“Hàn Dịch Thần, anh đúng là vô lại.”
Bị anh bế giữa phố lớn như vậy, Diệp Lương vùi đầu vào ngực anh, chỉ sợ người qua đường nhận ra mình.
Vì chôn mặt trong lòng anh nên giọng cô nghe hơi nghèn nghẹn.
Hàn Dịch Thần khẽ cười, lặp lại câu lúc nãy cô nói rằng dù anh xấu cô cũng thích, ghé sát tai cô thì thầm:
“Vô lại, em cũng thích mà.”
May mà trời đã tối. Nếu ban ngày mà bị anh bế nghênh ngang thế này trên phố, chắc cô xấu hổ đến mức chẳng biết trốn vào đâu.
Dù bước chân anh rất vững, Diệp Lương được anh ôm trong lòng vẫn không tránh khỏi hơi xóc.
Anh đi càng lúc càng xa. Cô ngẩng đầu lên, nhìn đường nét cằm cứng cỏi của anh, mỉm cười hỏi:
“Anh biết khách sạn ở đâu không?”
Hàn Dịch Thần bật cười:
“Xem ra em cũng muốn.”
Diệp Lương trừng mắt:
“Anh mới muốn ấy.”
Vừa nói xong cô đã hối hận. Thấy khóe môi anh cong lên, cô vội nói:
“Không được cười.”
Anh nào chịu nghe, ý cười nơi khóe môi càng sâu hơn. Giọng anh trầm thấp, khàn khàn:
“Anh quả thực muốn.”
Diệp Lương: “…”
Đến trước cửa khách sạn, Hàn Dịch Thần mới đặt cô xuống.
Cô ngẩng đầu nhìn, phát hiện là khách sạn hôm qua họ ở, không khỏi nhướng mày:
“Sao anh tìm được chỗ này?”
Anh mới lần đầu tới đây mà sao quen thuộc vậy, ngay cả chỗ có khách sạn cũng biết.
Nắm tay cô, anh bóp nhẹ trong lòng bàn tay mềm mại ấy, mỉm cười mà không giải thích.
Khách sạn này ở gần trường. Trên đường tới đây, anh chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấy.
Anh thuê phòng tiêu chuẩn giường lớn tốt nhất. Vừa bước vào phòng, Diệp Lương đã bị anh ép lên cánh cửa.
Hơi thở nóng bỏng ập tới, môi anh trực tiếp áp xuống môi cô.
Đôi môi mỏng đè lên cánh môi hồng nhuận của cô, động tác có phần gấp gáp, không dịu dàng như thường ngày.
Trời biết anh đã nhẫn nhịn vất vả thế nào. Từ lúc cô chạy ra khỏi trường, nhào vào lòng anh, anh đã nhớ cô đến phát điên.
“Hàn……”
Diệp Lương vừa kịp thốt ra một chữ, âm thanh còn lại đã bị anh nuốt trọn.
Bàn tay lớn giữ sau gáy cô, ép mạnh về phía mình, đầu lưỡi nóng bỏng tách mở hàm răng, quấn lấy lưỡi cô mà mút lấy.
Anh hôn rất gấp, như kẻ khát đã lâu, tham lam mút lấy vị ngọt nơi môi cô.
Diệp Lương bị hôn đến choáng váng, chân mềm nhũn. Nếu không có một tay anh ôm ngang eo đỡ lấy, cô đã ngồi bệt xuống đất.
Nụ hôn kéo dài rất lâu, lâu đến mức cô cảm thấy mình sắp quên cả thở, chỉ có thể thuận theo nhịp điệu của anh.
Hai người ôm nhau, hôn nhau, lăn dần tới mép giường.
Đệm giường lún xuống. Hàn Dịch Thần đè lên người cô.
Đôi mắt đen sâu thẳm như mực của anh khiến tim cô rối loạn nhịp.
Mặt cô đỏ bừng, nhìn ánh mắt đầy tình ý ấy, vòng tay ôm cổ anh. Anh cúi xuống, lại đặt thêm một nụ hôn.
Lần này, động tác của anh dịu dàng hơn, bàn tay khẽ lướt trên người cô.
Diệp Lương thả lỏng, mặc anh nhóm lên từng đốm lửa nơi cơ thể mình.
Nhìn cô gái mềm mại dưới thân, lòng anh mềm đến mức không tưởng. Đây là Diệp Lương của anh, người phụ nữ của Hàn Dịch Thần, là vợ anh.
Chiếc váy ren trắng dài bị anh ném xuống đất, giờ trên người cô chỉ còn lại lớp áo mỏng sát da.
Còn anh vẫn mặc chỉnh tề, chỉ là quần áo nhăn nhúm.
Mười phút sau, khi hai người lại hôn nhau, họ đã không còn giữ khoảng cách.
Đêm ấy, Hàn Dịch Thần dịu dàng vô cùng. Anh phủ lên người cô, khẽ thở dài thỏa mãn.
Còn cô, khe khẽ rên nhẹ trong hưởng thụ.
Bên ngoài cửa sổ, tiếng xe cộ vẫn vang lên. Bên trong căn phòng, không khí đã sớm trở nên nồng nhiệt đến đỏ mặt tim đập.
...
Khi ánh sáng ngoài cửa sổ rọi vào, Diệp Lương mơ màng mở mắt.
