Chương 61: Em không cố ý đâu đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 61: Em không cố ý đâu.

Nhà hàng Tây mang phong cách lãng mạn, tiếng vĩ cầm du dương vang lên chậm rãi, người đàn ông trước mặt tuấn tú nho nhã, còn bản thân cô thì rõ ràng đã cố tình trang điểm kỹ lưỡng…

Không hiểu vì sao, trong lòng Diệp Lương lại dâng lên một cảm giác rất kỳ quái.

Cô bỗng có cảm giác… giống như mình đang lén lút sau lưng Hàn Dịch Thần đi gặp đàn ông khác vậy.

Ý nghĩ này vừa lóe lên, Diệp Lương đã bị chính mình làm cho giật mình, tim đập hơi nhanh, ánh mắt cũng vô thức né tránh.

“Làm sao vậy? Không thích sao?”

Giọng nói ôn hòa của Thượng Quan Diệp vang lên, kéo suy nghĩ đang bay xa của Diệp Lương trở về.

“Thích chứ, rất thích.”

Cô mỉm cười đáp lại, tay cầm dao nĩa khẽ chọc chọc miếng bít tết vẫn còn ánh hồng, khóe miệng cong lên nụ cười lấy lòng rõ ràng.

“Cái đó…”

Diệp Lương ngẩng mắt lên, ánh nhìn lặng lẽ đánh giá Thượng Quan Diệp. Bộ vest trắng được cắt may thủ công tinh xảo, chiếc đồng hồ Thụy Sĩ đắt tiền nơi cổ tay, tất cả đều tôn lên khí chất cao quý, nhã nhặn của anh.

“Muốn nói gì?”

Thượng Quan Diệp khẽ cười. Nụ cười nhạt mà ấm áp, giọng nói trầm thấp mang theo từ tính nhẹ nhàng. Nếu là người khác nghe được, e rằng đã sớm bị giọng nói này trêu chọc đến ngứa ngáy trong lòng.

Anh đặt dao nĩa xuống, động tác ung dung dùng khăn giấy lau nhẹ khóe môi. Đôi mắt nâu nhạt nhìn thẳng vào Diệp Lương, ánh nhìn sâu lắng mà ôn hòa.

“À…”

Diệp Lương do dự một chút. Thực ra chính cô cũng không biết nên nói gì. Hôm nay cô mời Thượng Quan Diệp ăn cơm, nguyên nhân chủ yếu là muốn thử xem — nếu tiếp xúc lại với anh, có còn xảy ra tình trạng giống hai lần trước hay không.

Nhưng chuyện này… sao có thể mở miệng nói thẳng được chứ? Nói ra chẳng phải sẽ khiến cô trông cực kỳ ngốc nghếch sao?

“Em hôm nay rất đẹp.”

Đang mải suy nghĩ, giọng nói của Thượng Quan Diệp đột ngột vang lên. Diệp Lương giật mình, suýt nữa thì cắn trúng đầu lưỡi, vội vàng đáp lại một câu:
“Anh hôm nay cũng rất đẹp trai.”

“Vậy sao?”

Ánh mắt Thượng Quan Diệp tràn đầy ý cười dịu dàng:
“Nhưng sao anh lại cảm thấy… hình như anh không có mấy sức hấp dẫn với em nhỉ?”

“Không có à?”

Diệp Lương chớp chớp mắt, nheo mắt cười, không tiếp tục dây dưa chủ đề này nữa:
“À đúng rồi, em còn chưa từng biết anh lại là đại minh tinh đấy.”

“Anh chưa bao giờ giấu.”

Thượng Quan Diệp bật cười nhẹ, rót cho Diệp Lương một ly rượu vang, tiếp lời:
“Chỉ là em chưa từng chú ý thôi. Xem ra anh vẫn chưa đủ nổi tiếng.”

“Cảm ơn.”

Diệp Lương nâng ly rượu lên, đưa tới gần mũi khẽ ngửi:
“Em rất thích mùi của rượu vang, nhưng lại bị dị ứng với cồn.”

“Vậy sao?”

Thượng Quan Diệp nhướng mày, vươn tay nhận lấy ly rượu từ tay cô:
“Vậy thì đừng ngửi nữa, kẻo không kiềm chế được cám dỗ.”

“Đừng!”

Diệp Lương theo phản xạ đưa tay ra nắm lấy tay Thượng Quan Diệp.

Khác với sự lạnh lẽo quen thuộc của Hàn Dịch Thần, bàn tay Thượng Quan Diệp mang theo hơi ấm nhàn nhạt.

Giữ lấy tay anh, Diệp Lương vô thức… sờ sờ một chút, ánh mắt tập trung, trong lòng chờ đợi tín hiệu quen thuộc truyền tới từ đại não.

Một phút…
Hai phút…
Ba phút…

Không đúng?

Sao vẫn chưa choáng?

Rõ ràng hai lần trước, đều là vì có tiếp xúc thân thể với Thượng Quan Diệp nên cô mới ngất đi. Tại sao lần này lại hoàn toàn không có cảm giác gì?

Chẳng lẽ… cô đã đoán sai?

Thượng Quan Diệp ngơ ngác nhìn Diệp Lương đang giống như một tên lưu manh, nắm lấy tay anh rồi sờ tới sờ lui.

Trong đôi mắt đen trắng rõ ràng của cô, lúc thì hiện lên vẻ nghi hoặc, lúc lại ngây ngẩn như đang thần du tới nơi nào đó.

Hai con ngươi tròn xoe xoay tới xoay lui không ngừng, trông vô cùng đáng yêu.

Bàn tay cô rất mềm, rất mịn. Cảm giác đó truyền đến khiến trong lòng anh thoáng lướt qua một tia rung động rất nhẹ.

“Diệp Lương.”

Thượng Quan Diệp khẽ gọi.

Diệp Lương ngẩng đầu nhìn anh:
“Sao vậy?”

“Em…”

“Em làm sao?”

Cứ để mặc cô nắm tay mình như vậy, Thượng Quan Diệp hơi nghiêng người về phía cô, trong mắt mang theo ý cười dịu dàng.

Ánh mắt của anh rất dễ khiến người ta say đắm. Chỉ tiếc rằng — Diệp Lương hoàn toàn không để ý.

Cô dùng tay còn lại sờ sờ mặt mình, hỏi:
“Sao vậy? Trang điểm của em bị lem à?”

“Không phải.”

Khóe môi Thượng Quan Diệp cong lên một đường cong nhạt, ánh mắt rơi xuống bàn tay đang bị Diệp Lương nắm chặt.

Theo ánh nhìn của anh, Diệp Lương cúi xuống nhìn —

Trong khoảnh khắc, mắt cô mở to:
“Không, không phải… em, em, em…”

Cô “em” mãi cũng không “em” ra được lý do gì. Cuối cùng, Diệp Lương bỗng buông tay ra, giống như một đứa trẻ làm sai chuyện, vội vàng giơ hai tay lên:

“Em không cố ý đâu, anh tin không?”

Biểu cảm oan ức đó của cô khiến Thượng Quan Diệp bật cười:
“Anh biết.”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message