Chương 67: Tỏ tình ở căn-tin đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 67: Tỏ tình ở căn-tin.

Buổi trưa, tiếng chuông tan học vang lên đúng giờ, giáo viên chủ nhiệm hiếm khi không kéo dài tiết học.
Ngoài cửa sổ đã có người đứng đợi từ sớm.

Thu dọn đồ xong, Diệp Lương gọi Hàn Dịch Thần:
“Đi ăn thôi.”
“Ừ.” Hàn Dịch Thần đáp nhàn nhạt.

Nghe hai người đối thoại, trong mắt Cố Thanh Thanh thoáng hiện một tia lạnh lùng, nhưng khi ngẩng đầu lên thì nụ cười đã rực rỡ như hoa.
“Chị Lương, em có thể đi cùng hai người không?”

Trong lòng bực bội, Diệp Lương gượng cười, da cười mà thịt không cười:
“Xin lỗi, không tiện.”

Không biết nên khen Cố Thanh Thanh giỏi giả vờ hay mắng cô ta mặt dày nữa. Diệp Lương tự thấy thái độ chán ghét của mình đã quá rõ ràng rồi, vậy mà cô ta vẫn có bản lĩnh cười tươi với cô.

“Đi thôi.”
Cố Thanh Thanh nhìn Hàn Dịch Thần bằng ánh mắt đáng thương, Diệp Lương chẳng nói chẳng rằng, khoác tay Hàn Dịch Thần quay người rời đi, để lại Cố Thanh Thanh phía sau nghiến răng ken két.

Vừa ra khỏi cửa lớp, Âu Nhược đã cười trêu:
“Ây da, hai người đang khoe ân ái à?”

Hàn Dịch Thần chỉ cười, không nói gì, trong mắt chỉ có mỗi Diệp Lương. Lời trêu chọc của Âu Nhược với anh chẳng khác nào gió thoảng mây bay.
Diệp Lương lè lưỡi:
“Biết đâu cậu cũng sắp khoe một màn đấy.”

Âu Nhược thở dài:
“Tớ cũng muốn lắm, nhưng người ta đâu cho tớ cơ hội.”

“Ai không cho cậu cơ hội?”
Khúc Hướng Nam vừa tới thì nghe đúng câu cuối, liền mở miệng hỏi.

Anh đột ngột lên tiếng làm Âu Nhược giật mình. Đang tựa người vào tường, cô lập tức đứng thẳng, bày ra bộ dạng ngoan ngoãn, mắt cụp xuống, trông rất dịu dàng.
Diệp Lương nhìn mà muốn cười. Cô thật muốn bổ đầu Âu Nhược ra xem bên trong rốt cuộc chứa cái gì. Lớn lên cùng nhau, tính cách Âu Nhược ra sao Khúc Hướng Nam còn không biết chắc? Giờ mới bắt đầu giả vờ, có phải muộn quá rồi không?

Thế nhưng Âu Nhược hoàn toàn không tự giác, chỉ thấy cô bỗng dịu dàng nói:
“Tớ đang đùa với Lương Tử thôi.”
Nụ cười ấy ngọt đến phát ngấy.

Bị nhìn đến không thoải mái, Khúc Hướng Nam vội chen vào giữa Diệp Lương và Hàn Dịch Thần, giả vờ thản nhiên:
“Không phải nói đi ăn sao? Sao còn chưa đi?”

Anh chen vào giữa, hai người đang nắm tay đành phải buông ra. Thấy Diệp Lương chẳng chút lưu luyến thả tay anh, quay sang cười nói rôm rả với Khúc Hướng Nam, Hàn Dịch Thần cúi đầu nhìn bàn tay trống rỗng của mình, môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng.
Quả nhiên, anh ghét Khúc Hướng Nam không phải không có lý do.

Diệp Lương cũng biết Hướng Nam ngại ngùng, lúc này cô bỗng hơi hối hận vì hành động của mình. Dù cô có ủng hộ Âu Nhược với Hướng Nam, nhưng rốt cuộc vẫn phải xem tâm ý của Hướng Nam. Giờ thì chỉ còn trông vào Âu Nhược thôi.

Khúc Hướng Nam trong chuyện tình cảm là người rất cố chấp, đã yêu một người thì rất khó đổi lòng. Hy vọng Âu Nhược có thể mở được nút thắt trong lòng anh, nếu thật vậy thì không gì tốt hơn.

Đến căn-tin, Diệp Lương xung phong đi lấy cơm, dĩ nhiên kéo theo Hàn Dịch Thần.
Để lại Âu Nhược và Khúc Hướng Nam ở lại giữ chỗ.

Ánh mắt sâu thẳm của Hàn Dịch Thần dừng lại trên bàn tay Diệp Lương đang nắm tay anh, khóe môi mím chặt dần cong lên thành một nụ cười đẹp.
Nụ cười ấy thanh nhã như gió mát, dọc đường đi không biết đã thu hút bao nhiêu trái tim thiếu nữ.

