Chương 432: Mất mặt quá rồi đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 432: Mất mặt quá rồi.

“Lạnh không?”

Thấy vành tai cô đỏ ửng vì rét, Hàn Dịch Thần đưa tay che lấy tai cô. Vừa chạm vào đã thấy lạnh buốt, tim anh không khỏi nhói lên.

“Có hơi lạnh.” Diệp Lương hít hít mũi.

Hàn Dịch Thần đau lòng nói: “Lên xe trước đi, trong xe ấm.”

Trong xe bật sẵn điều hòa, hơi ấm lan tỏa khắp nơi. Vừa lên xe, Diệp Lương liền cởi áo lông vũ ngoài ra.

“À đúng rồi, dì Dương và mọi người có nói khi nào về không?”

Hàn Dịch Thần một tay lái xe, một tay nắm lấy tay cô. Nghe cô hỏi vậy, anh khẽ cười:

“Nếu mẹ anh biết em hỏi đến bà ấy, chắc chắn sẽ rất vui.”

“Vì sao?” Diệp Lương không hiểu.

Hàn Dịch Thần liếc nhìn cô. Gương mặt trắng nõn vì hơi ấm trong xe mà ửng hồng, khiến lòng anh khẽ rung động. Vừa lúc đèn đỏ.

Anh nghiêng người qua, nâng gương mặt cô lên, đặt một nụ hôn lên môi cô.

Nụ hôn dịu dàng, lưu luyến, nhưng không kéo dài. Hàn Dịch Thần buông cô ra. Diệp Lương cắn môi, khẽ lẩm bẩm:

“Ở trong xe mà anh cũng không chịu yên.”

Dáng vẻ e thẹn của cô khiến anh bật cười, yết hầu khẽ chuyển động:

“Em đừng quyến rũ anh nữa thì anh sẽ yên.”

Diệp Lương trừng mắt:

“Em quyến rũ anh lúc nào?”

Hàn Dịch Thần mím môi cười, không đáp. Cô chẳng cần làm gì, chỉ cần đôi mắt long lanh nhìn anh thôi, đã đủ khiến anh rung động.

Diệp Lương có chút buồn ngủ. Nghĩ đến kỳ nghỉ, tối qua cô mất ngủ, cả đêm không yên giấc.

Nói chuyện với anh một lúc, cô dựa vào ghế xe ngủ thiếp đi.

Hàn Dịch Thần nhìn sang, thấy cô ngủ say, liền tấp xe vào lề. Anh lấy chiếc áo lông vũ cô vừa cởi ra, đắp lên người cô, rồi mới tiếp tục lái.

Từ thành phố B đến thành phố Y, anh lái xe bốn, năm tiếng mới tới khu gia đình quân đội.

Suốt dọc đường Diệp Lương không tỉnh lại lần nào. So với thành phố B, thời tiết ở Y ấm hơn đôi chút.

Dừng xe lại, thấy cô vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh, Hàn Dịch Thần xuống xe, vòng sang ghế phụ, mở cửa, bế cô lên.

Dù Y không lạnh bằng B, nhưng vẫn là mùa đông. Trong xe có sưởi ấm, vừa bước ra ngoài liền gặp gió lạnh.

Diệp Lương trong giấc ngủ bị gió thổi, vô thức run lên.

Hàn Dịch Thần đau lòng siết chặt cô hơn, để gương mặt cô tựa vào ngực mình.

Người nhà họ Diệp vẫn còn ở doanh trại, anh không đưa cô về nhà họ Diệp mà bế thẳng về phòng mình.

Nhà anh cũng vắng vẻ, bố mẹ chưa về.

Đắp chăn cho cô cẩn thận xong, Hàn Dịch Thần mới xuống lầu dọn dẹp nhà cửa.

Trong khu gia đình quân đội, dù là gia đình quân nhân chức vụ cao cũng không thuê người giúp việc, đều tự lo liệu.

Nhà Hàn Dịch Thần cũng vậy.

Dọn dẹp xong, nghĩ đến lúc cô tỉnh dậy chắc sẽ đói, anh cầm chìa khóa đi siêu thị mua đồ ăn.


Giấc ngủ này Diệp Lương ngủ rất ngon. Lúc tỉnh lại, ngoài trời đã tối hẳn.

Phát hiện mình đang nằm trong phòng Hàn Dịch Thần, cô ngơ ngác.

Cô chẳng phải đang ở trong xe sao?

