“Từ Trạch Vũ, anh cũng yêu em đúng không?”
Nhìn gương mặt đầy lo lắng của Từ Trạch Vũ, trong lòng Mộc Tử Hy chỉ có duy nhất một suy nghĩ ấy.
Cô không phải kẻ ngốc. Nếu biết rõ không có hy vọng, cô sẽ không lao đầu vào bất chấp tất cả. Chính vì sự khác biệt mơ hồ nhưng đặc biệt anh dành cho cô, mới khiến cô tin rằng mình vẫn còn cơ hội.
Ôm chặt Mộc Tử Hy trong tay, Từ Trạch Vũ chạy như điên, gần như dùng hết toàn bộ sức lực.
Lúc này, nếu anh bình tĩnh thêm một chút, hẳn đã kiểm tra kỹ vết thương của cô. Là tầng nòng cốt của Lam Kiếm, những vết thương lớn nhỏ anh từng trải qua không ít. Người ta nói “bệnh lâu thành thầy thuốc”, với ngoại thương, khả năng phán đoán của họ không hề kém bác sĩ. Thế nhưng vì người bị thương là người anh để tâm, anh hoàn toàn rối loạn, hoảng hốt đến mất kiểm soát.
“Từ Trạch Vũ…” Giọng Mộc Tử Hy yếu ớt. Cảm nhận lực tay siết chặt của anh, lòng cô dậy sóng.
Anh để ý đến cô, điều này cô có thể khẳng định. Vậy rốt cuộc vì sao anh thích cô mà lại không chịu chấp nhận cô?
Có phải thật sự giống như Diệp Lương nói, anh sợ mình không thể cho cô hạnh phúc?
“Nha đầu, đừng nói chuyện, ngoan…” Từ Trạch Vũ tưởng cô đau quá nên giọng khàn đặc an ủi.
Cuối cùng cũng tới phòng y tế. Anh bước hai bước lớn xông vào, đặt cô lên giường bệnh. Phòng y tế trống không.
“Quân y! Quân y! Mau ra đây!”
Khoảnh khắc này, anh hoàn toàn mất đi sự bình tĩnh thường ngày.
Do bị thương ở đầu, tầm nhìn của Mộc Tử Hy bắt đầu mờ đi. Cách xa một chút, cô không còn nhìn rõ biểu cảm của anh. Đầu càng lúc càng nặng, máu trên tóc chảy nhiều hơn, cô cảm thấy tóc mình đã ướt sũng.
Mình sắp chết sao?
Cô không nhìn rõ anh nữa, mí mắt nặng trĩu.
Cô chỉ muốn anh ôm cô thêm một lần nữa.
Quân y không có mặt. Từ Trạch Vũ sốt ruột gần như phát điên. Vừa quay lại đã thấy Mộc Tử Hy ngất đi, anh lập tức lao tới bên giường:
“Nha đầu! Nha đầu! Tỉnh lại, đừng ngủ!”
Ánh mắt anh chợt thấy vệt đỏ tươi loang trên gối trắng. Tim anh thắt lại.
Run rẩy nâng đầu cô lên, tay anh chạm vào mái tóc ướt đẫm và dòng máu vẫn nhỏ giọt xuống.
Bị thương ở đầu mà chảy nhiều máu như vậy… anh không dám nghĩ vết thương nghiêm trọng đến mức nào.
“Quân y!”
Anh gào lên, giọng khàn đặc đến vỡ vụn. Thấy không ai đáp, anh lao ra khỏi phòng, vừa chạy vừa hét:
“Quân y! Quân y!”
Như muốn dùng hết toàn bộ sức lực để gọi. Giọng anh khàn đến khô rát. Đây là lần đầu tiên Từ Trạch Vũ cảm thấy mình bị nỗi sợ hãi nuốt chửng.
Khi từng bị kẹt dưới hầm bảy ngày bảy đêm, anh cũng chưa từng hoảng loạn như thế.
Chỉ lo tìm quân y, anh không để ý bậc thềm dưới chân.
“Rầm!”
Anh ngã mạnh xuống đất, đầu gối đập vào tảng đá nhô lên, đau đến hít sâu. Nhưng anh chẳng màng, lồm cồm bò dậy lại tiếp tục chạy, tiếp tục gào tên quân y như kẻ mất trí.
Tìm một lúc không thấy, anh quay phắt lại chạy về phòng y tế. Anh không thể để cô một mình.
Chạy nhanh hơn bình thường không biết bao nhiêu lần, hoàn toàn không để ý đầu gối đau nhức.
Vừa xông vào phòng, câu đầu tiên anh gọi là:
“Nha đầu!”
Nhìn giường bệnh trống trơn, chỉ còn vệt máu đỏ trên gối, tim anh như rơi xuống vực sâu.
Anh phát điên lao tới: “Nha đầu…”
Ngực đau đến nghẹt thở. Anh cắn môi đến bật máu.