Đúng là nam thần của trường, khiến biết bao nữ sinh chỉ dám ngước nhìn từ xa.
Dù ai nấy đều mong người được nắm tay anh là mình, nhưng lúc này cũng chỉ có thể đứng nhìn mà thôi.

Nếu là trước đây, họ còn ôm chút hy vọng, bởi Hàn Dịch Thần khi đó vẫn độc thân, hơn nữa ngoài Diệp Lương ra, anh không cho bất kỳ cô gái nào lại gần. Khi ấy, Diệp Lương trong mắt họ hoàn toàn không có chút uy hiếp nào.

Nhưng bây giờ thì khác. Dù gương mặt không đổi, nhưng Diệp Lương hiện tại, ngay cả hoa khôi Âu Thanh đứng trước mặt cũng phải kém ba phần.

“Hướng Nam.”
Từ lúc ngồi xuống, Khúc Hướng Nam vẫn cúi đầu, hoặc liếc đông liếc tây, nhất quyết không chịu nhìn thẳng Âu Nhược.
Âu Nhược không vội, chỉ nghiêng đầu gọi anh, hết lần này đến lần khác, cho tới khi anh nhìn cô.

“Nhược Nhược, tớ…”
“Đừng nói gì cả.” Âu Nhược cười tươi, nắm lấy tay Khúc Hướng Nam đặt trên bàn, siết chặt.

Khúc Hướng Nam hoảng hốt, phản xạ muốn rút tay ra, nhưng chưa kịp làm gì thì đã bị Âu Nhược giữ chặt hơn.
Gương mặt tuấn tú của anh đỏ bừng. Phản ứng của cô từ khi nào lại nhanh như vậy?

“Hướng Nam.” Âu Nhược đỏ mặt, nắm tay anh: “Cậu đồng ý với tớ đi, được không?”

“Nhược Nhược, tớ…”
“Dừng.” Trong lòng Âu Nhược có chút thấp thỏm, vừa mong nghe câu trả lời của anh, lại vừa sợ nghe câu trả lời ấy.
“Hướng Nam, cậu nghe tớ nói xong trước được không?” Trong mắt Âu Nhược là sự van nài, đôi mắt trong veo đáng thương nhìn anh.

Nhìn đôi mắt thuần khiết ấy, Khúc Hướng Nam thoáng chốc thất thần, suy nghĩ không biết đã trôi về đâu. Trong tai không còn nghe thấy lời Âu Nhược nữa.
Ngày trước, cô ấy cũng từng nhìn anh bằng ánh mắt như thế. Khi đó, anh chỉ có thương xót…

“Hướng Nam? Hướng Nam?”
Hoàn hồn, thấy Âu Nhược đang mong chờ câu trả lời của mình, để che giấu cảm xúc trong lòng, Khúc Hướng Nam vội quay mặt đi, lạnh nhạt nói:
“Tớ đã nói rồi, tớ và cậu không thể.”

“Ồ.” Âu Nhược cười gượng, giọng điệu rất tự nhiên:
“Không sao.”

Buông tay Khúc Hướng Nam, Âu Nhược đan hai tay vào nhau, giọng nghẹn lại:
“Sau này tớ sẽ không nói nữa. Sau này chúng ta vẫn làm bạn, được không?”
Cô ngẩng mặt lên cười ngốc nghếch với anh.

Âu Nhược đau lòng, Khúc Hướng Nam cũng chẳng khá hơn. Anh vội vàng nói một câu “Tớ có việc” rồi rời đi trước.

Khi Diệp Lương hào hứng kéo Hàn Dịch Thần quay lại, trên bàn ăn chỉ còn mình Âu Nhược ngồi đó.
“Âu Nhược, Hướng Nam đâu rồi?”

“Cậu ấy có việc đi trước rồi, mình không cần chờ đâu, đói chết tớ rồi, ăn trước đi.”
Nhận khay cơm Diệp Lương đưa, Âu Nhược ôm lấy mà ăn ngấu nghiến, từng miếng lớn nhét vào miệng.

Diệp Lương lo lắng kéo tay Âu Nhược:
“Nhược Nhược, cậu không sao chứ?”

“Không sao, tớ có thể có chuyện gì được chứ?” Miệng đầy thức ăn, nước mắt Âu Nhược rơi lộp bộp xuống khay cơm.
Thế mà cô dường như chẳng hề hay biết, vẫn không ngừng nhét đồ ăn vào miệng, khiến Diệp Lương nhìn mà xót xa.

Cô vừa định nói gì đó thì Hàn Dịch Thần kéo nhẹ tay áo cô. Quay đầu lại, thấy anh lắc đầu với cô.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message