Chương 364: Thôi miên đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 364: Thôi miên.

Rời khỏi chỗ Ngụy Hồng, suốt dọc đường Hàn Dịch Thần vẫn luôn nhíu chặt mày.

Anh xuống nhà ăn, mượn bếp của hậu cần, tự tay nấu cho Diệp Lương một nồi cháo trắng.

Diệp Lương không ngủ lâu đã tỉnh lại. Khi Hàn Dịch Thần bước vào phòng, cô đang xuống giường rót nước uống.

“Đứng lại.”

Thấy cô chân trần, mày anh lập tức nhíu lại. Anh đặt bát cháo xuống bàn, bước nhanh tới bế cô lên, đặt lại lên giường.

Nhìn vẻ căng thẳng của anh, Diệp Lương bật cười:

“Em đã có sức đứng rồi mà, đâu cần khoa trương vậy.”

Nghe cô nói, Hàn Dịch Thần nhướng mày, liếc nhìn đôi chân trắng nõn của cô, đưa tay búng nhẹ lên trán cô một cái.

“Chỉ cần em ngoan ngoãn mang giày, anh sẽ không khoa trương nữa.”

“Ái da, đau.”

Diệp Lương đưa tay ôm trán, đôi mắt long lanh nhìn anh.

Hàn Dịch Thần khẽ cười, đưa tay xoa nhẹ chỗ đó cho cô. Anh còn chưa dùng lực, làm sao mà đau được.

Dù biết cô giả vờ, nhưng anh vẫn thích cho cô có cơ hội làm nũng.

“Em khát.” Diệp Lương nhìn anh với vẻ đáng thương.

Hàng mi dài chớp chớp, trong đôi mắt đen trắng rõ ràng lóe lên chút tinh nghịch.

Hàn Dịch Thần đứng dậy rót nước cho cô, đút cô uống xong mới đặt cốc xuống bàn.

“Đói không?”

Diệp Lương dựa vào lòng anh, cọ cọ đầu vào cổ anh:

“Không đói.”

“Vậy lát nữa ăn.” Hàn Dịch Thần mỉm cười, cổ bị cô cọ đến ngứa ngáy.

Diệp Lương vùi mặt vào hõm vai anh. Một lúc sau, cô thè lưỡi liếm nhẹ lên cổ anh.

“Đừng quậy.”

Giọng anh có chút lạnh, nhưng thực chất là đang cố đè nén dục vọng dễ dàng bị cô khơi dậy.

Diệp Lương cố tình trêu anh. Cô mềm nhũn nằm trên người anh, môi áp sát cổ anh.

Cô rõ ràng cảm nhận được cơ thể anh khựng lại trong thoáng chốc, rồi căng cứng.

Diệp Lương bật cười, ánh mắt đầy vẻ nghịch ngợm, rồi bất ngờ cắn nhẹ một cái lên cổ anh.

“Hít…”

Hàn Dịch Thần hít sâu một hơi, tay siết chặt eo cô, giọng khàn đi:

“Em còn yếu.”

Diệp Lương khẽ cười, ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh ánh cười:

“Em chỉ muốn xem bộ dạng anh muốn làm mà không làm được thôi.”

Đối diện với ánh mắt rực rỡ của cô, đôi mắt sâu thẳm của Hàn Dịch Thần dâng lên dục vọng nồng đậm.

Tay anh giữ chặt eo cô, cảm giác mềm mại khiến tim anh run lên. Nếu là bình thường, anh đã sớm mất kiểm soát.

Nhưng anh không thể đem sức khỏe của cô ra đùa. Anh sẽ ghi nợ, đợi cô hoàn toàn khỏe lại, từng chút từng chút đòi về.

Anh ghé sát tai cô, dùng lưỡi quấn lấy vành tai cô, khẽ mút một cái rồi khàn giọng nói:

“Vợ à, sớm muộn gì em cũng phải trả.”

“Ha ha…”

Diệp Lương cười lớn, lao vào lòng anh, cười đến run cả người.

Nhìn nụ cười rạng rỡ của cô, Hàn Dịch Thần cũng bật cười theo.

