Chương 376: Lời mời của Lý Nguyệt Nguyệt đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 376: Lời mời của Lý Nguyệt Nguyệt.

Hôm đó, Diệp Lương nhận được điện thoại của Lý Nguyệt Nguyệt, rủ cô ra ngoài ăn một bữa tụ họp.

Diệp Lương cứ tưởng là cả lớp cùng đi, ai ngờ đến nơi mới phát hiện chỉ có Lý Nguyệt Nguyệt và Trương Vĩ.

Tới nhà hàng mà Lý Nguyệt Nguyệt đã đặt trước, từ xa Diệp Lương đã thấy cô ấy vẫy tay về phía mình.

Diệp Lương mỉm cười bước tới. Vừa ngồi xuống, cô đã nhìn thấy hai người đối diện đang nắm tay nhau thật chặt.

Cô bật cười trêu chọc:
“Xem ra tình cảm hai người tốt lắm nhỉ.”

Nói vậy, ánh mắt cô cố tình lướt qua đôi tay đan chặt của họ.

Trương Vĩ còn đỡ, dù sao cũng là con trai. Nhưng Lý Nguyệt Nguyệt thì mặt đỏ bừng. Gần như ngay khi Diệp Lương vừa dứt lời, cô lập tức rút tay về.

Thực ra thời gian Diệp Lương và Lý Nguyệt Nguyệt quen biết nhau cũng không quá dài. Nhưng trong lớp, người có thể xem là bạn của cô, cũng chỉ có mình Lý Nguyệt Nguyệt.

Vì vậy, vừa được rủ là cô đến ngay, không chút do dự.

“Kỳ thi của cậu thế nào?” Lý Nguyệt Nguyệt lo lắng hỏi.

Đề thi năm nay khó hơn mọi năm rất nhiều. Dù Diệp Lương mấy kỳ cuối điểm khá tốt, nhưng vì hai năm cuối cấp cô ít đến trường, Lý Nguyệt Nguyệt vẫn không khỏi lo lắng.

“Cũng ổn.” Diệp Lương cười đáp.

Hai cô gái trò chuyện với nhau, còn Trương Vĩ chỉ ngồi bên cạnh nghe, không xen vào.

Câu “cũng ổn” của Diệp Lương vốn chỉ là khiêm tốn, nhưng Lý Nguyệt Nguyệt lại tưởng cô làm bài không tốt, liền vội vàng an ủi:

“Cậu cũng đừng lo quá. Biết đâu đến lúc đó Hàn Dịch Thần cũng không thi tốt thì sao? Như vậy hai người vẫn có thể học cùng một trường.”

“Ha ha…”

Nghe lời an ủi vụng về ấy, Diệp Lương bật cười.
“Ai nói tớ muốn học cùng trường với Hàn Dịch Thần?”

Cô thật sự buồn cười. Sao ai cũng mặc định cô sẽ học chung trường với anh chứ?

Ở bên nhau chẳng lẽ nhất định phải học chung trường?

Nếu tình cảm đã không giữ được, thì dù cùng một trường cũng vô ích. Trước kia chẳng phải cô và anh từng học chung sao? Cuối cùng vẫn không theo đuổi được anh đấy thôi.

Lý Nguyệt Nguyệt tưởng cô ngượng ngùng nên không muốn thừa nhận, vội nói:
“Cậu nghĩ vậy cũng đúng. Không nhất thiết phải cùng trường.”

Thấy phản ứng đó, Diệp Lương biết ngay cô ấy không tin lời mình. Đành bất lực lắc đầu, nghĩ bụng đến lúc đó rồi sẽ biết.

Trương Vĩ nhìn mà buồn cười nhưng không dám cười ra tiếng. Đừng thấy Lý Nguyệt Nguyệt thường ngày dịu dàng, lúc dỗi lên cũng ghê gớm lắm.

Thấy Trương Vĩ cứ nhìn Lý Nguyệt Nguyệt đầy trìu mến, Diệp Lương cười hỏi:
“Còn hai người thì sao? Có định học chung trường không?”

Vừa nhắc tới chuyện này, mặt Lý Nguyệt Nguyệt lại đỏ bừng.
“Sao tự nhiên lại hỏi bọn tớ?”

Cô cắn môi, không dám nhìn Diệp Lương, sợ bị trêu.

Trương Vĩ cười nói:
“Tớ và Nguyệt Nguyệt định đăng ký Đại học D. Bọn tớ ước lượng điểm rồi, chắc là đỗ.”

“Đại học D?” Diệp Lương hơi ngạc nhiên.

Với thành tích của Trương Vĩ, muốn vào Hàng Đại (ĐH Hàng Không) là dư sức. Nhưng nghĩ lại, điểm của Lý Nguyệt Nguyệt vào Hàng Đại có lẽ hơi mạo hiểm, còn Đại học D thì chắc chắn hơn.

Diệp Lương mỉm cười. Cô thật lòng vui thay cho Lý Nguyệt Nguyệt.

Trước kia Trương Vĩ coi thành tích còn quan trọng hơn cả mạng sống. Vậy mà giờ đây lại vì Lý Nguyệt Nguyệt mà từ bỏ cơ hội tốt hơn. Điều đó đủ chứng minh tình cảm của cậu dành cho cô sâu đậm thế nào.

