Chương 342: Cảnh hôn đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 342: Cảnh hôn.

Diệp Lương bước tới, Hàn Dịch Thần đứng ngay bên cạnh nhìn, khiến da đầu cô tê rần.

“Lát nữa…” Diệp Lương nhìn Thượng Quan Diệp, nếu là mượn góc quay, chắc phải để anh ấy chủ động.

“Yên tâm.”

Thấy cô lộ vẻ lo lắng, Thượng Quan Diệp khẽ cười trấn an, ánh mắt cố giữ lễ độ, không nhìn xuống người cô.

Vì quần áo cô đã ướt sũng, dính sát vào thân hình mảnh mai.

“Chuẩn bị.” Đạo diễn nói với hai người.

Diệp Lương hít sâu một hơi. Cô vẫn hơi căng thẳng, dù sao cả hai người quần áo đều dính chặt vào người.

Thật sự quá ngượng.

“Diễn!”

Hai người đứng đối diện.

Tóc cô vẫn còn nhỏ nước, tóc anh cũng vậy.

Ánh mắt hai người quấn lấy nhau, một người còn si tình hơn người kia.

Ngực anh phập phồng, bàn tay lớn kéo mạnh cô vào lòng, ôm thật chặt.

Cơ thể Diệp Lương khựng lại trong chớp mắt. Cô chưa quen khoảng cách gần như vậy, dù Thượng Quan Diệp đã cố hết sức giữ chừng mực.

Anh chỉ ôm cô vào lòng, phần thân trên không thật sự áp sát.

Nhìn thì như ôm chặt, nhưng thực tế vẫn có một khe hở nhỏ.

Vì Diệp Lương không hề cảm nhận được cơ thể anh chạm vào mình, chỉ có bàn tay anh đặt nơi eo cô là siết khá chặt.

Cô biết đó là để thể hiện tâm trạng kích động của nhân vật, nên không đẩy anh ra.

Cảm nhận được sự cứng đờ của cô, Thượng Quan Diệp nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng, giúp cô thả lỏng.

“Cắt!”

Đạo diễn lên tiếng, Diệp Lương lập tức lùi lại.

Đạo diễn lắc đầu: “Thả lỏng hơn chút, đừng căng thẳng quá…”

Biết cô là người mới, lại có bạn trai đứng ngay đó, căng thẳng là điều tất nhiên. Hơn nữa trước đó cô diễn khá tốt, nên đạo diễn cũng không trách mắng.

Ông đi tới trước mặt cô, tỉ mỉ giảng lại cảnh quay, còn đề nghị cô bảo bạn trai đứng xa hơn chút, có lẽ như vậy cô sẽ bớt căng.

Diệp Lương cảm thấy có lý.

Nói chuyện xong, cô đi tới bên Hàn Dịch Thần.

Đối diện với gương mặt đen sì của anh, cô cố nín mà vẫn bật cười.

“Dịch Thần…” Cô đưa tay chọc nhẹ vào eo anh, chớp mắt nhìn anh đầy tội nghiệp.

Hàn Dịch Thần lạnh lùng nhìn cô, chờ cô nói.

Thực ra anh không trách cô. Anh biết đóng phim là điều khó tránh.

Chỉ là trong lòng vẫn không vượt qua được cảm giác đó. Dù biết là diễn, anh vẫn không chịu nổi khi cô gần gũi với người đàn ông khác.

“Hay anh tránh đi một chút được không?”

Anh đứng đây, cô thật sự rất căng thẳng. Những phân đoạn vốn có thể qua nhanh, chỉ vì anh đứng đó mà cô không nhập vai được.

Nhìn vẻ mặt đáng thương của cô, Hàn Dịch Thần cuối cùng mềm lòng, đưa tay véo má cô.

“Chỉ được mượn góc quay, nghe rõ chưa?” Anh dặn.

Diệp Lương nghe vậy liền hiểu anh đã đồng ý, lập tức tươi như hoa.

“Được!” Cô giơ tay cam đoan. “Chắc chắn là mượn góc!”

Có lời hứa của cô, Hàn Dịch Thần mới chịu rời đi.

Nhưng anh không đi xa, chỉ trở lại đình nghỉ.

Từ đó vẫn có thể nhìn thấy bên này, dù cách chừng trăm mét.

Đó đã là sự nhượng bộ lớn nhất của anh, Diệp Lương cũng chấp nhận.

Trở lại trước mặt Thượng Quan Diệp, cô ra hiệu với đạo diễn: “Có thể rồi.”

Lần này phải qua ngay một lần.

Sau chuyện này, cô thấm thía một điều: sau này tuyệt đối không nhận MV tình cảm nữa.

Không chỉ vì Hàn Dịch Thần để tâm, mà chính cô cũng để tâm.

Cô chỉ muốn chuyên tâm ca hát.

“Đừng căng thẳng.” Thượng Quan Diệp nhẹ giọng. “Lát nữa em chỉ cần nhìn anh.”

“Ừm.”

“Diễn!”

Người đàn ông ôm cô gái vào lòng, ánh mắt say đắm dừng trên gương mặt còn đọng nước của cô.

Anh dịu dàng vén lọn tóc dính bên má cô, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên gương mặt trắng trẻo.

Hơi ấm nơi đầu ngón tay khiến cô hơi xấu hổ.

Cô nhìn anh bằng đôi mắt ướt át long lanh, một tay siết chặt tay áo anh, tay còn lại nắm lấy vạt áo bên hông anh.