Cô thật sự ngày càng tinh quái.

Hai người đùa giỡn một lúc. Nhưng hiện giờ thân thể Diệp Lương rất yếu, chỉ một lát đã mồ hôi đầy trán.

Từ nhỏ cô vốn khỏe mạnh, Hàn Dịch Thần chưa từng thấy cô yếu đến vậy. Chỉ vui đùa một chút mà trán đã đẫm mồ hôi lạnh.

Anh đau lòng lau mồ hôi cho cô, dịu dàng hỏi:

“Ăn chút gì nhé?”

Diệp Lương nhìn anh bằng đôi mắt to tròn, thấy sự xót xa dày đặc trong mắt anh, khóe môi cô cong lên:

“Được.”

Anh múc một bát cháo, thổi nguội rồi đút cho cô.

“Em tự ăn được.” Diệp Lương cười nói.

“Cốc cốc.”

Tiếng gõ cửa vang lên.

Diệp Lương định nói “mời vào”, nhưng đã thấy Hàn Dịch Thần nhíu mày.

Anh đặt bát xuống bàn, đứng dậy đi ra ngoài mở cửa.

Anh không để Ngụy Hồng vào, mà bước ra ngoài rồi khép cửa lại, ngăn tầm nhìn của Diệp Lương.

Hàn Dịch Thần nhìn ông, liếc sang Ngụy Mẫn phía sau, giọng không vui:

“Cô ấy còn chưa ăn xong, lát nữa hãy đến.”

“Yên tâm, không mất bao lâu, sẽ không làm phiền hai người.”

Ngụy Hồng chưa nói, Ngụy Mẫn đã lên tiếng. Cô là đội phó Tiêm Đao, quân hàm ngang với Hàn Dịch Thần.

“Không được.” Hàn Dịch Thần lạnh giọng từ chối. “Nửa tiếng nữa quay lại.”

Ngụy Mẫn định nói thêm, nhưng Ngụy Hồng ngăn lại. Ông nhìn Hàn Dịch Thần, cười nhẹ, vỗ vai anh:

“Đi đi, lát nữa ta quay lại.”

Diệp Lương dựa trên giường, lòng đầy nghi hoặc. Là ai vậy?

Chẳng bao lâu, Hàn Dịch Thần trở vào. So với vẻ lạnh lùng khi nãy, lúc nhìn cô, ánh mắt anh lại dịu dàng vô cùng.

“Vừa rồi là ai?”

“Đội trưởng và đội phó Tiêm Đao.”

“Sao anh không cho họ vào?”

Hàn Dịch Thần ngồi xuống, tiếp tục đút cháo cho cô, rồi lấy khăn lau khóe môi cô.

“Vợ à, có thể nói cho anh biết hôm đó đã xảy ra chuyện gì không?”

Anh nhìn sâu vào mắt cô, giọng dịu dàng nhưng không giấu nổi lo lắng.

Diệp Lương im lặng một giây. Anh đã biết chuyện cô có dị năng, vậy chuyện này không cần giấu anh nữa.

Nắm tay anh, Diệp Lương kể lại toàn bộ chuyện hôm đó, từ đầu đến cuối không giấu giếm, trừ việc người kia có gương mặt giống Thượng Quan Diệp.

Trực giác cô luôn rất chuẩn. Dù hôm đó cô thực sự cảm nhận được khí tức của Thượng Quan Diệp từ người kia, nhưng cô chắc chắn đó không phải anh ta.

Chỉ là cô không biết giữa họ có quan hệ gì.

Nghe xong, ánh mắt Hàn Dịch Thần càng thêm sâu thẳm. Quả nhiên mọi chuyện không đơn giản. Ngay từ đầu mục tiêu của kẻ đó chính là cô.

Và có thể khẳng định một điều: thứ hắn muốn trên người cô chắc chắn có liên quan đến dị năng của cô.

“Vợ à, dị năng của em là gì?”

