Chương 370: Anh giúp em cởi đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 370: Anh giúp em cởi.

“Ha ha…”

Diệp Lương nhào vào lòng anh cười khúc khích, đầu không ngừng cọ lên lồng ngực rắn chắc của Hàn Dịch Thần:

“Em đương nhiên không dám.”

Niềm vui lớn nhất của cô chính là khơi dậy dục vọng của anh, rồi lại cố tình không cho anh “giải cơn thèm”.

Nhìn anh mặt mày căng thẳng, đôi mắt sâu thẳm như muốn nuốt chửng cô, cô lại càng buồn cười hơn.

Thấy cô cứ nhúc nhích trong lòng mình, Hàn Dịch Thần siết chặt vòng eo thon của cô, giọng khàn đi:

“Còn quậy nữa là anh làm em ngay trên xe đấy.”

“Ha…”

Diệp Lương cười lớn, cách lớp áo cắn một cái lên điểm nhô trước ngực anh, còn cố ý nghiến răng trêu chọc.

“Hít…”

Hàn Dịch Thần siết eo cô chặt hơn.

Thế là Diệp Lương cứ thế lao nhanh hơn trên con đường “tự tìm đường chết”.

Hàn Dịch Thần lái xe xuống bãi đỗ xe ngầm của siêu thị. Diệp Lương ngẩn người:

“Trên kia còn bao nhiêu chỗ trống, sao anh không đỗ trên đó?”

Anh quay sang nhìn cô, khóe môi nhếch lên đầy ẩn ý:

“Em nói xem?”

Vì trên mặt đất còn nhiều chỗ, nên dưới tầng hầm vắng tanh không một chiếc xe. Anh lái vào một góc khuất.

Vừa tháo dây an toàn xong, anh lập tức trèo sang ghế cô. Diệp Lương cười ngốc nghếch:

“Anh không định thật đấy chứ?”

Hàn Dịch Thần cười, cúi sát tai cô thì thầm:

“Như em mong muốn.”

Nói rồi, anh bế cô ngồi lên đùi mình, bàn tay to lớn luồn vào trong vạt áo cô.

“Cảm nhận được chưa?”

Anh khẽ cười, giữ lấy đầu cô, hai người mặt đối mặt, khoảng cách chưa đến một centimet.

Lúc này, mặt Diệp Lương đỏ bừng. Tuy nói là ngồi trên đùi anh, nhưng tư thế này… quá gần.

Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, cô như thấy từng đợt sóng cuộn trào ập về phía mình. Tên của con sóng ấy là dục vọng.

“Nó ngông cuồng thật.”

Cô nói, môi mềm áp sát môi anh.

Hàn Dịch Thần nhẹ nhàng vuốt eo cô, giọng trầm thấp:

“Em cho nó cái vốn để ngông cuồng.”

Môi chạm môi, khi anh nói chuyện, hơi thở nóng rực phả lên mặt cô, khiến cô ngứa ngáy.

Anh hôn lên môi cô, mạnh mẽ mà không thô bạo. Anh cắn mút đôi môi mềm mại ấy, mê mẩn vì cảm giác êm ái, khát khao nhiều hơn nữa.

Lưỡi anh tách môi cô, quấn lấy chiếc lưỡi nhỏ của cô, dây dưa không dứt.

“Hàn… Dịch Thần…”

Diệp Lương đáp lại anh đầy mê say.

Một tiếng sau, Diệp Lương vẫn ngồi trên đùi anh, hai người đã hoàn toàn không còn khoảng cách.

Trong không gian chật hẹp, cơ thể họ ướt đẫm mồ hôi. Cô tựa vào lồng ngực trần của anh, tóc ướt dính vào má.

Hàn Dịch Thần nâng cằm cô lên, tay kia dịu dàng vén tóc sang hai bên.

Gò má trắng nõn của cô vì vận động mà nhuộm một tầng đỏ hồng, đôi mắt long lanh ướt át, mang theo vẻ quyến rũ khó cưỡng.

