Diệp Lương chỉ mới uống một ngụm bia, nhưng tác dụng đến cực nhanh. Đầu óc cô lúc này không thể dùng hai chữ “choáng váng” để hình dung nữa.
Đôi mắt đào hoa khẽ hất lên, ánh nhìn long lanh như nước, toát ra một loại mê hoặc mơ hồ khó tả.
Vốn dĩ mắt cô đã là mắt đào hoa, nay lại thêm men rượu, từng cái chớp mắt, từng cái liếc nhìn đều như đang câu hồn người khác.
Ánh mắt Mạc Thần Dật vẫn luôn đặt trên người cô. Từ lúc cô tháo kính xuống, anh đã biết cô say rồi.
Cô nghiêng người tựa vào lưng ghế, đôi mắt mơ màng, hàng mi dài khẽ run.
Diệp Lương nhíu nhẹ giữa mày. Hình như… bọn họ thật sự nên về rồi.
“Hay là… chúng ta về đi?” Cô đề nghị. Vì có men rượu nên giọng nói cũng mềm nhũn như bông.
Bùi Tiếu Hàn cũng nhận ra cô đã say.
“Về thôi.” Mạc Thần Dật tán thành, cùng Bùi Tiếu Hàn lay gọi mấy cô bạn tỉnh dậy.
Giám Nam tuy say nhưng vẫn hiểu họ đang nói gì. Nhìn đồng hồ thấy cũng muộn, quả thật nên về.
Cô vỗ vỗ Mộc Tử Hy đang gục trên bàn. Kết quả con bé ngủ say như chết, mặc kệ Giám Nam lắc thế nào cũng không nhúc nhích.
Giám Nam tức đến mức muốn cho một cái vào gáy nó.
Cuối cùng vẫn là Mễ Hi Nhi đến phụ một tay, hai người dìu Mộc Tử Hy dậy.
Diệp Lương thấy đầu mình quay cuồng, cô bắt đầu nghi ngờ không biết bản thân có đứng vững nổi không nữa.
“Cần tôi giúp không?”
Khi Diệp Lương còn đang lắc lư đầu óc, tay Mạc Thần Dật đã đưa ra trước mặt cô.
Ánh mắt anh dừng trên gương mặt đỏ hồng của cô. Đôi môi mềm mại dưới ánh đèn phản chiếu ánh sáng mờ ảo.
Cổ họng anh bỗng khô khốc, vội vàng dời tầm mắt.
Diệp Lương tuy choáng nhưng ý thức vẫn còn tỉnh táo. Cô nhớ lời Mễ Hi Nhi nói, nên chỉ lắc đầu, nhỏ giọng:
“Cảm ơn… tôi không sao.”
Mạc Thần Dật không ép, chỉ dịu dàng hỏi: “Em đứng dậy được chứ?”
Ánh mắt anh mang theo lo lắng, nhưng không hề khiến người ta khó chịu, giống như một học trưởng quan tâm học muội bình thường.
Diệp Lương chống tay lên bàn đứng dậy. Mễ Hi Nhi và Giám Nam đã dìu Mộc Tử Hy đi trước.
Mạc Thần Dật liếc thấy kính râm và mũ trắng còn để trên bàn, tiện tay cầm lên, khóe môi cong nhẹ.
Còn bảo không sao… đồ cũng quên lấy rồi.
Nhưng thấy cô đi vẫn khá vững, không lảo đảo, anh thầm nghĩ có lẽ cô thật sự chưa say lắm.
Ra đến đường lớn, Diệp Lương bước nhanh hơn, cuối cùng cũng song song với ba cô bạn phía trước.
Lý Uy và Trương Trì đi đầu, say đến mức bước chân xiêu vẹo.
Bùi Tiếu Hàn và Mạc Thần Dật đi sau cùng. Nhìn bốn cô gái phía trước, Bùi Tiếu Hàn cười nói:
“Phòng ký túc này đúng là cô nào cũng xinh.”
Mạc Thần Dật thấy anh ta cười vui vẻ, khẽ nhíu mày hỏi:
“Cậu thích Diệp Lương?”
Hai người họ là bạn thân từ nhỏ. Anh không muốn cả hai cùng thích một cô gái.
“Thích chứ!” Bùi Tiếu Hàn đáp rất dứt khoát.
Gần như ngay khoảnh khắc đó, tim Mạc Thần Dật trùng xuống.
Anh nghiêng đầu nhìn bạn, lông mày nhíu chặt: “Cậu nghiêm túc?”
“Hả? Nghiêm túc cái gì?”
“Cậu đối với cô ấy… là nghiêm túc sao?”
“Đương nhiên là nghiêm túc.”
Thấy vẻ mặt sững sờ của Mạc Thần Dật, Bùi Tiếu Hàn bật cười:
“Nhưng không phải kiểu cậu nghĩ đâu.”
“Kiểu nào?”
“Tôi đã nói rồi mà, cô ấy là nữ thần của tôi!”
Tình cảm của Bùi Tiếu Hàn dành cho Diệp Lương là sự ngưỡng mộ thuần túy với thần tượng. Anh học âm nhạc, nên đối với một người có thể sáng tác và hát hay như vậy, anh thật sự khâm phục từ tận đáy lòng.
Thấy Mạc Thần Dật thở phào nhẹ nhõm, Bùi Tiếu Hàn bật cười:
“Nhìn cậu căng thẳng kìa. Cậu thích nữ thần của tôi đúng không?”
Mạc Thần Dật không phủ nhận. Anh vốn không định che giấu.
“Tiếc là… nữ thần của cậu hình như không hứng thú với tôi.”