Diệp Lương không giấu giếm:

“Cụ thể em cũng không rõ lắm. Dị năng của em rất bình thường, chỉ là trí nhớ tốt, nhìn qua là không quên.”

Hàn Dịch Thần nhíu mày. Trong giới dị năng giả, khả năng đó quá tầm thường, gần như ngoài việc ghi nhớ thì chẳng có tác dụng gì.

Nhưng theo lời Ngụy Hồng, người hút cạn sức mạnh của cô là kẻ có dị năng cực mạnh.

Vậy tại sao một kẻ mạnh như vậy lại nhắm vào cô?

“Vợ à…”

Anh ôm cô vào lòng, giọng dịu dàng:

“Có thể nói cho anh biết dị năng của em từ đâu mà có không?”

Anh cảm nhận rõ khi hỏi câu này, thân thể cô cứng lại.

Anh nhẹ nhàng vỗ lưng cô:

“Anh muốn biết đầu đuôi.”

Cô siết chặt người. Làm sao cô nói? Nói rằng cô đến từ tương lai, chết trong hôn lễ của anh rồi trọng sinh sao?

Bên tai cô lúc này vang lên tiếng của “con thỏ” nhắc nhở, mọi chuyện liên quan đến không gian đều không thể nói ra.

“Em không thể nói.”

Cô cắn răng. Đây là điều cô không muốn anh biết nhất.

Hàn Dịch Thần trầm mặc. Nếu cô không muốn nói, anh sẽ không ép. Anh sẽ bảo vệ cô thật tốt.

“Lát nữa Ngụy Hồng sẽ đến tìm hiểu quá trình hôm đó, có người sẽ thôi miên em.”

“Thôi miên?” Diệp Lương nhíu mày.

Cô không thích cảm giác mọi thứ bị người khác đào bới, bản thân lại không thể phản kháng.

“Chỉ là làm theo quy trình, anh sẽ ở bên em. Những gì em không muốn cho người khác biết, anh sẽ không để họ biết.”

Cô tựa vào anh:

“Em tin anh.”

Chỉ cần anh ở bên, cô không sợ.

Không lâu sau, Ngụy Hồng dẫn Ngụy Mẫn vào.

Ngụy Hồng cô đã gặp, còn Ngụy Mẫn thì chưa. Cô tò mò nhìn người phụ nữ trước mặt.

Thân hình quyến rũ, dung mạo yêu mị, đúng kiểu trời sinh mê hoặc lòng người.

Ngụy Mẫn cũng đang đánh giá Diệp Lương, ánh mắt sáng lên. Thật là một cô gái xinh đẹp.

“Có thể bắt đầu chưa?” Ngụy Mẫn hỏi thẳng Hàn Dịch Thần.

Anh ngồi bên cạnh, nắm tay Diệp Lương:

“Bắt đầu đi.”

Ngụy Mẫn bước đến trước mặt Diệp Lương, mỉm cười:

“Nhóc con, chuẩn bị chưa?”

Diệp Lương nhìn vào mắt cô ta. Đôi mắt ấy rất đẹp, trong trẻo nhưng đầy bí ẩn.

Thoạt nhìn là màu đen, rồi dần chuyển sang xanh đậm, rồi tím…

Đó là dị năng của cô ta sao?

“Được rồi.”

Vừa dứt lời, Ngụy Mẫn đã lộ vẻ kinh ngạc, quay sang Ngụy Hồng:

“Đội trưởng, cô ấy…”

Ngụy Hồng cau mày:

“Thử lại lần nữa.”

Ngay từ câu đầu tiên, Ngụy Mẫn đã thi triển thôi miên. Chỉ cần đối diện ánh mắt cô, gần như không ai thoát được.

Nhưng Diệp Lương vẫn trả lời rõ ràng — chứng tỏ cô hoàn toàn không bị thôi miên.

Diệp Lương ngơ ngác. Chẳng lẽ vừa rồi đã bắt đầu rồi?

“Nhìn vào mắt tôi.” Ngụy Mẫn nói lần nữa.

Diệp Lương nhướng mày. Thôi miên của cô ta là thông qua ánh mắt sao?

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng