“Để anh đưa em về.”
Rời khỏi bệnh viện, thấy sắc mặt Diệp Lương vẫn còn nhợt nhạt, Thượng Quan Diệp không khỏi lo lắng.
Diệp Lương ngẩng đầu nhìn anh thật lâu, khóe môi khẽ mím lại, giọng nói nhàn nhạt:
“Không cần đâu. Em cả đêm không về nhà, nếu lại để anh đưa về, không biết bố mẹ em sẽ nghĩ thế nào.”
“Vậy được, anh gọi xe cho em.”
Đối diện với ánh mắt mang theo hàm ý sâu xa của Diệp Lương, Thượng Quan Diệp chỉ coi như không nhìn thấy.
Diệp Lương gật đầu, không nói gì thêm. Đầu óc cô lúc này vô cùng hỗn loạn. Dù đã xác định được nguyên nhân khiến mình hôn mê có liên quan đến Thượng Quan Diệp, nhưng cô lại hoàn toàn không biết phải giải quyết chuyện này thế nào.
Thượng Quan Diệp đi lên phía trước gọi xe giúp cô, trước khi quay đi còn ngoái đầu nhìn Diệp Lương một cái. Trong đôi đồng tử màu nâu sẫm ấy dường như ẩn giấu một vực sâu không đáy, khiến người ta không sao nhìn thấu.
“Về tới nhà thì gọi điện cho anh.”
Trước khi rời đi, Thượng Quan Diệp không màng đến thân phận minh tinh của mình, đứng ngay bên cạnh xe dặn dò Diệp Lương, mặc cho bản thân hoàn toàn phơi bày giữa ánh nhìn của người qua đường.
Diệp Lương gật đầu:
“Vậy em đi trước.”
Báo địa chỉ cho tài xế xong, Diệp Lương khoanh tay tựa vào ghế sau, trong đầu suy nghĩ xem phải làm thế nào mới có thể ép con “thỏ” kia nói ra toàn bộ sự thật.
Mặc dù mỗi lần cô hỏi, “thỏ” đều giả câm giả điếc, nhưng chính vì thế, Diệp Lương lại càng chắc chắn rằng nó biết rõ đầu đuôi ngọn ngành của tất cả mọi chuyện.
“Cô gái, tới rồi.”
Khi Diệp Lương còn đang trầm tư, giọng nói của tài xế đã vang lên bên tai. Cô thanh toán tiền xe, mở cửa bước xuống, men theo lối quen thuộc đi về nhà.
Vì đây là khu nhà trong doanh trại quân đội, nên Diệp Lương chỉ bảo tài xế dừng ở đầu đường.
“Về rồi à?”
Ngay khoảnh khắc mở cửa, Diệp Lương đã nghe thấy giọng nói lạnh lẽo như băng vụn của Hàn Dịch Thần, tim cô lập tức thắt lại!
Xong rồi!
Sao cô lại có cảm giác giống như bị bắt gian tại giường thế này?!
“Cậu… cậu tới từ lúc nào vậy…”
Diệp Lương vừa nói vừa từng bước một tiến về phía sofa, động tác chậm chạp đến mức có thể kéo dài được bao lâu hay bấy lâu. Nhưng dù có chậm đến đâu, cũng vẫn sẽ có lúc đi tới đích.
Cô vừa mới đến gần, đã bị Hàn Dịch Thần dễ dàng kéo vào trong lòng, để cô ngồi thẳng lên đùi anh. Đối diện với đôi mắt sâu thẳm lạnh lẽo ấy, Diệp Lương lập tức cảm thấy như ngồi trên đống lửa.
Bàn tay Hàn Dịch Thần chậm rãi lướt dọc theo sống lưng cô, từng cái, từng cái một. Động tác nhẹ nhàng ấy lại khiến toàn thân Diệp Lương dựng hết lông tơ!
“Đêm qua đi đâu?”
Giọng nói lạnh băng phả vào bên tai Diệp Lương, khiến cô chỉ cảm thấy như có một luồng gió lạnh rít qua sống lưng.
“Cái… cái đó…”
Diệp Lương lén liếc anh một cái, phát hiện Hàn Dịch Thần… thế mà lại đang cười. Chỉ là nụ cười ấy, sao lại khiến người ta nổi da gà thế này?
Cô còn chưa kịp nói xong, Hàn Dịch Thần đã bật cười thành tiếng. Bình thường anh rất ít khi cười, lần này đột nhiên cười như vậy, giống như đóa mai nở rộ giữa mùa đông — vừa có vẻ đẹp của băng tuyết tan chảy, lại mang khí chất kiêu hãnh lạnh lẽo của suối băng.
Dung mạo của Hàn Dịch Thần vốn đã tuấn mỹ, nay thêm nụ cười mê hoặc ấy, Diệp Lương lập tức bị làm cho đầu óc quay cuồng, chẳng còn biết trời trăng mây nước gì nữa.