Ánh mắt anh dừng lại trên đôi môi sưng đỏ của cô, càng thêm sâu thẳm. Ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve môi cô.

“Vợ à…”

Giọng anh khàn đục, tràn đầy dục ý.

Diệp Lương mềm nhũn nhìn anh:

“Lần sau em không dám nữa.”

Giọng cô khàn đi.

Có lẽ vì nhịn lâu, hôm nay Hàn Dịch Thần thực sự khiến cô không chống đỡ nổi. Quá đáng sợ.

Suốt cả quá trình, cô gần như khản cả giọng mà vẫn không đổi được chút thương xót nào, ngược lại còn khiến anh càng điên cuồng hơn.

“Ha ha…”

Hàn Dịch Thần cười lớn:

“Cho em chừa cái tật trêu anh.”

Diệp Lương cúi xuống cắn mạnh vào vai anh.

“Hít…”

Anh hít sâu một hơi, tay đặt sau đầu cô, ghé sát tai cô cười khẽ:

“Cắn mạnh nữa đi.”

Giọng điệu ám muội khiến mặt cô đỏ bừng, như nhớ lại điều gì đó đầy xấu hổ.

Cô lập tức buông ra, trừng mắt nhìn anh.

Khóe môi anh cong lên ngày càng lớn:

“Sao không tiếp tục cắn nữa?”

Anh nhấn mạnh chữ “cắn”.

...

Khi hai người thu dọn xong ra ngoài, mặt trời đã lặn.

Vào siêu thị, món sườn cô thích nhất đã bán hết. Diệp Lương véo mạnh eo anh:

“Đều tại anh.”

Hàn Dịch Thần nắm lấy tay cô, ôm cô vào lòng, cười gian:

“Tại em.”

Nếu cô không trêu anh, đâu có chuyện sau đó. Ban đầu anh vốn không định “ăn” cô, là cô tự tìm chuyện.

Diệp Lương cắn môi, chuyện này đúng là do cô khơi mào. Ai mà ngờ anh lại gan đến mức kéo cô xuống bãi đỗ xe ngầm.

Không có sườn, anh chọn mấy món khác.

Về đến nhà, anh vào bếp nấu ăn, cô ngồi trên sofa làm đề thi. Còn một tháng nữa là thi đại học.

Vừa làm xong một câu, điện thoại reo lên. Số lạ.

Cô hơi nhíu mày. Dạo này cô có chút kháng cự với số lạ.

Do dự một chút, cô vẫn bắt máy.

“Alo?”

“Diệp Lương, cậu không sao chứ?” Giọng Hách Hắc cẩn trọng.

Cô nhướng mày, không ngờ lại là cô ấy.

“Tớ xem bài báo đó rồi, cậu bây giờ…”

Hách Hắc cắn môi. Sau lần nói thẳng mọi chuyện trước đó, cô biết giữa hai người đã không thể quay lại làm bạn như xưa.

Cô cũng chưa từng chủ động liên lạc nữa, chỉ là hôm nay thấy bài báo công kích Diệp Lương, nên không khỏi lo lắng.

Dù Diệp Lương còn xem cô là bạn hay không, thì ít nhất cô vẫn nhớ những lần Diệp Lương giúp mình, những ấm áp từng nhận được.

Giờ nghĩ lại, cô đúng là bị ma xui quỷ khiến mới muốn lợi dụng người bạn tốt nhất với mình.

Đáng đời cô cả đời không có bạn.

“Cảm ơn, tớ không sao.”

Diệp Lương lễ phép đáp lại.

Dù quá khứ thế nào, ít nhất giờ phút này cô vẫn cảm nhận được sự quan tâm ấy.

Dù là tình yêu hay tình bạn, một khi đã xuất hiện vết nứt, rất khó quay lại như ban đầu.

Hai người nói vài câu khách sáo rồi cúp máy.

Làm xong đề, Hàn Dịch Thần vẫn chưa ra. Chán quá, cô mở TV.

Xem được một lúc thì ngủ quên trên sofa.

Hàn Dịch Thần bưng thức ăn ra, thấy cô cuộn tròn ngủ say.