“Ha ha!” Bùi Tiếu Hàn cười lớn. “Khi nào cậu mất tự tin vậy?”
Hai người còn đang nói chuyện thì phía trước bỗng ồn ào.
Họ vội chạy lên.
Chỉ thấy Giám Nam đang cãi nhau với một đám thanh niên xăm trổ, ăn mặc lố lăng — rõ ràng là mấy tên côn đồ ngoài xã hội.
Chuyện là khi Giám Nam và Mễ Hi Nhi dìu Mộc Tử Hy đi, Diệp Lương đi cạnh bên.
Đám côn đồ đi ngược chiều cố tình va vào Giám Nam khiến cô loạng choạng.
Giám Nam say nên cũng không bắt họ xin lỗi, định tránh đi.
Ai ngờ tên cầm đầu lại quay sang bắt cô xin lỗi hắn.
Giám Nam tất nhiên không chịu.
Diệp Lương khoanh tay đứng bên cạnh. Phía đối diện có hơn mười tên. Ánh mắt tên cầm đầu đầy vẻ dâm tà.
Ánh mắt hắn đảo qua lại trên người bốn cô gái. Rõ ràng là cố ý gây sự.
Bắt Giám Nam xin lỗi chỉ là cái cớ. Mục đích thật sự là muốn làm gì đó với họ.
Diệp Lương đầu óc còn hơi choáng, lười nói nhiều. Cô đang chờ.
Chờ hắn nói xong, nếu muốn đánh thì đánh luôn.
Đối phó mười mấy tên côn đồ, cô chưa từng sợ. Nhìn bước chân lỏng lẻo của tên cầm đầu là biết hắn chỉ là hạng xoàng.
Hơn nữa phía sau còn có hai nam sinh, Mễ Hi Nhi cũng biết võ.
Đối phó bọn này dư sức.
“Chuyện gì vậy?” Mạc Thần Dật hỏi.
Diệp Lương không trả lời. Thấy tên kia còn lảm nhảm, cô bước thẳng tới.
Đặt tay lên vai Giám Nam, đôi mắt đào hoa lướt qua tên côn đồ.
Hắn vừa nhìn thấy cô, hai mắt lập tức sáng rực.
Đẹp. Quá đẹp.
Mạc Thần Dật sợ cô bị bắt nạt nên lập tức đứng cạnh cô.
Diệp Lương bị ánh mắt dâm ô kia làm ghê tởm. Cô nheo mắt, nói thẳng:
“Cho anh hai con đường. Một là cút. Hai là chết.”
Giám Nam lập tức nhìn cô đầy khâm phục. Nhìn yếu đuối vậy mà nói chuyện còn bá khí hơn cô.
Mạc Thần Dật lại nhíu mày. Đối phương hơn mười người, kích động họ không phải cách hay.
Anh vô thức đứng chắn trước Diệp Lương.
Tên côn đồ cười khẩy:
“Ôi chà, cô em nóng tính ghê. Anh thích.”
Hắn nhìn Mạc Thần Dật: “Tránh ra.”
Mạc Thần Dật không nhúc nhích.
Diệp Lương kéo anh ra: “Yên tâm, loại rác này tôi không để vào mắt.”
Cô cố tình nói lớn. Ánh mắt hắn thật sự khiến cô buồn nôn.
Tên kia lập tức tối mặt: “Con đàn bà thối, đừng có cho mặt mà không biết điều.”
Hắn đưa tay định sờ mặt cô: “Nếu em ngoan ngoãn thì—”
“Aaa!”
Tiếng hét như heo bị chọc tiết vang lên.
Tay hắn còn chưa chạm tới cô đã bị Diệp Lương bẻ ngược bốn ngón tay, ấn mạnh xuống.
“Buông… buông ra!” Hắn đau đến tái mặt.
Mạc Thần Dật sững sờ. Cô bẻ tay một gã cao mét tám mà nhẹ nhàng như bẻ cành cây.
“Còn đứng nhìn gì? Lên đi!” Diệp Lương liếc Mễ Hi Nhi.
Mễ Hi Nhi lập tức xông lên, đá văng một tên bay xa mấy mét.
Diệp Lương giơ ngón cái: “Đỉnh.”
Thấy Mễ Hi Nhi bị bao vây, Diệp Lương ném tên cầm đầu cho Mạc Thần Dật rồi lao vào trận hỗn chiến.
So với Mễ Hi Nhi còn nương tay, cách đánh của Diệp Lương cực kỳ tàn nhẫn.
Người bị Mễ Hi Nhi hạ vẫn có thể đứng dậy.
Người bị Diệp Lương đánh thì khỏi đứng.
Cô ra tay dứt khoát, mạnh bạo. Ai đụng tới cô, không gãy tay thì cũng gãy chân, nhẹ thì bị đá ngất.
Chưa đầy ba phút, cả đám nằm la liệt dưới đất.
Cảnh tượng thảm không khác gì hiện trường tai nạn.
Diệp Lương và Mễ Hi Nhi đập tay:
“Xong rồi. Mà đầu tôi vẫn còn choáng.”
Mễ Hi Nhi co giật khóe môi:
“Cậu ra tay ác thật.”
“Đối với loại cặn bã này, không ác thì thấy có lỗi với lương tâm.”
Nếu hôm nay họ không biết võ, hậu quả sẽ thế nào?
Mễ Hi Nhi cười: “Đúng là nên ác.”
Hai người quay lại.
Tên cầm đầu bị Mạc Thần Dật đè xuống đất, ánh mắt lúc này đầy vẻ cầu xin.