Dưới sự “dụ dỗ bằng sắc đẹp” của Hàn Dịch Thần, Diệp Lương liền ngoan ngoãn khai hết: tối qua đi đâu, ở cùng ai, không giấu giếm điều gì.
Nói xong, cô phát hiện khí lạnh toát ra từ người Hàn Dịch Thần lại càng nặng hơn. Diệp Lương không nhịn được rụt cổ lại, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm lạnh lẽo kia, vội vàng giơ tay thề thốt:
“Tớ với Thượng Quan Diệp không có gì cả! Có vài chuyện tớ không thể nói với cậu, nhưng tớ đảm bảo, giữa tớ và Thượng Quan Diệp tuyệt đối trong sạch!”
Đôi mắt đen trắng phân minh của cô mở to, lo lắng chờ Hàn Dịch Thần lên tiếng.
Cuối cùng anh cũng mở miệng, chỉ là…
“Rất xinh.”
Hàn Dịch Thần nói đầy ẩn ý, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cô, còn đưa tay chỉnh lại vạt váy của cô.
Diệp Lương gãi gãi tóc, lúng túng nói:
“Cái đó… vì là đi ăn ở nhà hàng Tây…”
“Ừ, nhà hàng Tây rất tốt.”
Diệp Lương nghẹn lời, còn chưa kịp nói tiếp, Hàn Dịch Thần đã lại lên tiếng:
“Nhà hàng Tây rất lãng mạn.”
Diệp Lương: “……”
Cô hoàn toàn không còn gì để nói. Hàn Dịch Thần rõ ràng là đang giận rồi, nếu cô còn không nghe ra, thì đúng là đầu óc có vấn đề thật!
“Dịch Thần.”
Sắc mặt Diệp Lương thay đổi, lập tức bày ra bộ dạng đáng thương, hai mắt long lanh nhìn anh, giọng nói mềm hẳn đi:
“Đừng giận nữa được không? Cậu tin tớ đi, tớ thật sự…”
Hàn Dịch Thần dùng hành động thực tế chặn đứng cái miệng lải nhải của cô. Hơi thở ấm áp áp sát, Diệp Lương chỉ cảm thấy môi mình nóng lên, đầu lưỡi của anh đã tiến vào khoang miệng cô.
Sau một hồi quấn quýt, Hàn Dịch Thần vùi đầu vào trước ngực cô, khẽ thở dốc.
Cảm nhận được vòng tay anh siết chặt hơn, Diệp Lương không khỏi dâng lên chút áy náy. Dù sao thì việc cô đơn độc đi ra ngoài với Thượng Quan Diệp, lại còn cả đêm không về, đúng là cô đã làm không đúng.
Cô nâng khuôn mặt anh lên, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm ấy, môi mấp máy, như muốn nói lại thôi.
Hàn Dịch Thần lại cúi xuống hôn cô, thì thầm trên làn môi mềm mại của cô:
“Tớ tin cậu.”
Chỉ trong khoảnh khắc, Diệp Lương cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, như có thứ gì đó nổ tung trong tâm trí.
Tớ tin cậu.
Ba chữ ấy từ miệng Hàn Dịch Thần thốt ra, đánh thẳng vào trái tim Diệp Lương, khiến cô rất lâu sau vẫn chưa thể hoàn hồn.
Ngay từ khoảnh khắc mở cửa nhìn thấy Hàn Dịch Thần, Diệp Lương đã chuẩn bị tinh thần cho một trận cãi vã lớn. Cô đã nghĩ rằng anh sẽ tức giận, sẽ chất vấn, sẽ nổi nóng.
Nhưng cô không ngờ, anh lại chẳng nói gì cả, chỉ đơn giản nói một câu:
“Tớ tin cậu.”
Một câu nói rất đơn giản, nhưng lại có rất ít người thực sự làm được!
Nói không cảm động là giả. Trong mắt Diệp Lương bất giác ngấn nước. Thấy vậy, Hàn Dịch Thần đau lòng hôn nhẹ lên đôi mắt cô, hạ giọng nói:
“Xin lỗi, tớ chỉ là… ghen thôi.”
“Phụt—”
Diệp Lương bật cười trong nước mắt, trán kề trán với anh, khẽ nói:
“Sau này sẽ không như vậy nữa đâu.”
Hàn Dịch Thần của cô, vì cô, dường như cũng đang dần thay đổi. Nếu là trước kia, Diệp Lương tuyệt đối không dám tưởng tượng rằng anh sẽ nói ra những lời như thế này!
“Cười gì vậy?”
Ánh mắt Hàn Dịch Thần dịu dàng nhìn nụ cười rực rỡ như hoa của cô, trong đó tràn đầy cưng chiều xen lẫn bất lực.