Ba người trong phòng ký túc xá bận rộn dọn dẹp suốt cả buổi chiều, cuối cùng cũng thu xếp mọi thứ gọn gàng sạch sẽ.
Tại sao nói là ba người mà không phải bốn? Bởi vì Mộc Tử Hy tuy có một trái tim vô cùng nhiệt tình muốn giúp đỡ, nhưng lại sở hữu đôi tay chuyên… phá hoại. Cô nàng càng cố gắng thì càng khiến mọi thứ rối thêm.
Sau một buổi chiều “va chạm” lẫn nhau, bốn người cũng dần quen thân.
Hiện tại, cả phòng 302 đã có biệt danh riêng cho nhau. Giám Nam bị gọi thành “Tiện Nam”, còn cô thì gọi Mộc Tử Hy là “Mộc Đầu”, gọi Diệp Lương là “Mỹ nhân”, gọi Mễ Hi Nhi là “Mỹ nữ”.
Diệp Lương nằm trên giường, liếc nhìn Mễ Hi Nhi đối diện, rồi nhìn xuống phía dưới là Giám Nam và Mộc Tử Hy đang trò chuyện ríu rít.
Cô chợt phát hiện một vấn đề.
Phòng 302 của họ… hình như toàn mỹ nữ.
Mộc Tử Hy tuy lúc nào cũng ngơ ngơ ngác ngác, nhưng gương mặt lại đáng yêu đến mức phạm quy. Giám Nam và Diệp Lương đều cao một mét bảy lăm, chỉ là so với Diệp Lương, khung xương của Giám Nam to hơn một chút.
Giám Nam mang vẻ đẹp trung tính rõ rệt. Làn da màu lúa mì khỏe khoắn, mái tóc ngắn bay bổng còn “phiêu” hơn cả con trai. Nếu không biết trước, người ta còn tưởng là một anh chàng vận động viên điển trai.
Đúng lúc ấy, điện thoại Diệp Lương đột nhiên reo lên.
Cô cầm lên nhìn, khóe môi lập tức cong lên thành một nụ cười ngọt ngào.
Nhanh chóng xuống giường, cô cầm điện thoại ra ngoài nghe.
Thấy Diệp Lương bước ra, Mễ Hi Nhi theo bản năng liếc nhìn cô. Ánh mắt rơi xuống nụ cười ngọt ngào nơi khóe môi ấy, trong lòng khẽ dâng lên một tia chua xót khó nói.
Bắt máy, Diệp Lương khẽ ho hai tiếng, cố giấu đi niềm vui trong lòng, giọng điệu cố làm ra vẻ thản nhiên:
“Sao hôm nay lại rảnh gọi cho em? Không phải anh bận lắm à?”
“Vợ à…” Giọng nói ở đầu dây bên kia của Hàn Dịch Thần có chút gấp gáp, xen lẫn hơi thở dồn dập.
Tim Diệp Lương bỗng hụt một nhịp: “Hàn, Hàn Dịch Thần… anh đang làm gì đấy?”
Cái kiểu thở đó… quá mức ám muội.
Lúc ở bên cô, anh cũng như vậy, vừa thở vừa gọi cô là “vợ”.
Chẳng lẽ anh đang… làm chuyện đó?
Thực tế là Hàn Dịch Thần đã nhập học Học viện Quốc phòng được một tuần. Do trong lớp có một kẻ ngu ngốc phản đối huấn luyện viên, cả lớp bị phạt chạy quanh sân từ sáng đến khi ngất xỉu mới thôi.
Anh hiểu rõ trong quân đội phải tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh, cũng hiểu tầm quan trọng của tinh thần đồng đội. Vì vậy anh hoàn toàn không có ý định phản kháng, cho dù quân hàm của anh còn cao hơn huấn luyện viên.
Bởi hiện tại anh vẫn chưa phải quân nhân chính thức.
Mệnh lệnh là chạy đến khi ngất. Chưa đầy hai tiếng đã có một loạt người ngã xuống. Riêng Hàn Dịch Thần vì thể lực quá tốt, chạy từ sáng đến chiều vẫn chưa gục. Cuối cùng huấn luyện viên cũng phải cho anh dừng lại.
Vừa nghỉ được một chút, anh lập tức nhớ ra hôm nay là ngày Diệp Lương nhập học, không nhịn được liền gọi cho cô.
Chỉ nghe giọng cô là anh biết ngay cô đang nghĩ lệch hướng.
“Vợ à…” Anh lại gọi một tiếng, hơi thở vẫn còn dồn dập.