Rõ ràng cô rất căng thẳng, nhưng trong ánh mắt lại thấp thoáng mong đợi.

Đối với nụ hôn sắp tới, cô vừa mong chờ vừa hồi hộp.

Đạo diễn chăm chú nhìn màn hình, hài lòng gật đầu.

Chi tiết thể hiện rất tốt.

So với sự nhập vai căng thẳng của Diệp Lương, Thượng Quan Diệp lúc này thật sự hồi hộp.

Mùi hương của cô ngay trước mũi anh.

Khoảng cách gần đến vậy.

Bàn tay đặt trên eo cô hơi siết lại, cơ thể cô khẽ run một cái.

Máy quay bắt trọn.

Đạo diễn vô cùng hài lòng.

Eo cô rất mềm.

Mềm đến mức bàn tay anh áp lên đó, trong lòng như có thứ gì đó đang gào thét.

Đối diện ánh mắt hơi e thẹn và gương mặt ửng hồng của cô, anh cảm thấy người nóng lên, hô hấp rối loạn.

Giây phút này, anh ước tất cả đều là thật.

Người phụ nữ trong lòng, dáng vẻ e lệ như chờ anh hái lấy, khiến ánh mắt nâu nhạt của anh tối sầm.

Ở phía xa, Hàn Dịch Thần siết chặt nắm tay, không chớp mắt nhìn chằm chằm.

Làm bạn trai đến mức uất ức như anh, cũng thật quá đáng.

Nếu không phải cô thích nghề này, anh đã bất chấp tất cả kéo cô đi rồi.

Anh biết rõ, biểu cảm của cô là vì diễn.

Nhưng ánh mắt si mê của tên kia, tuyệt đối không phải vì diễn.

Rõ ràng hắn có ý đồ khác với vợ anh.

Mà anh lại chỉ có thể đứng nhìn.

Bàn tay vuốt ve gương mặt cô dần hạ xuống, ngón tay nhẹ nhàng miết qua môi cô.

Đôi môi ấy mềm mại đến mức khiến Thượng Quan Diệp thoáng thất thần.

Diệp Lương không thoải mái, nhưng nhớ lời anh dặn: chỉ cần nhìn anh.

Thượng Quan Diệp cúi xuống.

“Bốp!”

Hàn Dịch Thần đấm mạnh vào cột đình.

Anh sải bước tới, khí thế dọa người khiến nhân viên xung quanh vội tránh xa.

Cách khoảng ba mươi mét, anh dừng lại.

Cô gái khẽ nhắm mắt.

Người đàn ông nâng mặt cô, hôn xuống.

Hai đôi môi dán chặt.

Diệp Lương không đẩy ra.

Thậm chí tay còn vòng lên eo anh.

Đây là mượn góc sao?

Mắt Hàn Dịch Thần đỏ ngầu.

Rõ ràng nên xông tới đánh hắn một trận.

Nhưng nhìn tay cô đặt trên eo hắn, tim anh đau nhói.

Cô đã hứa.

Giờ thì sao?

Chỉ thiếu thè lưỡi ra thôi mà gọi là mượn góc?

Hay là cô thật sự…

Anh không dám nghĩ tiếp.

Anh chỉ đứng đó, chờ cô giải thích.

“Cắt!”

Hai người lập tức tách ra.

Thượng Quan Diệp không động, là Diệp Lương lùi lại trước.

Vừa quay đầu, cô nhìn thấy Hàn Dịch Thần đứng không xa.

Đôi mắt anh đỏ hoe.

Gương mặt căng chặt.

Ánh mắt sâu thẳm như có ngàn lời muốn nói, nhưng không thốt nên lời.

Tim cô thắt lại.

Cô biết hành động vừa rồi chắc chắn khiến anh hiểu lầm.

Cô vội chạy tới.

“Dịch Thần, nghe em giải thích…”

Thấy sự lo lắng trong mắt cô, anh tự nhủ đừng suy diễn.

Anh kéo cô vào lòng: “Về rồi nói.”

Ánh mắt anh nhìn Thượng Quan Diệp lạnh lẽo, đầy địch ý.

Quay xong, Diệp Lương nói một tiếng rồi theo anh rời đi.

Lên xe, cô vội nói: “Anh nghe em…”

“Về rồi nói.” Anh vẫn lạnh lùng.

Xe chạy rất nhanh.

Chưa đến hai mươi phút đã vào gara.

Anh vừa định xuống, cô kéo tay anh lại.

Anh tháo dây an toàn, nghiêng người sang ghế cô, hạ ghế xuống, ép cô dưới thân.

Ánh mắt lạnh đến đáng sợ.

“Không phải như anh thấy đâu.”

“Vậy là thế nào?”

Anh không trút giận, chỉ nhìn cô.

Anh tin cô.

“Anh tin em không?” Cô ôm mặt anh, dịu dàng hỏi.

Anh cười lạnh: “Không tin thì anh còn chờ em giải thích làm gì?”

Cô mỉm cười, hôn anh.

Anh bất động để cô hôn.

“Anh ấy hôn tay anh ấy.” Cô giải thích.

Lúc đó, hai tay Thượng Quan Diệp nâng mặt cô.

Anh hôn lên chính ngón tay mình.

Ánh mắt Hàn Dịch Thần dịu xuống.

Tảng đá trong lòng rơi xuống trong nháy mắt.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng