Mạc Thần Dật không biết phải an ủi phụ nữ thế nào. Từ trước tới giờ anh chưa từng yêu ai, cũng rất ít khi tiếp xúc thân thiết với con gái.
Lần duy nhất anh rung động là với một cô gái đã có bạn trai, vì thế anh không hề đi sâu tìm hiểu.
Mễ Hi Nhi tựa trong lòng Mạc Thần Dật. Cô vốn tưởng anh sẽ lập tức đẩy mình ra, nhưng anh lại không làm vậy.
Anh luôn như thế. Mỗi khi cô sắp không thể kiên trì thêm nữa, anh lại cho cô một tia hy vọng, khiến cô cảm thấy giữa họ vẫn còn một chút khả năng.
Ngẩng đầu lên, Mễ Hi Nhi lau nước mắt, nhìn anh:
“Anh đang quan tâm em sao?”
Mạc Thần Dật cúi xuống, nhìn ánh mắt tràn đầy mong đợi của cô. Lần này anh không thể dứt khoát nói “không”.
Anh im lặng.
Mễ Hi Nhi có chút thất vọng, nhưng cũng thở phào vì anh không trực tiếp phủ nhận.
“Mạc Thần Dật, bây giờ anh…” Cô cắn môi, nhìn anh không chớp mắt: “Bây giờ anh vẫn còn thích Diệp Lương, đúng không?”
“Không.”
Lần này anh trả lời rất nhanh.
Trả lời xong, anh lập tức hối hận vì sao mình lại phủ nhận vội vàng như vậy.
Với Mễ Hi Nhi, nếu lúc này anh nói “phải”, có lẽ sẽ khiến cô dễ dàng từ bỏ hơn.
Chẳng phải điều anh muốn là cô hết hy vọng, đừng tiếp tục dây dưa với anh nữa sao?
Mễ Hi Nhi khẽ cười:
“Mạc Thần Dật, anh đối với em… không phải là hoàn toàn không có cảm giác, đúng không?”
Anh không trả lời.
Mễ Hi Nhi vòng tay qua cổ anh, kiễng chân hôn lên môi anh.
Chỉ trong tích tắc, Mạc Thần Dật đã đẩy cô ra.
Vì dùng lực quá mạnh, Mễ Hi Nhi ngã ngồi xuống đất.
“A!”
Cô kêu lên một tiếng. Mông đau, nhưng không đau bằng trái tim.
Cho dù anh không còn thích Diệp Lương nữa, anh vẫn không thể rung động vì cô sao?
Nhiệt tình quá lâu dán vào sự lạnh lùng, rồi cũng sẽ nguội lạnh.
Mễ Hi Nhi ngơ ngác nhìn anh. Lần này cô không khóc.
Cô đứng dậy, phủi váy, giọng nhàn nhạt:
“Em biết câu trả lời rồi.”
Nghe giọng nói trĩu nặng ấy, tim Mạc Thần Dật như bị bóp chặt.
Anh nhìn cô chạy đi, càng chạy càng xa.
Anh không đuổi theo.
Tựa vào cửa, anh bực bội vuốt tóc. Ánh mắt rơi xuống túi rau quả rơi vãi ngoài cửa, anh bước tới nhặt lên.
Những món trong túi, như mọi lần, đều là thứ anh thích ăn.
Chưa từng có người phụ nữ nào hiểu rõ sở thích của anh như vậy.
Người theo đuổi anh không ít, nhưng đa phần hoặc vì thân phận, hoặc vì ngoại hình.
Chỉ có Mễ Hi Nhi là thật sự thích chính con người anh.
Anh không rõ mình có cảm xúc gì với cô.
Anh chỉ biết mình không có cảm giác rung động.
Anh đã từ chối cô vô số lần, nhưng lần nào cô cũng như kẹo cao su dính mãi không buông. Dù anh nói bao nhiêu lần, cô vẫn cười hì hì như chưa từng bị tổn thương.
Chưa bao giờ cô khóc trước mặt anh như hôm nay.
Nhìn vẻ thất vọng của cô, tim anh lại âm ỉ đau.
Mễ Hi Nhi chạy rất xa, nhưng vẫn chờ.
Chờ xem anh có đuổi theo hay không.
Ba năm không được hồi đáp, cô không phải không mệt.
Chỉ là trong lòng vẫn còn một chút kỳ vọng.
Khoảnh khắc bị anh đẩy ra, hy vọng ấy hoàn toàn tan vỡ.
Anh dùng lực mạnh đến vậy, như thể cô là thứ dơ bẩn.
Nếu anh đuổi theo, dù sau này có mệt mỏi đến đâu cô cũng sẽ tiếp tục.
