Dù thế nào đi nữa, từ nhỏ đã quen bị cô đánh, nên Khúc Hướng Nam thật sự không muốn phải nếm lại cảm giác đau đớn từ những cú đấm của Diệp Lương thêm lần nào nữa.
Không mất bao lâu, hai người đã dừng lại trước cửa một tiệm cắt tóc.
Diệp Lương đứng giữa con hẻm nhỏ, ngay trước cửa tiệm. Gió thổi hun hút từ hai đầu hẻm, cuồn cuộn vang lên từng đợt “vù vù” như tiếng ống bễ kéo gió, lạnh lẽo và trống trải đến lạ.
Chỗ này… chắc cũng sắp ra tới ngoại ô rồi còn gì! Diệp Lương khẽ run chân, giậm giậm mấy cái để xua đi cái lạnh, rồi liếc Khúc Hướng Nam bằng ánh mắt đầy nghi ngờ:
“Đây chính là tiệm cắt tóc ‘tay nghề cực tốt’ mà cậu nói đó hả?”