìm được mà chạy thẳng vào phòng Diệp Phong.
Lúc này Diệp Phong đang thay đồ. Tiếng bước chân vội vã như gió ập tới, động tác cởi thắt lưng của anh khựng lại, liền cài lại khóa lưng.
Đúng lúc ấy, “rầm” một tiếng, Diệp Lương đẩy mạnh cửa xông vào, trong mắt lấp lánh ánh sáng rực rỡ, sáng long lanh.
Bình thản khoác áo sơ mi lên người, Diệp Phong chậm rãi cài từng chiếc cúc, giọng ung dung:
“Vẫn hấp tấp như vậy.”
“Anh ơi, em kiếm được tiền lớn rồi!” Giọng Diệp Lương vẫn còn đầy kích động.
Diệp Phong liếc cô một cái:
“Bao nhiêu?”
“Bốn mươi ba triệu!” Nụ cười trong mắt Diệp Lương sáng rực.
Thấy dáng vẻ ngốc nghếch ấy, hàng mày sắc bén của Diệp Phong dần dịu lại. Anh chỉnh lại quần áo, nói thản nhiên:
“Quên nói cho em biết, trong thẻ của anh có bốn mươi triệu.”
Lời vừa dứt, Diệp Lương lập tức ôm chặt thẻ ngân hàng vào lòng, cảnh giác hỏi:
“Anh không phải định lừa tiền của em đấy chứ?”
Diệp Phong bật cười, bước tới xoa xoa đầu cô:
“Tùy em.”
“Sao lại tùy được?” Diệp Lương nghi ngờ nhìn anh chằm chằm, sợ rằng thẻ ngân hàng trong tay mình sẽ bị anh cướp mất trong chớp mắt.
“Bởi vì… tất cả đều là cho em.”
“Hả?” Diệp Lương sững sờ một giây. Cô nhất định là vào nhầm phòng, gọi nhầm người rồi.
Đây sao có thể là lời từ miệng anh trai cô nói ra chứ? Rõ ràng là quá… không khoa học!
Ôm chặt thẻ ngân hàng, Diệp Lương lẽo đẽo theo sau anh:
“Anh ơi, anh lấy đâu ra nhiều tiền thế?”
Hai tay đút túi quần, giọng Diệp Phong lười nhác truyền tới tai cô:
“Em không cần biết.”
“Nhưng sao anh lại cho em?”
Diệp Phong quay người lại, đôi mày sắc bén thường ngày trở nên dịu dàng, ánh mắt đen sâu lạnh lẽo cũng nhuốm màu ôn nhu. Môi mỏng khẽ mở, anh nói nhẹ nhàng:
“Bởi vì tiền anh kiếm được sau này… đều thuộc về chị dâu em.”
Khi nói câu này, niềm hạnh phúc giữa hàng mày ánh mắt của anh không hề che giấu.
Diệp Lương nhìn mà cười nheo mắt. Xem ra anh trai cô và chị dâu đã đi đăng ký kết hôn rồi.
“Lúc nào vậy?” Anh cho cô thì cô cũng chẳng khách sáo. Dù sao hai anh em họ cũng thân thiết, hơn nữa cô tin chắc anh trai mình nhất định đã để sẵn tiền cưới cho vợ.
“Tuần trước.”
Nụ cười trong mắt Diệp Phong rõ ràng đến mức khiến Diệp Lương nhìn mà ghen tị.
Thật tốt, cuối cùng anh trai cô cũng ở bên người mình yêu.
Cô nhớ trước đây, anh trai cô vốn rất lạnh lùng. Ban đầu chỉ là do tính cách, nhưng về sau, khoảng thời gian cô học lớp mười hai…
Anh trai cô bị thương.
Anh là tay bắn tỉa số một của đội đặc nhiệm Mũi Nhọn. Khi làm nhiệm vụ, khoảng cách với mục tiêu thường rất xa, mức độ nguy hiểm vốn không cao. Hơn nữa, không chỉ xạ thuật xuất sắc, kỹ năng cận chiến của anh cũng thuộc hàng đỉnh cao.
Thế nhưng sau đó, tay anh bị thương, không thể cầm súng nữa. Từ lúc ấy, anh bắt đầu trở nên u uất, khép kín bản thân. Chỉ khi đối diện với cô, anh mới miễn cưỡng nở nụ cười.
Ban đầu, cô nghĩ anh vì không thể tiếp tục làm lính bắn tỉa nên mới thành ra như vậy. Sau này, nghe anh Đại Quý – đồng đội của anh nói, lúc kẻ địch nổ súng, với thân thủ của anh trai cô, rõ ràng anh hoàn toàn có thể tránh được.
Thế nhưng anh lại không né, cứ thế chịu trọn viên đạn đó.
Những chuyện sau này, Diệp Lương không rõ. Cô chỉ biết rằng, anh trai mình thường xuyên đứng bên cửa sổ, ngẩn ngơ nhìn ra ngoài rất lâu.
...
“Diệp Lương đâu?”
Diệp ba và Diệp mẹ về đến nhà, thấy chỉ có mỗi con trai đang ngồi ăn mì ở bàn ăn, liền mở miệng hỏi.
“Ở nhà Dịch Thần.”
Thu dọn bát đũa vào bếp xong, Diệp Phong mới thong thả đáp.
“Đi gọi con bé về đây, như thế là ra thể thống gì!”
Giọng ba Diệp to đến mức suýt nữa lật tung mái nhà. Ông tuyệt đối không chịu thừa nhận, bản thân bực bội chỉ vì vừa về nhà không thấy cô con gái thơm tho mềm mại của mình.