Nếu anh không đuổi theo, cô sẽ buông tay hoàn toàn.
Cô đứng dưới chung cư anh suốt hai tiếng.
Anh không xuống.
Trái tim cô hoàn toàn chết lặng.
Nếu anh còn chút tình cảm nào, sẽ không để cô một mình chạy đi như thế.
Rời khỏi chung cư, Mễ Hi Nhi ngồi trong xe, gọi điện cho Diệp Lương.
Diệp Lương vừa về tới nhà ở thành phố B thì nhận được cuộc gọi.
“A lô?”
Không nghe thấy tiếng trả lời, cô gọi thêm lần nữa.
“Diệp Lương…”
Giọng Mễ Hi Nhi nghẹn ngào.
“Hi Nhi, cậu sao vậy?”
“Cậu đang ở đâu? Tớ muốn gặp cậu…”
“Tớ đang ở nhà tại thành phố B.”
“Lát nữa tớ tới.”
“Được.”
Cúp máy, Diệp Lương nhìn Hàn Dịch Thần:
“Dịch Thần, lại đây.”
Anh đang pha trà, nhíu mày:
“Chuyện gì?”
“Lát nữa bạn em tới, anh vào phòng máy tính được không?”
Anh nhướng mày:
“Anh không được gặp người à?”
“Bạn em cần tâm sự, anh ở đây không tiện.”
Anh hỏi:
“Nam hay nữ?”
Thấy anh cau mày, cô cố tình trêu:
“Nam.”
Anh lập tức kéo cô vào lòng, hôn đến mức cô thở dốc.
Cô cười hỏi:
“Anh ghen à?”
“Không. Anh nghe ra là giọng bạn cùng phòng của em.”
Cô tức:
“Vậy còn hỏi làm gì?”
“Trêu em.”
...
Khi chuông cửa vang lên, Diệp Lương vừa bị anh “hành hạ” xong trên ghế sofa.
Mở cửa ra, Mễ Hi Nhi lập tức ôm chầm lấy cô:
“Anh ấy không cần tớ nữa…”
Diệp Lương vỗ lưng cô:
“Đừng khóc. Có chuyện gì vậy?”
“Anh ấy bảo tớ đừng làm phiền nữa.”
Mễ Hi Nhi khóc nức nở.
Sau khi bình tĩnh lại, cô nói:
“Tớ quyết định buông tay.”
Diệp Lương thở dài.
Ba năm kiên trì không phải ít.
Cô hỏi:
“Cậu thật sự có thể buông không?”
“Buông hay không thì sao? Tớ dốc hết nhiệt tình đổi lại chỉ là sự chán ghét.”
Diệp Lương nghĩ một lát rồi nói:
“Hay tớ giới thiệu cho cậu một người?”
Mễ Hi Nhi liếc cô:
“Cậu nghĩ tớ thiếu bạn trai sao?”
“Không phải vậy.”
“Vậy là sao?”
Diệp Lương nghiêm túc:
“Cậu có từng nghĩ… có lẽ anh ấy không phải hoàn toàn không có tình cảm với cậu?”
Mễ Hi Nhi nhíu mày.
Diệp Lương tiếp tục:
“Nếu muốn biết rõ, thời gian này cậu đừng tìm anh ấy, cũng đừng liên lạc. Sau đó tìm một người đàn ông, giả vờ thân mật để anh ấy nhìn thấy.”
“Nếu anh ấy không có phản ứng gì, thì thật sự hết hy vọng. Nhưng nếu có phản ứng…”
Mễ Hi Nhi do dự.
“Được. Tớ nghe cậu.”
Sau khi tiễn Mễ Hi Nhi về, Diệp Lương suy nghĩ rồi vô thức đi vào phòng máy tính.
Lúc đó Hàn Dịch Thần đang liên lạc với Từ Trạch Vũ ở nước R.
“Xác định có liên quan tới hắn không?”
“Anh phải theo dõi hắn.”
Đúng lúc ấy Diệp Lương bước vào.
Từ Trạch Vũ ở đầu dây bên kia cảnh giác:
“Đội trưởng, bên anh có người.”
Hàn Dịch Thần lập tức cắt liên lạc, quay đầu lại.
Ánh mắt anh sắc lạnh, đầy uy nghiêm.
Diệp Lương đứng khựng lại.
Cô quên mất quy tắc không được vào phòng này.
Thấy là cô, ánh mắt anh dịu xuống, nhưng vẫn nghiêm túc hỏi:
“Em nghe được bao nhiêu?”
Cô muốn đùa rằng: “Anh định giết người diệt khẩu sao?”
Nhưng lúc này, không phải lúc thích hợp để đùa.