Anh nhìn món ăn còn bốc khói, do dự có nên gọi cô dậy.

Đặt đồ ăn xuống bàn, anh nhẹ bước tới sofa, ngồi xuống, đặt đầu cô lên đùi mình.

Bàn tay lớn vuốt ve gương mặt trắng mịn của cô. Môi cô hơi chu lên, tóc rơi hai bên má.

Anh khẽ cười. Anh phát hiện mình ngày càng mê đắm cô hơn.

Cúi xuống hôn nhẹ môi cô, cảm giác mềm mại khiến anh không kìm được mà mút nhẹ, rồi dần dần sâu hơn.

Với anh, Diệp Lương giống như một thứ nghiện, không thể cai. Cô không ngừng hấp dẫn anh, khiến anh hận không thể bỏ cô vào túi mang theo mọi lúc.

Cô tỉnh dậy trong nụ hôn của anh. Vừa mở mắt đã thấy anh dịu dàng mút môi mình.

Cô lại nhắm mắt, vòng tay ôm cổ anh.

“Vợ à…”

Anh vừa hôn vừa gọi tên cô. Anh thích cảm giác này, như thể yêu cô bao nhiêu cũng không đủ.

Nụ hôn càng lúc càng sâu, cô mỉm cười đáp lại.

Tư thế dần thay đổi. Từ chỗ cô gối đầu lên đùi anh, giờ cô nằm hẳn trên sofa, còn anh đè lên người cô.

Tiếng thở dốc, tiếng rên khẽ quấn quýt trong không gian, hòa thành hương vị của yêu thương.

Khi cuối cùng cô được ăn cơm, đã hai tiếng trôi qua.

Cô mềm nhũn toàn thân. Rõ ràng anh mới là người “ra sức”, vậy mà sau mỗi lần xong việc, cô lại mỏi eo nhức chân, còn anh thì như chẳng hề gì, tinh thần phơi phới.

Thấy cô cứ nhìn mình chằm chằm, anh đặt đũa xuống:

“Em còn muốn nữa à?”

“Phi!” Cô trừng anh: “Anh mới muốn.”

Anh nghiêm túc gật đầu:

“Quả thật là muốn.”

“Anh không sợ có ngày đột tử à?”

Dù cô nói lúng búng, anh vẫn nghe rõ, cười đầy ý vị:

“Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu.”

“Cái gì?”

Cô tròn mắt. Đây là Hàn Dịch Thần thật sao?

Ăn xong, anh chẳng buồn dọn bàn, bế thốc cô lên, đi về phía phòng ngủ.

Cô chống tay lên ngực anh, năn nỉ:

“Thôi mà, em không chịu nổi nữa.”

Anh nén cười, ghé sát tai cô thì thầm:

“Anh chỉ định bế em đi tắm. Em nghĩ đi đâu thế?”

“Em không tin anh nhịn được không giở trò.”

Cô liếc anh một cái. Ánh mắt ấy lại khiến anh dậy sóng.

Đúng là trước mặt cô, anh rất khó nhịn. Nhưng hôm nay đã hai lần, nếu còn nữa, e là cô sẽ “trả thù” anh.

Bế cô vào phòng tắm, anh xả nước, cười giúp cô cởi đồ.

Cô che ngực:

“Em tự cởi.”

Anh không ép. Dù sao hôm nay anh đã “ăn no”.

Chỉ là nhìn dáng vẻ đề phòng ấy, anh không nhịn được cười.

Anh khoanh tay tựa vào bồn rửa.

“Anh ra ngoài đi.”

Cô đỏ mặt. Dù bên nhau lâu rồi, mỗi lần đối diện ánh mắt nóng bỏng của anh, cô vẫn thấy không tự nhiên.

“Đã nói không chạm vào em.”

Anh cười.

“Thế thì anh ra ngoài đi.”

Cô trừng mắt.

Anh buông tay, bước lại gần, giọng trầm thấp đầy ám muội:

“Xem ra em vẫn muốn anh giúp em cởi.”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng