Gần đây Diệp Lương buồn chán đến mức sắp phát điên. Chương trình lớp Mười đối với cô mà nói thực sự quá đơn giản, chỉ cần liếc mắt xem qua một lượt, làm thêm vài bài tập củng cố là cơ bản đã nắm vững hết toàn bộ nội dung.
Ngồi trong lớp học, nghe giáo viên hết lần này đến lần khác lặp đi lặp lại những kiến thức quen thuộc, cứ như đang dùng thìa đổ nước vào đầu, Diệp Lương chẳng mấy chốc đã cảm thấy mí mắt nặng trĩu, đầu óc mơ màng, buồn ngủ đến mức chỉ cần cúi đầu xuống bàn là có thể ngủ ngay lập tức.
“Diệp Lương, chị tôi gọi cậu.”
Cuối cùng cũng chịu đựng được tới giờ ra chơi. Diệp Lương vừa mới gục xuống bàn, còn chưa kịp chợp mắt thì đã bị giọng nói the thé, sắc bén của Âu Thanh làm cho giật mình tỉnh dậy.
Âu Thanh vốn không ưa Diệp Lương, không phải là không ưa bình thường, mà là cực kỳ không thích. Trong mắt cô ta, Diệp Lương không chỉ luôn bám lấy Hàn Dịch Thần – người mà cô ta thầm mến, mà ngay cả chị gái ruột của mình cũng đối xử với Diệp Lương còn tốt hơn cả với cô em gái này. Chỉ cần nghĩ tới thôi, trong lòng Âu Thanh đã không khỏi bất mãn.
“Gió gì hôm nay thổi tới vậy?”
Diệp Lương đứng dậy, đi tới cửa lớp, cười híp mắt, tiện tay khoác vai Âu Nhược, giọng điệu đầy trêu chọc.
Âu Nhược lập tức hất tay cô ra, hơi ngẩng cằm lên, vẻ mặt ra chiều nghiêm túc, nói:
“Trưa nay cùng ăn cơm.”
Diệp Lương nheo mắt, ánh nhìn mang theo vài phần hiểu rõ, bật cười nhìn Âu Nhược:
“Câu tiếp theo của cậu có phải là bảo tôi tiện thể hẹn luôn Hướng Nam không?”
Âu Nhược sững người trong giây lát, sau đó trừng to mắt:
“Sao cậu biết?”
“À…”
Diệp Lương gần như không cười nổi nữa. Cô thật sự không hiểu nổi, Âu Nhược từ khi nào lại trở nên ngốc nghếch như vậy. Chẳng lẽ đúng như người ta vẫn hay nói, phụ nữ một khi rơi vào tình yêu thì trí thông minh sẽ tự động tụt dốc?
Nếu đúng là như vậy, thế thì Âu Nhược – người đang đơn phương – chẳng phải là ngốc gấp đôi sao?
“Không vấn đề gì.”
Diệp Lương đáp lời rất dứt khoát. Vốn dĩ cô đã có ý định tác hợp cho Âu Nhược và Khúc Hướng Nam, bây giờ Âu Nhược đã chủ động mở lời, cô càng không có lý do gì để từ chối.
“Đã nói rồi đấy nhé, cậu không được cho tớ leo cây đâu.”
Có được lời hứa của Diệp Lương, Âu Nhược vui mừng đến mức cười không khép được miệng, đôi mắt sáng lấp lánh.
“Tớ có cho cậu leo cây hay không cũng chẳng quan trọng, miễn là Hướng Nam đừng cho là được.”
Khó khăn lắm mới có cơ hội trêu chọc Âu Nhược, Diệp Lương dĩ nhiên không nương tay.
Nhưng lời nói ấy, lọt vào tai người khác thì chỉ là đùa cợt, còn lọt vào tai Âu Nhược lại biến thành Diệp Lương đang ngầm ủng hộ, thậm chí là xem trọng mối quan hệ giữa cô và Khúc Hướng Nam.
Không do dự thêm, Âu Nhược lập tức nói:
“Lần sau tớ mời cậu ăn đồ ngon.”
“Chốt kèo.”
Diệp Lương cười tươi, gật đầu đồng ý.
Cứ như vậy, Diệp Lương vui vẻ “bán đứng” Khúc Hướng Nam một cách không chút áy náy. Có được lời đảm bảo, Âu Nhược lúc này mới yên tâm quay về lớp học của mình.
Còn Diệp Lương thì bước đi với nhịp chân vô cùng nhẹ nhàng, tâm trạng phơi phới, gần như là nhún nhảy, thẳng hướng lớp học của Khúc Hướng Nam mà đi tới.
Cố Thanh Thanh chỉ định đi vệ sinh, không ngờ khi đi ngang qua hành lang lại vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa hai người họ.
Nước lạnh buốt từ vòi chảy xuống tay, nhưng Cố Thanh Thanh dường như hoàn toàn không cảm nhận được, cứ mặc cho dòng nước lạnh giá ấy xối xả trôi qua các ngón tay.
Cô ta ngẩng đầu nhìn vào gương. Trong gương là một người con gái dung mạo nữ tính, ngọt ngào, trông có vẻ vô hại. Thế nhưng trong đôi mắt ấy, hận ý lại ngày càng dày đặc, xen lẫn trong đó là sự khinh thường sâu sắc dành cho Âu Nhược.
Dù Khúc Hướng Nam đã từ chối cô ta, nhưng Cố Thanh Thanh biết rất rõ, người anh yêu vẫn luôn là cô ta.
Diệp Lương thì có tư cách gì chứ?
Chỉ vì thân thiết với Khúc Hướng Nam, chỉ vì có mối quan hệ tốt với anh, mà có thể tùy tiện sắp xếp một cô gái bình thường như Âu Nhược đứng bên cạnh anh sao?
Cô ta tuyệt đối không cho phép.
Thứ mà cô ta không có được, nhất định không thể để người khác đoạt lấy, đặc biệt là một người thậm chí còn không bằng một nửa cô ta về mọi mặt.
“Bạn học Cố, cậu định chiếm chỗ này bao lâu vậy?”
Tô Tư Tư từ trong nhà vệ sinh bước ra, thấy các bồn rửa tay đều đã có người sử dụng, chỉ riêng Cố Thanh Thanh là người quen, vậy mà đứng mãi ở đó, rửa xong cũng không chịu nhường chỗ.
“Xin lỗi.”
Chỉ trong chớp mắt, vẻ mặt có phần méo mó, u ám của Cố Thanh Thanh đã biến mất hoàn toàn. Khóe môi cô ta cong lên một nụ cười dịu dàng, quay đầu nhìn Tô Tư Tư, nhẹ giọng nói:
“Cậu dùng đi.”
Tô Tư Tư hừ lạnh một tiếng, tự mình đi tới bồn rửa. Đợi đến khi Cố Thanh Thanh đi xa rồi, cô ta mới cười khẩy đầy mỉa mai:
“Giả vờ thanh thuần cho ai xem chứ.”
“Hướng Nam, trưa nay cùng ăn cơm nhé?”
Diệp Lương nở nụ cười rạng rỡ, cười đến mức lộ cả hàm răng trắng đều, vừa nói vừa kéo tay Khúc Hướng Nam lắc qua lắc lại như một đứa trẻ làm nũng.
“Không đi.”
Khúc Hướng Nam từ chối vô cùng dứt khoát, không hề do dự.
“Tại sao?”
Diệp Lương kinh ngạc nhìn anh. Thật sự không hợp logic chút nào, từ trước tới nay Khúc Hướng Nam chưa từng từ chối lời mời của cô.
Khúc Hướng Nam đưa tay véo nhẹ má cô, cười hì hì nói:
“Bởi vì trên mặt cậu viết đầy bốn chữ: âm mưu quỷ kế.”
“Hả? Rõ ràng vậy sao?”
Diệp Lương lập tức dùng hai tay ôm lấy mặt mình.
“Cậu tự nghĩ xem?”
Khúc Hướng Nam bật cười. Với quan hệ giữa anh và Lương Tử, bình thường chỉ cần nói một tiếng là xong, vậy mà hôm nay cô lại làm nũng, rõ ràng là có ý đồ không đơn giản.
“Vậy rốt cuộc cậu có đi hay không?”
Đã bị vạch trần, Diệp Lương cũng không giả vờ nữa, trực tiếp hỏi thẳng.
Khúc Hướng Nam liếc cô một cái, giọng điệu thờ ơ:
“Ai bảo cậu hẹn tớ?”
“Còn ai nữa, Âu Nhược chứ sao.”
Diệp Lương nhe răng cười, lại thuận tay bán đứng Âu Nhược thêm lần nữa.
“Âu Nhược?”
Khúc Hướng Nam khẽ lặp lại cái tên ấy, trong mắt lóe lên một tia cảm xúc phức tạp.
Thấy anh không nói gì, Diệp Lương nghiêng đầu, ghé sát lại:
“Sao vậy, Hướng Nam?”
“Không sao, tan học tớ sẽ đi tìm cậu.”
“Ok luôn!”
Diệp Lương đáp lời cực nhanh, như sợ anh đổi ý, quay người là co giò chạy mất, để lại Khúc Hướng Nam đứng tại chỗ, bật cười bất lực.
Gần đây, biểu hiện của Âu Nhược ngày càng rõ ràng.
Anh đã ám chỉ, nhắc nhở không biết bao nhiêu lần, nhưng Âu Nhược vẫn cố chấp không chịu buông tay.
Âu Nhược là một cô gái tốt, điều đó anh không phủ nhận. Chỉ tiếc rằng, với cô, anh chỉ có thể dừng lại ở tình bạn, ngoài ra không còn bất kỳ cảm xúc nào khác.
Anh bắt đầu nghĩ, có lẽ nên nói rõ ràng một lần cho dứt khoát. Anh hiểu rất rõ, giữa anh và Âu Nhược tuyệt đối không có khả năng.
Cố Thanh Thanh nói không sai, anh quả thật vẫn còn yêu cô ta.
Mỗi lần nhìn thấy cô ta từ xa, thấy dáng người mảnh khảnh, yếu ớt như thể chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi ngã, trong lòng anh lại dâng lên cảm giác muốn quay về quá khứ, muốn giống như trước kia, tiến lại gần cô ta, trêu chọc để cô ta cười.
Chỉ tiếc rằng… tất cả đã không thể quay lại được nữa.
Dã tâm và lòng ham lợi của Thanh Thanh quá nặng.
Giữa anh và cô ta đi đến bước ngày hôm nay, không chỉ đơn thuần là vì Lương Tử, mà còn bởi vì anh đã nhìn thấu sự mập mờ của cô ta với Hàn Dịch Thần.
Rõ ràng biết người Hàn Dịch Thần thích là Lương Tử, vậy mà cô ta vẫn cố tình tiếp cận anh.
Ánh mắt cô ta nhìn Hàn Dịch Thần quá mức lộ liễu, dục vọng chiếm hữu cũng quá mạnh. Muốn nói rằng cô ta hoàn toàn không có chút ý đồ nào với Hàn Dịch Thần — Khúc Hướng Nam tuyệt đối không tin.