Không ngờ được anh bế về nhà lúc nào cũng không hay biết.

Đi dép lê, cô nhảy nhót xuống lầu. Đèn phòng khách sáng, nhưng không thấy bóng anh.

Từ trong bếp vọng ra tiếng động, cô biết anh đang nấu ăn.

Nhẹ nhàng đẩy cửa bếp, cô định lén từ phía sau dọa anh một phen.

Chưa kịp lại gần đã nghe anh dịu giọng hỏi:

“Dậy rồi à?”

Bị phát hiện, Diệp Lương bĩu môi, từ phía sau ôm lấy anh:

“Chán thật, nhanh vậy đã bị anh phát hiện.”

Anh không còn mặc chiếc áo len lúc nãy mà đã thay đồ ở nhà màu xám.

Diệp Lương dụi mặt vào lưng anh, vòng tay ôm lấy eo.

Hàn Dịch Thần đang rửa rau, nghe cô nói liền bật cười:

“Lần sau anh sẽ giả vờ không biết.”

“Phụt.”

Diệp Lương cười: “Anh coi em là trẻ con ba tuổi dỗ à?”

“Anh dỗ vợ.” Hàn Dịch Thần cười đáp.

“Dẻo miệng.”

Cô nói vậy nhưng trong lòng lại ngọt lịm.

Cô biết anh không chỉ dẻo miệng, mà còn thật lòng thương cô.

Lái xe mấy tiếng liền rất mệt, vậy mà vừa về đã lo cô đói, còn đi mua thức ăn nấu cho cô.

Một Hàn Dịch Thần như thế, sao cô nỡ không yêu, sao nỡ không quấn quýt.

Bụng cô bỗng kêu “gụt” một tiếng. Diệp Lương xấu hổ, vùi mặt vào lưng anh.

“Đói rồi?” anh hỏi.

Cô gật đầu, giọng nhỏ xíu: “Ừ.”

“Đi tắm đi, lát nữa ăn.”

“Không, em phụ anh.”

Nói rồi cô xắn tay áo: “Còn gì chưa làm? Em giúp.”

Thấy cô nhất quyết muốn giúp, Hàn Dịch Thần bất đắc dĩ cười:

“Đun cho anh một nồi nước.”

Diệp Lương sững lại: “Chỉ vậy thôi?”

“Ừ, những cái khác anh làm xong rồi.”

Cô bán tín bán nghi, nhưng vẫn đi tìm nồi đun nước.

Ở trong bếp cùng anh đến khi món ăn gần xong, anh mới nói:

“Đi rửa tay đi, chuẩn bị ăn.”

“Vâng.”

Cô gật đầu lia lịa, rửa tay xong còn giúp bưng thức ăn ra.

Lúc quay lại bếp, Hàn Dịch Thần bỗng kéo cô lại.

Cô còn chưa kịp hỏi chuyện gì, đã bị anh cướp mất hô hấp.

Mấy ngày về nhà, Diệp Lương và Hàn Dịch Thần gần như suốt ngày ở trong phòng, chẳng đi đâu.

Bên ngoài quá lạnh, mà cô lại thể hàn, tay chân lúc nào cũng lạnh buốt, nên chỉ muốn chui trong chăn.

Mỗi lần Hàn Dịch Thần kéo cô ra ăn cơm đều phải dỗ dành rất lâu.

Chớp mắt đã chỉ còn khoảng một tuần nữa là đến Tết.

Lý Tiêu Nhiên giục mãi, cuối cùng tự ý công bố tin Diệp Lương tổ chức liveshow.

Thời gian là tối mùng tám Tết, địa điểm tại trung tâm biểu diễn thành phố B.

Hôm đó, Diệp Lương đang nằm trên giường Hàn Dịch Thần. Sáng sớm anh đã ra ngoài.

Cô nhận được điện thoại của ba người bạn cùng phòng, đều gọi xin vé liveshow.

Mộc Tử Hy và Giám Nam còn uy hiếp, nếu không cho vé hàng đầu thì về trường sẽ “xử đẹp” cô.

Diệp Lương cười bất lực, xin địa chỉ của họ rồi bảo Lý Tiêu Nhiên gửi vé qua.

Vừa cúp máy Giám Nam, cô nghe tiếng bước chân ngoài cửa. Tưởng Hàn Dịch Thần về, cô bật chăn nhảy xuống giường.

Cửa mở.