Trò chuyện một lúc thì món ăn được mang lên.

Diệp Lương đang chuẩn bị ăn thì nghe Lý Nguyệt Nguyệt bĩu môi nói với Trương Vĩ:
“Sao anh họ em vẫn chưa đến?”

Trương Vĩ xoa đầu cô:
“Chúng ta ăn trước đi. Có lẽ anh ấy bận.”

“Còn hẹn người khác à?” Diệp Lương rụt đũa lại.

Lý Nguyệt Nguyệt thở dài:
“Thôi, ăn đi. Anh họ em lúc nào cũng chậm chạp vậy đó.”

“Hay đợi thêm chút?” Diệp Lương đề nghị.

“Không cần.”

Nói xong, Lý Nguyệt Nguyệt trực tiếp gắp thức ăn, thể hiện quyết tâm.

Đúng lúc ấy, phía sau vang lên một giọng nam trầm ấm quen quen:
“Xin lỗi, tôi đến muộn.”

Diệp Lương chưa kịp quay đầu thì đã nghe Lý Nguyệt Nguyệt khó chịu:
“Anh còn biết là mình đến muộn à?”

“Đường kẹt xe.”

Diệp Lương xác định chắc chắn mình từng nghe giọng này rồi.

“Người đẹp, có thể nhích vào trong chút không?”

Cô quay đầu.

Chàng trai mặc áo T đen, quần jean đen rách gối, cổ tay đeo vài chiếc vòng, trên cánh tay thấp thoáng hình xăm.

“Đơn Kiệt?” Diệp Lương ngạc nhiên gọi.

Chẳng phải là cậu nam sinh trường Nhị Trung từng đấu bóng với họ sao? Còn từng tuyên bố sẽ theo đuổi cô nữa.

“Diệp Lương?”

Đơn Kiệt quay phắt lại, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.

Thấy đúng là cô, lòng anh dâng lên một trận vui mừng. Đôi mắt hồ ly hẹp dài cong lên, nụ cười tà mị hiện rõ.

Nói thật, một người đàn ông có đôi mắt như vậy rất dễ bị hiểu lầm là… đồng tính.

Diệp Lương nhích vào trong. Đơn Kiệt lập tức ngồi xuống, ánh mắt không rời khỏi cô.

Anh từng nói sẽ theo đuổi cô — không phải nói đùa. Chỉ là khi đó gia đình gặp biến cố. Đến khi mọi chuyện qua đi, quay lại trường Nhất Trung thì cô đã không còn ở đó nữa.

Giờ đây bất ngờ gặp lại, anh làm sao không vui cho được.

“Anh… hai người quen nhau à?” Lý Nguyệt Nguyệt nhìn vẻ mặt si mê của anh họ, lòng dấy lên dự cảm chẳng lành.

“Quen.”
“Cũng coi như quen.”

Hai người đồng thanh, giọng điệu lại khác hẳn.

Đơn Kiệt nhếch môi:
“‘Cũng coi như’ là sao?”

“Là quen, nhưng không thân.”

“Tôi không ngại trở nên thân hơn.”

Anh cười, tâm trạng rõ ràng rất tốt.

Diệp Lương chỉ cười khan. Vì là anh họ của Lý Nguyệt Nguyệt nên cô không tiện làm mất mặt anh trước mặt cô ấy.

“Cười gì vậy? Đồng ý rồi à?”

Giọng anh trầm xuống đầy mê hoặc. Đáng tiếc, Diệp Lương không phải người dễ rung động. Thượng Quan Diệp còn không làm cô lay động, huống chi là anh.

Huống hồ Hàn Dịch Thần trong mắt cô đẹp trai hơn anh gấp mấy lần.

Lý Nguyệt Nguyệt vội chuyển đề tài:
“Anh họ, quà của em đâu?”

Đơn Kiệt không nghe.

“Anh họ! Quà của em đâu?”

“Quà? Hôm nay ngày gì?”

Lý Nguyệt Nguyệt suýt nữa hộc máu.

Trương Vĩ nói:
“Hôm nay là sinh nhật Nguyệt Nguyệt.”

“Cái gì? Hôm nay sinh nhật?”

Lần này Diệp Lương và Đơn Kiệt lại đồng thanh.

“Đúng vậy.” Lý Nguyệt Nguyệt cười. “Em thường chỉ ăn một bữa đơn giản thôi.”

“Sao không nói sớm! Tớ chưa chuẩn bị quà!” Diệp Lương thở dài.

“Không cần quà đâu. Cậu đến là tớ vui rồi.”

Diệp Lương nắm tay cô:
“Không được. Tối nay đi hát nhé? Tớ sẽ đi mua bánh sinh nhật.”

“Không cần đâu…”

“Cần chứ. Sau này mỗi người một thành phố, muốn gặp nhau đâu còn dễ.”

Sau bữa ăn, Lý Nguyệt Nguyệt và Trương Vĩ đi đặt phòng karaoke, Diệp Lương đi mua bánh sinh nhật.

Còn Đơn Kiệt — mặt dày tuyên bố đi cùng cô.

Lý do rất chính đáng:
“Tôi là anh họ, phải góp chút sức.”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng