Chương 60: Đồ ngốc đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 60: Đồ ngốc.

“Ưm~”

Trong giấc ngủ mơ màng, Diệp Lương không kìm được phát ra một tiếng rên khe khẽ. Gương mặt trắng mịn ửng lên một tầng hồng nhạt, tựa như cánh hoa đào vừa bị gió xuân khẽ chạm.

Đột nhiên, Diệp Lương bật mở mắt, ngơ ngác nhìn trần nhà trắng toát phía trên. Trong đầu trống rỗng mất vài giây, nhất thời không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Cô đã liên tục mấy ngày liền mơ cùng một giấc mộng. Nhưng kỳ lạ ở chỗ, trước đây mỗi lần tỉnh dậy, cô đều không hề lưu lại bất kỳ ký ức nào về nội dung giấc mơ đó. Chỉ cần vừa mở mắt ra, mọi thứ trong mộng đều tan biến không dấu vết.

Thế nhưng lần này lại khác.

Mỗi khi giấc mơ lặp lại, ở trong mộng, cô luôn nhớ rất rõ rằng mình đã từng mơ thấy cảnh tượng này rồi.

Hai tay nâng lên che lấy gương mặt đang nóng bừng, trong lòng Diệp Lương càng thêm nghi hoặc.

Nội dung trong mơ cô đều nhớ, nhưng duy chỉ có gương mặt của người xuất hiện trong mộng thì thế nào cũng không nhìn rõ. Dù có cố gắng thế nào, gương mặt đó vẫn luôn mơ hồ, như bị một tầng sương mỏng bao phủ.

“Thỏ…”

Diệp Lương khẽ gọi một tiếng.

Chỉ trong chớp mắt, con thỏ đã đột ngột xuất hiện bên cạnh giường cô, không hề có dấu hiệu báo trước.

Diệp Lương chống tay ngồi dậy, dựa lưng vào đầu giường, ánh mắt sâu thẳm khóa chặt lấy con thỏ:

“Ngươi có biết không…”

“Bổn thượng tiên không biết!”

Con thỏ mấp máy miệng, đột ngột ngắt lời cô. Hai con mắt đỏ au trợn tròn hết cỡ, dáng vẻ hoảng hốt như sợ Diệp Lương không tin lời mình.

“Hử?”

Ánh mắt Diệp Lương sắc bén quét qua người nó:
“Ngươi sao biết ta định nói gì?”

Râu dài của con thỏ khẽ run lên một chút, nó cố tỏ ra bình tĩnh, giọng điệu giả vờ cao thâm:
“Không phải đã nói rồi sao? Trên địa bàn của bổn thượng tiên, không có chuyện gì là bổn thượng tiên không biết.”

Biểu hiện lúng túng của con thỏ khiến Diệp Lương càng thêm hoài nghi. Cô nheo mắt, giọng nói lạnh nhạt u ám:
“Ta nhớ không lầm thì… đây là phòng của ta.”

Hàm ý rất rõ ràng: nơi này không phải không gian của ngươi.

Con thỏ sững người, hai mắt tròn xoe chớp liên tục, ánh nhìn đảo đông đảo tây, kiên quyết không dám đối diện với Diệp Lương.

“Thỏ, chẳng phải ngươi nói mình là thần tiên sao? Biến hình cho ta xem thử?”

Con thỏ hoàn toàn không ngờ Diệp Lương lại đột ngột đề cập đến chuyện này. Trong chớp mắt, thân hình vốn đã nhỏ bé của nó co rúm lại thành một cục nho nhỏ, rồi biến mất ngay trước mắt Diệp Lương.

Trước khi biến mất, nó còn ném lại một câu:
“Bổn thượng tiên mệt rồi, đi nghỉ đây!”

Diệp Lương: “……”

Cô đứng dậy, mặc quần áo, ánh mắt dừng lại trên người phụ nữ trong gương. Gương mặt ngày càng tinh xảo, quyến rũ, làn da trắng mịn như ngọc. Bàn tay trắng nõn khẽ chạm lên đôi má vẫn còn phớt hồng, ánh mắt cô dần trở nên trầm ngâm.

Hành động rõ ràng mang tính trốn tránh của con thỏ khiến Diệp Lương không thể không hoài nghi:
Những giấc mơ gần đây, liệu có liên quan đến con thỏ hay không?

Cho dù không có liên quan trực tiếp, thì cô cũng có thể khẳng định — con thỏ nhất định biết nguyên nhân của chuyện này.

Nhớ đến buổi chiều hôm nay đã hẹn ăn tối cùng Thượng Quan Diệp, Diệp Lương tạm thời gạt nghi vấn trong lòng sang một bên, bắt đầu chuẩn bị cho bản thân.

Hôm nay là đi ăn ở nhà hàng Tây, nên cô không mặc trang phục thể thao như thường ngày, mà chọn một chiếc váy dài cúp ngực màu xanh nhạt. Chiếc váy này là do người chị dâu tương lai Mục Tử tặng cô. Phải nói là ngoài chiều dài hơi quá một chút, thì vòng eo, vòng ngực đều vừa vặn đến không ngờ.

Chiều cao ban đầu của Diệp Lương là một mét sáu tám. Do vẫn luôn uống nước linh tuyền, chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, chiều cao của cô đã vọt lên đến một mét bảy hai. Nhưng dù vậy, chiếc váy này mặc lên người vẫn hơi dài.

Bất đắc dĩ, cô chỉ có thể đổi sang đôi giày cao gót Mục Tử mua cho mình.

Giày cao gót quai mảnh màu đen, bề mặt ánh lên sắc lạnh, không hề có hoa văn trang trí cầu kỳ, đơn giản mà thoải mái, tinh khiết và tự nhiên — đúng kiểu cô rất thích.

Người phụ nữ cao ráo, mảnh mai đứng trước gương toàn thân. Diệp Lương khẽ nheo mắt. Tóc đã dài ra không ít, giờ đã chạm vai. Để phối hợp với bộ váy, cô khéo léo dùng hai tay vấn tóc ra sau gáy, tạo thành một kiểu búi gọn gàng.

Trang điểm nhẹ nhàng đơn giản, Diệp Lương cầm túi xách bước ra khỏi cửa. Trước khi ra ngoài, cô còn gọi cho Thượng Quan Diệp một cuộc điện thoại.

Trong lòng Diệp Lương có một cảm giác mơ hồ — có lẽ Thượng Quan Diệp có liên quan đến không gian.

Nếu không, cô sẽ không mỗi lần gặp anh ta đều cảm thấy đầu choáng váng.

Diệp Lương đi ra khỏi đại viện, dọc đường gặp không ít người quen. Nhưng tất cả bọn họ, trong khoảnh khắc nhìn thấy cô, đều không hẹn mà cùng trợn tròn mắt.

Đây… vẫn là Diệp Lương mà bọn họ quen biết sao?

Diệp Lương rạng rỡ bước đi, hoàn toàn không biết rằng, từ giây phút cô bước ra khỏi cửa nhà, đã có một ánh mắt đen thẳm sâu không thấy đáy luôn dõi theo cô.

“Đó là Lương Tử hả?”

Khúc Hướng Nam dụi dụi mắt, hỏi Hàn Dịch Thần đang đứng bên cạnh.

Hàn Dịch Thần liếc anh ta một cái, không thèm đáp lời, lạnh lùng bước theo hướng Diệp Lương rời đi.

“Hàn Dịch Thần, cậu đi đâu thế?”

Khúc Hướng Nam vội vàng đuổi theo, bước chân bám sát phía sau.

“Không liên quan đến cậu.”

Giọng nói lạnh như băng vụn của Hàn Dịch Thần nện thẳng vào tai Khúc Hướng Nam, khiến anh ta nhịn không được bĩu môi oán thầm.

Thấy Hàn Dịch Thần cứ thế theo sát Diệp Lương, Khúc Hướng Nam nhíu mày, tiến lên kéo mạnh tay anh lại:
“Cậu làm gì vậy? Đừng nói là định theo dõi Lương Tử nhé?”

Hàn Dịch Thần cau mày, giọng nói lạnh băng:
“Buông tay.”

“Không buông!”

Khúc Hướng Nam có chút tức giận:
“Hàn Dịch Thần, cậu có ý gì? Đã ở bên Lương Tử rồi mà còn làm ra chuyện theo dõi? Cậu không tin cô ấy sao?”

Nhìn bóng dáng Diệp Lương sắp biến mất ở khúc ngoặt, ánh mắt Hàn Dịch Thần càng thêm lạnh, giọng nói mất kiên nhẫn:
“Tôi bảo cậu buông tay.”

Khúc Hướng Nam siết chặt tay hơn, trừng mắt:
“Cậu nói cho rõ ràng đi!”

Đôi mắt sâu thẳm của Hàn Dịch Thần nheo lại:
“Tôi không theo dõi cô ấy.”

“Còn nói không? Thế cậu đang làm gì đây?” Khúc Hướng Nam căn bản không tin lời anh.

“Đồ ngốc.”

Hàn Dịch Thần lạnh lùng ném ra hai chữ, rồi xoay người bỏ đi.

“Cậu nói ai là đồ ngốc hả?”

Khúc Hướng Nam tức đến mức sống mũi như lệch sang một bên.

Hàn Dịch Thần lúc này đang bực bội đến cực điểm, chẳng biết trút giận vào đâu. Tất cả đều tại tên ngốc Khúc Hướng Nam kia — nếu không, anh đã đuổi kịp Diệp Lương rồi.

Ai nói với anh là anh đang theo dõi Diệp Lương chứ?

Bạn gái của anh, anh còn cần theo dõi sao?

Nếu không phải nể mặt Diệp Lương, thì ngay khoảnh khắc Khúc Hướng Nam túm lấy anh, tên đó đã sớm bị anh đánh rồi.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message