“Anh không phải thật sự…?” Mặt Diệp Lương đỏ bừng.
“Em nghĩ cái gì vậy? Anh vừa chạy bộ xong.” Hàn Dịch Thần bật cười khẽ. Trán còn đẫm mồ hôi, đôi mắt sâu thẳm dưới ánh nắng lấp lánh như có ánh sao.
Diệp Lương xấu hổ đến muốn đào lỗ chui xuống đất: “Hóa ra anh đang chạy bộ!”
Anh tựa lưng vào thân cây, giọng nói dịu dàng: “Không thì em nghĩ anh đang làm gì?”
Chữ “làm” bị anh cố tình nhấn mạnh, khiến cô vừa buồn cười vừa đỏ mặt.
Hai người trò chuyện hơn một tiếng đồng hồ, điện thoại nóng ran mới chịu cúp máy.
Trước khi ngắt, Hàn Dịch Thần gọi cô một tiếng “vợ à”.
Diệp Lương lặng im chờ đợi.
“Anh nhớ em.” Anh khẽ nói. Gương mặt lạnh lùng dần mềm lại, trong mắt ánh lên ý cười dịu dàng.
Diệp Lương nghe thấy, cảm giác câu nói ấy còn hiệu nghiệm hơn mọi lời mật ngọt. Cô mỉm cười: “Em đâu có nhớ anh.”
Nói xong liền cúp máy.
Tựa lưng vào hành lang, cô nhìn màn hình điện thoại dần tối đi, khẽ thì thầm: “Em cũng nhớ anh.”
Bên kia, Hàn Dịch Thần vẫn tựa dưới gốc cây. Gương mặt nghiêng điển trai khiến nữ sinh đi ngang qua nhìn đến ngẩn ngơ.
Khóe môi anh luôn giữ nụ cười nhàn nhạt. Ánh mắt cong cong, tâm trạng hiển nhiên rất tốt.
Chỉ mới một tuần nhập học, anh đã nghiễm nhiên trở thành “nam thần” của trường quân sự.
Trong môi trường toàn nam sinh là chính, vậy mà anh vẫn khiến vô số nữ sinh rung động.
Thực ra anh cũng chẳng biết mình đã làm gì.
Chỉ là từ lúc huấn luyện, anh luôn là người xuất sắc nhất. Đặc biệt chuyện anh giao đấu và hạ gục huấn luyện viên chỉ trong vài phút đã lan truyền khắp trường.
“Trời ơi, anh ấy đẹp trai quá!”
“Anh ấy vậy mà cũng biết cười?”
“A a a! Tôi quyết tâm phải theo đuổi anh ấy!”
Nữ sinh vây quanh càng lúc càng đông. Hàn Dịch Thần cau mày, khí lạnh quanh người lập tức trở lại. Anh đứng dậy, đi thẳng về ký túc xá.
Để lại phía sau một đám nữ sinh tiếc nuối kêu gào.
Diệp Lương vừa bước vào phòng thì lập tức bị Mộc Tử Hy và Giám Nam mỗi người giữ một tay, kéo thẳng lên giường của Giám Nam.
Giám Nam chống khuỷu tay lên vai cô, cười gian: “Nhìn cái mặt cậu kìa, khai thật đi, có phải đang yêu không?”
“Khai mau!” Mộc Tử Hy như cái máy lặp lại.
Diệp Lương giơ hai tay đầu hàng: “Đúng như các cậu nghĩ.”
Cô thừa nhận quá thẳng thắn khiến hai người kia nghẹn lời.
“Chán quá!” Mộc Tử Hy bĩu môi.
Cả nhóm cười đùa rồi chuyển sang chủ đề… lịch sử tình trường.
Mộc Tử Hy hào hứng nhất. Cô kể từ thời cấp hai đã theo đuổi vô số mỹ nam.
Nhưng điều khiến ba người còn lại kinh ngạc là… chưa một ai chấp nhận cô.
“Tại sao?” Diệp Lương hỏi.
Mộc Tử Hy chống nạnh, tức giận: “Họ đều yêu cầu sau này tôi không được ngắm trai đẹp khác nữa! Các cậu nói xem, có quá đáng không?”
Ba người: “…”
“Đáng đời cậu ế!” Giám Nam không khách sáo.
Hai người lại vật nhau ầm ĩ.
Đến lượt Giám Nam kể. Câu chuyện của cô đơn giản mà bi thảm: người cô thích luôn tưởng cô thích con gái.
Lý do từ chối lúc nào cũng là: “Chúng ta làm anh em nhé!”
Cả phòng cười nghiêng ngả.