Cô cuộn mình trong lòng Hàn Dịch Thần, bàn tay anh vẫn đặt trên eo cô.
Anh nhắm mắt ngủ, gương mặt tuấn tú khi ngủ trông ngoan ngoãn lạ thường. Cô ghé sát lại, xem hàng mi anh có run không.
Bởi vì mỗi lần anh đều giả vờ ngủ để lừa cô.
Cô tiến lại rất gần. Anh ngủ rất yên, mi không hề động.
Xem ra thật sự chưa tỉnh.
Cũng phải thôi, tối qua cô bị anh giày vò chẳng biết bao lâu. Lúc đầu anh quả thực rất dịu dàng.
Nhưng càng về sau càng dữ dội, như muốn nuốt chửng cô vậy.
Xương cốt cô như rã rời, mà anh vẫn tinh thần phấn chấn.
Diệp Lương không hề biết, người vừa bất động kia, khóe môi đã khẽ cong lên.
Cô vừa định lùi lại thì bị giữ chặt sau gáy, môi lại bị chặn.
Anh hôn cô rất dịu dàng, nhẹ nhàng miết trên môi cô khiến môi cô tê dại.
Kết thúc nụ hôn, cô đẩy anh, giận dỗi:
“Anh lại giả ngủ lừa em.”
Anh không nói, chỉ cười, nụ cười đầy ẩn ý.
Anh kéo cô sát vào lòng, cơ thể hai người dán chặt, không một khe hở.
Cảm giác da thịt chạm nhau khiến cô chợt nhận ra họ vẫn trần trụi.
Mặt cô đỏ lên, rồi bỗng tái xanh.
Cảm nhận phản ứng của anh, Diệp Lương chọc vào cơ bụng rắn chắc của anh:
“Đừng hòng.”
Thấy tai cô đỏ ửng, Hàn Dịch Thần bật cười. Anh yêu chết phản ứng này của cô.
Rõ ràng đã ở bên nhau lâu vậy rồi, mà chuyện này cô vẫn dễ xấu hổ, động chút là đỏ mặt.
Anh cố tình tiến sát hơn, để cô cảm nhận rõ ràng hơn sự rung động của anh.
Ghế sát tai cô, anh cười khẽ:
“Vợ à, muộn rồi.”
Nói xong, anh không cho cô thời gian phản ứng, lật người đè cô xuống, bắt đầu một vòng dây dưa mới.
Hai tiếng sau.
Diệp Lương tựa vào lòng anh, thở dốc:
“Làm sao đây, ngày đầu huấn luyện quân sự mà em đã nghỉ.”
Hàn Dịch Thần mím môi cười, trong nụ cười có chút thỏa mãn.
Tay ôm eo cô siết chặt hơn, để lưng cô áp sát ngực anh.
“Không sao.” Giọng anh khàn khàn.
“Anh thì đương nhiên không sao.” Cô phản bác.
“Anh đã xin nghỉ giúp em rồi.”
“Anh xin kiểu gì?” Cô nghi hoặc. Anh đâu biết số điện thoại cố vấn hay bạn cùng phòng cô.
“Huấn luyện viên tổng phụ trách của các em là Từ Trạch Vũ.”
“Từ đại ca?” Cô kinh ngạc.
“Ừ.”
Biết mình đã được xin nghỉ, cô cũng yên tâm hơn.
Hai người nằm thêm một lát rồi mới dậy.
Chiếc váy ren trắng bị ném xuống đất. Dù sàn nhìn có vẻ sạch, nhưng đồ trắng luôn mong manh.
“Giờ sao?” Cô nhìn chiếc váy.
Anh mặc quần áo xong, ôm cô cười:
“Em lên giường nằm thêm đi, anh ra ngoài mua váy cho em.”
Hôn nhẹ lên trán cô, anh rời đi.
Khoảng hơn bốn mươi phút sau anh mới quay lại, tay xách hai túi.
Một túi là đồ ăn.
Anh mua cho cô một chiếc váy trắng kiểu gần giống hôm qua, chỉ là chất lượng bình thường.
Cô không để ý.
“Rửa mặt rồi ra ăn.”
Anh múc cháo cua vàng ra bát nhỏ. Vì sợ mang bằng hộp nhựa sẽ nguội, anh còn mua luôn cả chiếc thố mang về.
Cháo vẫn còn nóng bốc khói. Anh thử trước, thấy còn nóng liền khuấy cho nguội bớt rồi mới đặt xuống bàn.
Nhìn cảnh ấy, tim Diệp Lương mềm hẳn.
Cô biết vì sao anh đi lâu vậy.
Dù là những chi tiết nhỏ, cũng đủ thấy anh cưng chiều cô đến mức nào.
Dù là cô thích anh trước, nhưng từ khi bên nhau, người được nâng niu dường như luôn là cô.
Thấy anh nhìn mình, cô nói:
“Anh cũng ăn đi.”
Ánh mắt anh dừng trên môi cô dính chút nước cháo.
“Anh muốn em đút.”
“Không phải còn một bát kia sao?”
Nhưng anh không để ý lời cô, ánh mắt vẫn chăm chú.
Cô bất lực định đút cho anh, thì bát cháo bị lấy mất, môi anh cũng áp xuống.
Anh chỉ khẽ chạm môi cô, rất nhẹ rồi rời đi.
Thấy vậy, cô bật cười:
“Anh chê em vừa ăn xong đấy à?”