hoặc
Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 495: Cơn giận bùng phát.
Tiết mục của Diệp Lương bọn họ là tiết mục cuối cùng.
Sau khi biểu diễn xong, buổi liên hoan về cơ bản cũng kết thúc. Diệp Lương vừa bước xuống sân khấu đã bị Hàn Dịch Thần kéo đi.
Đường Khinh Linh nhíu mày nhìn cảnh đó, trái tim như vỡ thành từng mảnh. Từ đầu tới cuối, anh thậm chí còn chẳng thèm nhìn cô lấy một lần. Lúc đầu cô còn tưởng anh bận nói chuyện với đoàn trưởng nên không chú ý, nhưng khi người phụ nữ kia biểu diễn, ánh mắt anh lại chưa từng rời khỏi cô ấy.
Nhìn Diệp Lương bị kéo đi, Mộc Tử Hy và Mễ Hi Nhi nhìn nhau cười đầy ẩn ý. Nhưng nụ cười còn chưa kịp nở trọn, hai má đã bị người ta kéo căng ra.
Bên tai vang lên giọng nói nhàn nhạt của Từ Trạch Vũ:
“Cười gian vậy làm gì?”
Trong giọng nói mang theo chút ý cười.
Mộc Tử Hy vừa thấy là Từ Trạch Vũ, khuôn mặt xinh đẹp lập tức tươi rói. Cô nhảy lên bám vào người anh, cười hớn hở:
“Ông xã, anh tới rồi à.”
Câu “ông xã” đột ngột bật ra khiến mặt Từ Trạch Vũ lập tức đỏ bừng:
“Gọi linh tinh cái gì vậy?”
Nhìn đôi bạn kia thành đôi thành cặp, Mễ Hi Nhi lắc đầu. Cô bỗng nhiên nhớ Mạc Thần Dật nhà mình quá!
Đều tại ba cô hết, nhất quyết đưa cô tới đây, khiến cô và Mạc Thần Dật phải bị ép chia xa.
“Ê, Hàn Dịch Thần , đi chậm chút, nhanh vậy làm gì?”
Diệp Lương bị anh kéo đến đau cả tay. Cô giật giật tay, ai ngờ Hàn Dịch Thần trực tiếp ôm ngang người cô lên rồi sải bước về phía ký túc xá.
Diệp Lương nằm gọn trong lòng anh. Khi nhìn thấy ngọn lửa bừng bừng trong mắt anh, cô không khỏi buồn bực.
Anh bị làm sao vậy?
Vừa vào phòng, Hàn Dịch Thần lập tức ném cô lên giường. Anh cởi áo, cúi người đè xuống, chẳng nói một lời, cứ thế ôm lấy cô mà hôn điên cuồng.
Những động tác thô bạo và hoang dại khiến môi cô bị hôn đến đau rát.
“Hàn Dịch Thần , anh điên rồi à?” Diệp Lương cố sức thoát ra, trừng mắt nhìn anh. “Không thể dịu dàng chút được sao?”
Hàn Dịch Thần cười lạnh, đưa tay nâng cằm cô lên:
“Anh đúng là điên rồi.”
Nói xong, anh cúi đầu hung hăng, quấn lấy chiếc lưỡi mềm của cô mà mút lấy mút để. Lưỡi Diệp Lương bị anh hút đến tê dại, đôi mắt xinh đẹp mở to trừng anh đầy tức giận.
Hàn Dịch Thần dứt khoát lật cô lại. Quần áo trên người cô gần như bị xé toạc trong chớp mắt.
Nghe thấy tiếng cô hít vào vì đau, anh xoay mặt cô lại. Nhìn thấy hàng mày cô nhíu chặt vì đau đớn, ngọn lửa trong lòng Hàn Dịch Thần lập tức tan đi hơn nửa.
Anh mím môi, bất động.
“Vợ à…”
So với giọng nói đầy lửa giận lúc nãy, lúc này giọng Hàn Dịch Thần lại giống hệt một chú chó chăn cừu bị chủ bỏ rơi, cúi đầu ủ rũ, tội nghiệp vô cùng.
Diệp Lương vặn cổ lại nhìn anh, cổ bị xoay đến đau nhức. Thấy anh đứng yên không động đậy, cô nói:
“Sao anh không động nữa? Lúc nãy chẳng phải còn hăng lắm sao?”
Giọng nói của Diệp Lương gần như bốc lửa.
Nhìn khuôn mặt đang giận dữ của cô, đôi mắt đen của Hàn Dịch Thần cũng lại bừng lên lửa giận.
Cô còn giận à?
Xem ra đúng là cần phải dạy dỗ lại rồi.
Diệp Lương lại cảm thấy khó hiểu vô cùng. Đến giờ cô vẫn chẳng biết anh đang giận cái gì.
Ban đầu, khi thấy anh nhìn người đẹp khác nhảy múa mà mắt không chớp, cô quả thực rất bực. Cô còn cùng Mộc Tử Hy bọn họ bàn cách làm sao chọc anh tức nữa.
Nhưng sau đó nghĩ lại, với tính cách của Hàn Dịch Thần , sao có thể nhìn chằm chằm phụ nữ khác như vậy được. Chắc chỉ là vừa lúc cô quay đầu nhìn thì bắt gặp mà thôi.
Vì vậy khi lên sân khấu, cô hoàn toàn bỏ qua kế hoạch ban đầu, toàn tâm toàn ý tập trung vào điệu múa. Những người đàn ông dưới khán đài, cô chẳng nhìn ai cả.
Nghe thấy sự tức giận trong giọng cô, cơn giận vừa lắng xuống của Hàn Dịch Thần lại bùng lên.
Anh lạnh giọng hỏi:
“Anh giận vì sao em không biết à?”
Diệp Lương liếc xéo anh:
“Em đâu phải giun trong bụng anh, sao biết được?”
Hàn Dịch Thần nghiến răng, không nhịn được cắn lên môi cô một cái.
Lúc này Diệp Lương đang nằm sấp, còn Hàn Dịch Thần đè lên lưng cô, cổ cô gần như bị vặn đến đau nhức.
Đau ở môi, đau rát phía dưới, lại thêm đau ở cổ — ba cơn đau cùng lúc khiến Diệp Lương bùng nổ.
Cô hung hăng cắn lại môi anh, gầm lên:
“Cút!”
Hàn Dịch Thần là kiểu người điển hình sợ vợ. Thấy Diệp Lương thật sự nổi giận, ngọn lửa hừng hực trong lòng anh lập tức tắt ngúm, chỉ còn lại chút lửa nhỏ.
“Vợ à…”
Giọng anh đầy tủi thân.
Diệp Lương nghẹn một hơi trong cổ họng, suýt nữa bị nghẹn chết.
Anh còn tủi thân nữa sao?
Cô mới là người tủi thân!
“Nói đi, anh phát điên cái gì vậy?”
Hàn Dịch Thần không dám giấu, ngoan ngoãn thú nhận:
“Anh… ghen.”
Nghe câu trả lời này, Diệp Lương hoàn toàn không hiểu:
“Anh ghen cái gì?”
Hàn Dịch Thần nhíu mày:
“Em còn hỏi? Lúc nãy khi nhảy, em liếc mắt đưa tình không ít đâu. Còn chẳng thèm nhìn anh nữa.”
Nói đến đây, khí thế của Hàn Dịch Thần lập tức mạnh lên, giọng cũng to hơn.
Diệp Lương ngạc nhiên. Cô liếc mắt đưa tình lúc nào?
Cô chẳng phải luôn tập trung nhảy sao?
“Anh nói linh tinh cái gì vậy? Em liếc ai chứ?”
Hàn Dịch Thần cảm thấy trong ngực nghẹn một cục tức:
“Ngay lúc nãy.”
Anh nhìn rất rõ ràng. Khi cô nhảy, ánh mắt cứ như đang liếc khắp nơi.
Giống hệt một con công hoa đang khoe sắc.
Nghe vậy, Diệp Lương nhíu mày:
“Em không có.”
Hàn Dịch Thần cau mày:
“Em còn gạt anh?”
Diệp Lương bực bội nói:
“Thật sự không có! Ban đầu đúng là em định làm vậy để chọc anh tức, nhưng vừa lên sân khấu em đã tập trung nhảy rồi, làm gì còn thời gian làm mấy chuyện đó?”
Hàn Dịch Thần tạm tin:
“Vậy sao em không nhìn anh?”
“Em làm gì có thời gian nhìn anh. Điệu múa công quan trọng nhất là ánh mắt, em chẳng nhìn ai cả.”
“Vậy…”
Trong lòng Hàn Dịch Thần lập tức dễ chịu hơn, nhưng đồng thời cũng nhận ra mình vừa phạm sai lầm lớn.
Anh thô bạo với cô như vậy.
Lời cô nói anh tự nhiên tin. Nghĩ lại thì đôi mắt cô vốn đã quyến rũ, lại thêm lớp trang điểm hôm nay. Bất kỳ ánh nhìn nào của cô cũng giống như đang liếc mắt đưa tình.
Hàn Dịch Thần bắt đầu chột dạ:
“Vợ à…”
Anh đáng thương tiến tới hôn môi cô.
Môi Diệp Lương vừa bị anh cắn mạnh, vừa chạm vào đã đau.
Biết được nguyên nhân anh nổi giận, Diệp Lương thật sự dở khóc dở cười.
“Anh ghen với em, em còn chưa ghen với anh đâu.” Cô hừ nhẹ.
“Em ghen cái gì?” Hàn Dịch Thần hoàn toàn mờ mịt.
Ngoài cô ra, anh còn chẳng thèm nhìn phụ nữ khác.
“Người phụ nữ vừa nãy nhảy đẹp lắm đúng không?” Diệp Lương nói.
Hàn Dịch Thần lại nhíu mày:
“Người phụ nữ nào?”
“Còn giả vờ?”
Anh vẫn ngơ ngác.
Anh nhìn ai chứ?
Từ đầu tới cuối anh đều nói chuyện với đoàn trưởng Lục. Có nhìn lên sân khấu cũng chỉ là lúc tìm cô.
“Thật sự không nhìn?” Diệp Lương hỏi.
Hàn Dịch Thần nhúc nhích người:
“Thật sự không.”
Diệp Lương khẽ “ưm” một tiếng:
“Không nhìn thì không nhìn, anh động đậy cái gì?”
Nghe câu này, Hàn Dịch Thần nheo mắt.
Vợ anh… chắc không còn giận nữa rồi nhỉ?
Anh ghé sát lại, xoay mặt cô về phía gối rồi hôn lên dái tai cô.
Dái tai là điểm nhạy cảm của Diệp Lương. Chỉ một nụ hôn như vậy thôi đã khiến cơ thể cô mềm nhũn.
“Đừng… đừng chạm vào đó…”
Giọng cô run run.
Ánh mắt Hàn Dịch Thần ngày càng sâu.
Trong phòng vang lên tiếng giường sắt rung lên liên hồi, va vào tường kêu loảng xoảng. Nhìn tình hình này, e là cái giường cũng sắp không chịu nổi.
Sau khi kết thúc, mặt Diệp Lương đỏ bừng.
Hai người họ đúng là một đôi trời sinh, đều ghen bừa bãi một cách khó hiểu.
Có lẽ vì quá mệt, Hàn Dịch Thần nằm đè lên người cô ngủ luôn, vẫn chưa rời ra.
Diệp Lương bị anh đè đến tức ngực.
Cả ngày hôm nay vừa huấn luyện vừa tập nhảy, cô cũng mệt rã rời, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi.
Trong mơ, cô thấy mình bị một tảng đá lớn đè lên.
Dù có vùng vẫy thế nào cũng không thoát ra được.
Cô bò mãi, nhưng tảng đá vẫn đè chặt trên lưng, khiến ngực cô nặng trĩu, thở không nổi.
Cuối cùng cô bỏ cuộc, nằm sấp xuống đất.
Một lúc sau, tảng đá trên lưng bỗng nhiên động đậy, giống như đang đẩy cô tiến về phía trước.
Cọ qua cọ lại khiến cô chỉ muốn hất phăng tảng đá đi.
Theo chuyển động càng lúc càng mạnh của tảng đá, cô không kìm được khẽ rên lên.
Chính âm thanh đó khiến cô giật mình.
Sao cô lại phát ra tiếng như vậy?
Chẳng qua chỉ bị tảng đá đè vài cái thôi mà.
Diệp Lương cắn chặt môi, kiên quyết không để bản thân phát ra thứ âm thanh khiến người ta dễ hiểu lầm.
Đột nhiên bên tai cô vang lên một giọng nói:
“Vợ à…”
Diệp Lương sững lại.
Tảng đá… gọi cô là vợ?
Khoan đã…
Sao giọng này nghe giống Hàn Dịch Thần vậy?