Rèm phía sau bị vén lên. Quân y già bước ra, quát lớn:
“Gào cái gì! Tôi đang cầm máu!”
Nhìn thấy ông, Từ Trạch Vũ như tìm được trụ cột. Anh bước tới nắm chặt tay quân y:
“Quân y, cô gái trên giường…”
Quân y tức giận:
“Nếu cậu muốn nó chết vì mất máu ngay lập tức thì cứ tiếp tục nắm tay tôi đi, nắm chặt vào!”
Nghe vậy, anh lập tức buông tay:
“Vậy ông mau đi!”
Quân y bất lực lắc đầu. Những tên lính này tay chân phát triển, đầu óc lại chẳng chịu dùng. Nếu chưa cầm được máu, ông làm sao có thể chạy ra nói chuyện?
Vết thương của Mộc Tử Hy vừa khéo đập trúng động mạch phía sau bên phải đầu nên chảy nhiều máu. May mà không sâu, chỉ là chạm động mạch.
Vết thương nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ. Nhưng nếu chậm trễ thêm chút nữa, có thể đã mất máu mà chết.
Từ Trạch Vũ đứng ngoài chờ, tim treo lơ lửng.
Lúc này Diệp Lương và Mễ Hi Nhi chạy tới.
“Anh Từ, Mộc Mộc đâu?”
Mễ Hi Nhi nhìn thấy vệt máu trên gối, hai tay che miệng: “Đó là của Mộc Mộc sao?”
Từ Trạch Vũ khàn giọng: “Cô ấy sẽ không sao.”
Một lát sau, quân y bước ra:
“Yên tâm, không sao nữa.”
Nghe vậy, anh mới thở ra.
Quân y trừng mắt nhìn anh:
“Tuy không nghiêm trọng, nhưng vì là chấn thương đầu, ít nhất phải nghỉ ba ngày. Ba ngày này mà cậu còn dám cho con bé tập luyện, tôi tiêm cho cậu một mũi chết luôn!”
Chưa đợi ông nói xong, Từ Trạch Vũ đã bước vào trong.
Ngồi bên giường, anh nhìn gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô.
Thường ngày cô hay cười, má lúm đồng tiền và chiếc răng nanh nhỏ xinh luôn khiến anh bất giác mỉm cười theo.
Nắm lấy bàn tay mềm mại của cô, anh nhẹ nhàng vuốt tóc ướt mồ hôi trên trán.
Giờ phút này, dường như mọi thứ đều không quan trọng nữa. Chỉ cần cô còn bình an, anh đã mãn nguyện.
Anh bế cô ra giường ngoài, đắp chăn cẩn thận.
Vì có học viên bị thương, Hàn Dịch Thần dời hình phạt sang ngày hôm sau.
Diệp Lương và Mễ Hi Nhi vừa mừng vừa mệt rã rời.
Buổi tối, Diệp Lương xuống lầu gặp Hàn Dịch Thần. Anh đưa cho cô hộp cơm giữ nhiệt.
“Em chưa ăn gì.”
Cô trêu: “Anh gắn camera vào người em à?”
Anh cười: “Đoán thôi.”
Trên sân tập anh là huấn luyện viên, còn lúc này anh là chồng cô.
Hai người cùng ăn ở nhà ăn tầng hai.
Sau đó, anh mang thêm hai phần cơm đến phòng y tế cho Từ Trạch Vũ và Mộc Tử Hy.
Trong phòng, Diệp Lương ngồi bên cạnh Mộc Tử Hy.
“Đầu còn chóng mặt không?”
“Không sao rồi.”
Nhìn nụ cười không ngừng trên môi cô, Diệp Lương trêu:
“Cười đến tận mang tai luôn rồi, anh Từ nói gì với cậu?”
Mộc Tử Hy lắc đầu: “Anh ấy không nói gì.”
Nhưng chỉ cần ánh mắt lo lắng ấy, đã đủ.
Sau khi nghe Diệp Lương kể lại vẻ mặt hoảng loạn của Từ Trạch Vũ lúc ở ngoài, Mộc Tử Hy mím môi cười khẽ:
“Tớ nghĩ thông rồi.”
“Nghĩ thông cái gì?”
“Trước đây là tớ ép anh ấy quá. Có lẽ anh ấy có nỗi bận tâm riêng. Sau này tớ sẽ không ép anh ấy nữa.”
Diệp Lương nhướng mày: “Cậu định từ bỏ theo đuổi anh Từ à?”
“Ừ.”
Đúng lúc đó, Từ Trạch Vũ bước vào, nghe trọn câu nói ấy.
Tim anh khẽ thắt lại.
Cô… cuối cùng cũng thất vọng với anh rồi sao?
Vừa mới nói với Hàn Dịch Thần rằng anh sẽ không còn hèn nhát trong chuyện tình cảm nữa, thì đã nghe cô nói muốn buông tay.