“Dịch… Dì Dương?”

Diệp Lương đứng sững. Cô đi chân trần, trên người chỉ mặc chiếc sơ mi của Hàn Dịch Thần, hai chân thon dài lộ ra ngoài.

Dương Nghiên không ngờ mở cửa lại thấy cô, sững người vài giây rồi bật cười:

“Mau mang dép vào, kẻo lạnh.”

Chuyện của cô và Hàn Dịch Thần, hai bên gia đình đều biết từ lâu. Ngoài chút ngạc nhiên ban đầu, bà nhanh chóng chấp nhận.

Diệp Lương xấu hổ đến mức ngón chân co quắp, chỉ muốn tìm cái lỗ chui xuống.

Dương Nghiên nắm tay cô:

“Ngại với dì làm gì?”

Hai người ngồi xuống giường. Bà vỗ nhẹ tay cô, chậm rãi nói:

“Lương à, dì nói vài câu, con đừng thấy dì nhiều lời.”

“Dì nói đi ạ.”

Dương Nghiên dịu dàng nhìn cô:

“Các con còn nhỏ, còn đang học đại học, có vài chuyện phải chú ý. A Thần thì không sao, dì chỉ sợ con thiệt thòi. Dì cũng từng trải qua, biết có những chuyện khó tránh, nhưng con gái phải biết tự bảo vệ mình, hiểu không? Không thì dì không biết ăn nói sao với mẹ con.”

“Dì… đừng nói nữa…”

Diệp Lương đỏ mặt đến mức sắp nhỏ máu.

Đúng lúc đó, ngoài cửa vang lên giọng Hàn Dịch Thần:

“Mẹ, mẹ đến lúc nào vậy?”

Thấy mẹ nắm tay “vợ” mình cười tủm tỉm, còn cô thì đỏ mặt, anh có chút bất ngờ.

Dương Nghiên đứng dậy, kéo anh ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa, gương mặt bà nghiêm lại:

“Con với Lương ngày nào cũng ngủ cùng nhau?”

Hàn Dịch Thần ho khẽ: “Vâng.”

Bà tức đến mức muốn đánh, nhưng lại không nỡ, chỉ chọc vào đầu con trai.

“Lương mới mười tám tuổi, còn đi học. Con phải biết chú ý chứ.”

Hàn Dịch Thần nắm tay mẹ, mặt hơi đỏ:

“Mẹ, con nghiêm túc với cô ấy.”

“Con mà dám đùa giỡn, mẹ đánh con trước.”

Dương Nghiên và mẹ Diệp Lương là bạn thân mấy chục năm. Nếu con trai bà dám làm tổn thương cô bé, bà tuyệt đối không tha.

“Sau này chú ý, nghe chưa? Tối nay ngủ phòng khách.”

Hàn Dịch Thần nhíu mày: “Đổi điều kiện đi.”

“Đây là mệnh lệnh.”

Anh cười: “Quân hàm của mẹ không cao bằng con.”

“Thằng nhóc này!” Bà túm tai anh. “Đây không phải doanh trại.”

Cuối cùng anh đành thỏa hiệp.

Sau khi dỗ được mẹ xuống lầu, anh quay về phòng.

Trên giường, cô gái nhỏ cuộn trong chăn thành một cục.

Anh bật cười, kéo chăn ra.

Diệp Lương ngẩng đôi mắt long lanh nhìn anh.

“Làm sao thế?”

Cô vùi mặt vào ngực anh:

“Mất mặt quá rồi.”

Sáng nay hai người còn thân mật, phòng vẫn còn vương hơi ấm, vậy mà bị mẹ anh nhìn thấy…

Hàn Dịch Thần nâng mặt cô lên, hôn nhẹ:

“Mẹ anh không có ác ý.”

“Em biết dì vì tốt cho em, nhưng em xấu hổ mà.”

Cô lại chui vào lòng anh.

Anh cười: “Không sao.”

Cô cắn nhẹ cằm anh:

“Da mặt anh dày thì không sao.”

Anh đổi đề tài:

“Bố mẹ em cũng về rồi.”

“Cái gì?”

Diệp Lương bật dậy, vội vàng mặc quần áo.

“Nói sớm đi chứ!”

Cô cuống đến mức cài sai cúc.

Hàn Dịch Thần thở dài, bước tới:

“Buông tay ra.”

Cô không để ý.

Anh đành tự tay tháo lại từng chiếc cúc cho cô.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message