Chương 52: Liên minh đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 52: Liên minh.

Sáng sớm ngày hôm sau, Diệp Lương theo thói quen đến trước cửa nhà Khúc Hướng Nam đợi cậu, tiện thể đưa đồ mà Cố Thanh Thanh nhờ chuyển cho Hàn Dịch Thần.

Khúc Hướng Nam nhận lấy, ánh mắt thoáng trầm xuống, rồi tiện tay nhét vào túi. Hai người đạp xe đến trường như thường lệ.

Hôm nay cô đến khá sớm, trong lớp chưa có mấy người. Vừa ngồi xuống, Diệp Lương liền lấy sách tiếng Anh ra học thuộc từ mới. Nhờ khả năng đã nhìn là không quên, thành tích môn tiếng Anh của cô tiến bộ rất nhanh.

Học sinh trong lớp lục tục kéo vào. Lý Nguyệt Nguyệt vừa bước vào đã thấy Diệp Lương ăn mặc giản dị, liền chạy vội về chỗ ngồi, quay đầu hỏi:

“Diệp Lương, cậu có mang theo quần áo khác không?”

“Hả? Quần áo khác gì?”
Diệp Lương bị hỏi mà ngơ ngác. Đi học thôi mà, cần mang thêm quần áo làm gì?

Lý Nguyệt Nguyệt trợn to mắt:
“Cậu không định nói mà không giữ lời đấy chứ?”

Nhìn bộ dạng vừa kinh ngạc vừa kích động của cô nàng, Diệp Lương cau mày:
“Rốt cuộc cậu đang nói cái gì vậy?”

“Hoạt động kỷ niệm ngày thành lập trường chiều nay cậu quên rồi à?”
Lý Nguyệt Nguyệt lắc lắc túi trong tay, bên trong chính là trang phục biểu diễn của cô cho buổi chiều.

Chế độ của trường Nhất Trung đúng là biến thái, chiều tổ chức lễ kỷ niệm mà sáng vẫn bắt đi học, đúng là khiến người ta muốn khóc ròng.

“À… nhớ chứ.”
Thực ra Diệp Lương đã quên sạch từ lâu, nhưng thấy ánh mắt “cậu dám nói quên tôi cắn cậu” của Lý Nguyệt Nguyệt, cô cảm thấy tốt nhất đừng chạm vào mìn.

“Nhớ mà cậu còn ăn mặc thế này à?”
Nghe Diệp Lương nói chưa quên, trái tim treo lơ lửng của Lý Nguyệt Nguyệt cuối cùng cũng rơi về chỗ cũ. Đây là lần đầu tiên cô nàng văn nghệ uỷ viên “quăng tay” nhận nhiệm vụ tổ chức hoạt động, nếu làm hỏng thì không biết giáo viên chủ nhiệm sẽ xử lý thế nào.

“Không được sao?”
Diệp Lương chớp đôi mắt to xinh đẹp, cúi đầu nhìn lại bản thân – bộ đồ thể thao trắng đơn giản, rất tự nhiên mà? Lên sân khấu nhất định phải mặc váy đỏ váy xanh lòe loẹt sao?

“Tất nhiên là không được! Nhất định phải trang điểm lại. Lát tan học theo tớ về ký túc xá, tớ giúp cậu.”

“Không cần đâu… thôi được.”

Dưới ánh mắt tràn đầy mong đợi của Lý Nguyệt Nguyệt, Diệp Lương đành thỏa hiệp. Ai bảo cô không có sức đề kháng với sinh vật ngốc nghếch đáng yêu cơ chứ?

Đúng lúc này, Diệp Lương bỗng cảm thấy xung quanh lạnh hẳn đi. Lý Nguyệt Nguyệt nháy mắt với cô đầy ẩn ý rồi quay đầu đi, khiến trong lòng Diệp Lương dâng lên dự cảm chẳng lành.

Cô chậm rãi ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt lạnh lẽo trong trẻo của Hàn Dịch Thần.

Diệp Lương ngơ ngác — cô đâu có chọc giận anh?

Chỉ thấy Hàn Dịch Thần xách theo một chiếc hộp, mặt lạnh đặt lên bàn cô, ném lại một câu ngắn gọn:

“Bữa sáng.”

Rồi quay về chỗ ngồi của mình.

Cái gì vậy?
Diệp Lương mở hộp ra, hơi nóng thơm phức bốc lên, nước miếng cô suýt chảy ra — chẳng phải là bánh chẻo cô thích nhất sao?

Cô ngại ngùng cười với Hàn Dịch Thần. Hôm qua đã hẹn sáng nay cùng nhau đi học, vậy mà lại quên mất. Thói quen đúng là hại người…

Ăn được nửa hộp, Diệp Lương đậy nắp lại, lon ton chạy đến chỗ ngồi của Cố Thanh Thanh (hiện giờ chưa có ai), rồi đưa hộp bánh đến trước mặt Hàn Dịch Thần, nịnh nọt nói:

“Còn một nửa, tớ ăn không hết.”

Hàn Dịch Thần liếc cô một cái, lạnh nhạt:
“Vứt đi.”

Diệp Lương: “……”

Đúng là đàn ông keo kiệt.

Trong lòng thầm mắng, ngoài miệng cô vẫn nói với giọng rất tiện:
“Được thôi, vậy tớ vứt.”

Nói xong liền làm bộ đi ném vào thùng rác. Không khéo là trong lớp trước sau đều có thùng rác, rất tiện tay.

Bánh còn chưa kịp vứt, Diệp Lương đã bị Hàn Dịch Thần kéo lại. Anh đưa tay nhận lấy hộp bánh, thản nhiên nói:

“Lãng phí.”

Diệp Lương cười hề hề. Cô biết ngay mà, Hàn Dịch Thần đúng là kiểu miệng nói không cần, lòng lại rất thật.

“Diệp Lương.”

Lý Nguyệt Nguyệt gọi cô.
Diệp Lương quay đầu lại, vừa hay thấy Âu Thanh và Cố Thanh Thanh khoác tay nhau bước vào lớp.

Cố Thanh Thanh mặc một chiếc váy dài xanh ngọc, bên ngoài khoác áo gió cùng màu, tóc dài xõa nhẹ, dáng vẻ yếu đuối mềm mại, trên mặt là nụ cười ngọt ngào đáng thương.

Còn Âu Thanh, trong tiết trời sắp vào đông này lại mặc một chiếc váy hồng mỏng tang như giấy. Gương mặt xinh đẹp bị lạnh đến tím tái.

Vốn nhan sắc hai người ngang ngửa nhau, nhưng dưới sự đối lập này, Âu Thanh lại vô tình trở thành nền cho Cố Thanh Thanh. Hai người cười nói vui vẻ bước vào.

Diệp Lương đứng dậy trở về chỗ ngồi, lạnh lùng nhìn hai người, trong lòng một vạn con ngựa cỏ chạy loạn.

Xong rồi.
Bạch liên hoa và trà xanh kỹ nữ đã liên minh.
Những ngày yên ổn của cô coi như chấm hết.

Chỉ mong Cố Thanh Thanh đừng quá làm quá. Dù sao cô cũng đã hứa với Hàn Dịch Thần sẽ cố gắng không xung đột với Cố Thanh Thanh, nhưng nhìn tình hình này, e là Cố Thanh Thanh chuẩn bị làm loạn đến cùng rồi.

Âu Thanh thì cô còn lạ gì nữa? Từ nhỏ đã đấu với cô đến lớn, ấu trĩ đến mức khiến người ta đau đầu. Được cái ngoài học tập ra thì chỉ số thông minh thấp đến đáng thương, lại còn tự cho mình là thanh cao.

Với một người xuất sắc như Cố Thanh Thanh, Âu Thanh tuyệt đối không thể chủ động kết giao. Khả năng duy nhất chỉ có thể là Cố Thanh Thanh chủ động tiếp cận cô ta.

Cái đầu óc của Âu Thanh, chỉ cần được khen vài câu là lập tức không phân biệt nổi đông tây nam bắc, bị bán đi còn giúp người ta đếm tiền. 

“Anh Hàn, em mang cháo cho anh đây. Buổi sáng ăn bánh chẻo nhiều dầu mỡ không tốt cho dạ dày đâu.”

Cố Thanh Thanh dịu dàng đặt hộp giữ nhiệt trước mặt Hàn Dịch Thần, còn với tay định lấy hộp bánh chẻo của anh để vứt đi.

Hàn Dịch Thần lạnh nhạt nói:
“Không cần, tôi ăn cái này là được.”

“Nhưng mà…”
Cố Thanh Thanh nhíu mày không đồng tình, còn chưa kịp nói gì thì chuông vào lớp đã vang lên, đành thôi.

Nhìn biểu hiện của Hàn Dịch Thần, Diệp Lương nhịn không được cười trộm. Thái độ hôm nay của anh đối với Cố Thanh Thanh, cô cho hẳn 98 điểm.

Không lâu sau, giáo viên tiếng Anh mang theo một xấp bài kiểm tra, giày cao gót gõ cộp cộp bước vào lớp. Cả lớp vừa nhìn thấy là than trời trách đất, tiếng “lại kiểm tra à” vang lên không dứt.

Diệp Lương thì không sao. Ngoài kỳ thi tháng trước, cô chưa tham gia mấy bài kiểm tra khác, cũng không biết bản thân tiến bộ đến mức nào.

Không biết có phải giáo viên tiếng Anh hôm nay bị táo bón hay không, thấy học sinh than thở liền sa sầm mặt mắng cho một trận, ném đề cho lớp trưởng tiếng Anh phát xuống. Ai còn dám nhiều lời một câu thì cút ra ngoài.

Diệp Lương nhận đề, liếc qua một lượt rồi bắt đầu làm bài. Khoảng nửa tiếng sau, cô đã làm xong. Nhưng cô không nộp bài ngay mà ngồi đó nghịch ngón tay.

Cố Thanh Thanh thấy Diệp Lương ngồi không làm gì, trong mắt lóe lên tia khinh thường. Nghe nói Diệp Lương trước giờ toàn đội sổ, lần trước gian lận may mắn không bị phát hiện cũng chỉ được hạng mười hai.

Giờ thấy cô ta làm bài qua loa như vậy, đề còn chưa đọc kỹ đã điền đáp án, khóe môi Cố Thanh Thanh không khỏi nhếch lên cười lạnh.

Hừ, cũng muốn tranh đàn ông với cô sao?
Cũng không tự nhìn lại xem mình là thứ trình độ gì.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message