Rất nhanh, anh lại nảy sinh ham muốn.
Anh xoay người cô lại ôm vào lòng, bàn tay lớn đặt trên vòng eo thon thả của cô, khẽ xoa nắn.
Làn da trơn mịn khiến anh không nỡ rời tay.
Lật người lại, anh đè lên cô, khẽ mổ nhẹ lên môi cô một cái.
Thấy cô ngủ say đến mức không hay biết gì, Hàn Dịch Thần nảy sinh ý nghĩ xấu.
Những nụ hôn dày đặc lưu luyến trên môi cô.
Anh tách hai chân cô ra, hạ thấp thân mình xuống.
“Ưm…”
Diệp Lương bị cơn đau bất ngờ làm cho tỉnh giấc.
Cô mở to mắt, nhìn gương mặt tuấn tú phóng đại ngay trước mặt.
Cảm giác khác thường nơi thân dưới khiến Diệp Lương lập tức hiểu ra Hàn Dịch Thần đã làm chuyện gì trong lúc cô ngủ say.
Đối diện với vẻ mặt đầy kiềm chế của anh, sắc mặt Diệp Lương thoáng chốc tái xanh.
“Anh… ưm…”
Diệp Lương vừa mở miệng, lời nói đã bị Hàn Dịch Thần nuốt trọn vào trong nụ hôn.
Cảm nhận được sự khác thường trong cơ thể, cô chỉ tượng trưng giãy giụa một chút. Trên gương mặt anh nở nụ cười đắc ý đầy phóng túng.
“Vợ à, gạo đã nấu thành cơm rồi, em đừng vùng vẫy nữa…”
Vừa cười, anh vừa khẽ mổ lên đôi môi hồng mềm của cô.
Anh yêu nhất chính là vẻ mặt cô trừng mắt nhìn mình đầy tức giận mà vẫn xinh đẹp vô cùng. Mỗi khi cô như vậy, anh đều chỉ muốn chiếm lấy cô thật mạnh.
Hai cơ thể dính sát vào nhau. Nếu cô còn tiếp tục phản kháng, trái lại lại giống như làm màu.
Thật ra cô cũng đâu có giận bao nhiêu. Chỉ cần đối diện với Hàn Dịch Thần, giới hạn của cô lần nào cũng hạ thấp hơn lần trước.
“Ưm…” Diệp Lương khẽ rên một tiếng.
Hàn Dịch Thần nhìn cô không hài lòng:
“Vợ à, em như vậy làm anh tổn thương lòng tự trọng lắm…”
Trong lúc này mà cô còn có thể thất thần.
Cô nâng mặt anh lên, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm ấy, lại hỏi vấn đề ban nãy:
“Vừa rồi anh đột nhiên phát điên cái gì vậy?”
Hàn Dịch Thần khẽ động một chút, Diệp Lương lại khẽ rên.
Anh dùng hành động để chứng minh mình không hề muốn trả lời câu hỏi đó.
Anh chính là không chịu nổi việc cô có bất cứ chút thân thiết nào với người đàn ông khác. Nhất là cái tên Thượng Quan Diệp kia, rõ ràng có ý đồ không đứng đắn với vợ anh.
“Nhẹ… nhẹ thôi…” Diệp Lương khẽ nức nở.
“Chưa đủ.” Anh cười, hiếm khi bộc lộ vẻ trẻ con như vậy.
Cô giữ lấy mặt anh, ngăn anh tiếp tục mút cổ mình.
Vài ngày nữa cô còn phải đi quay MV, nếu bị anh làm cho đầy vết hôn, đến lúc đó lại phải quấn khăn che cổ.
“Vợ…” Hàn Dịch Thần dụi đầu vào ngực cô, rõ ràng không hài lòng khi cô ngăn cản.
Diệp Lương cảm thấy mình đã hoàn toàn rơi vào tay anh.
Mà Hàn Dịch Thần lại cho rằng người sa lưới là mình.
Hai người, đều vì đối phương mà hết lần này đến lần khác hạ thấp giới hạn.
Hàn Dịch Thần của trước đây là một người đàn ông không giỏi biểu đạt tình cảm. Còn Hàn Dịch Thần bây giờ, chỉ sợ lời ngọt ngào nói ra vẫn chưa đủ trôi chảy.
Cô thích nghe, anh sẽ nói cho cô nghe cả đời, khiến cô nghe đến chán thì thôi.
Nếu cô không thích nghe, anh sẽ dùng hành động chứng minh cả đời, để cô không cần nghe, chỉ cần cảm nhận.
Lần này Diệp Lương thực sự bị anh hành hạ thảm.
Từ trên giường xuống dưới đất, cuối cùng còn bị anh ép sát lên cánh cửa mà đòi hỏi thêm một lần nữa.
Khi cô đã kiệt sức đến mức không còn chút lực nào, anh vẫn còn tinh thần dồi dào.
“Đừng… không nữa… ưm…”
Âm thanh còn lại lại bị anh nuốt trọn trong nụ hôn.
Anh hôn cô say đắm, còn cô thì đã không còn sức đáp lại. Nếu không có anh giữ lấy, cô đã sớm mềm nhũn ngã xuống đất.
“Vợ…”
Giọng anh khàn khàn, mang theo sức hút mê hoặc.
Đôi mắt long lanh của Diệp Lương ươn ướt, nhìn anh đầy đáng thương. Trông cô như vừa bị bắt nạt đến thê thảm, mà thực tế đúng là vậy.
Đuôi mắt cô theo thói quen khẽ cong lên, theo từng động tác của anh mà mi mắt run rẩy.
“Dịch Thần…” Cô gọi anh.
“Vợ à, sắp rồi.” Anh đáp lại.
...
Khi Diệp Lương tỉnh lại lần nữa, toàn thân như bị xe cán qua, ê ẩm đến mức không còn chút sức lực.
Cô bất lực thở dài.
Cô đáng lẽ không nên mềm lòng với anh. Sức chiến đấu của anh quả thật quá kinh người.
Cô rơi cả nước mắt, vậy mà anh vẫn hùng hục tiếp tục.
Cô đã từng nghĩ vô số lần rằng ngày đó mình không nên uống ly rượu Cố Thanh Thanh đưa.
Nếu không có bước đột phá đầu tiên ấy, trước đây mỗi lần thân mật, anh đều cố nhịn.
Còn bây giờ thì hoàn toàn không biết tiết chế nữa.
Chỉ cần anh nổi hứng, luôn có đủ cách khiến cô không xuống nổi giường.
Diệp Lương thậm chí còn hoài nghi, sớm muộn gì mình cũng bị Hàn Dịch Thần “chơi” đến kiệt quệ mất.
Vén chăn lên, cô cúi đầu nhìn những vết hôn dày đặc trên người, lại thở dài.
Vừa đứng dậy định tìm quần áo thay, cửa phòng đã bị mở ra.
Cô quay đầu, trừng mắt nhìn anh.
Hàn Dịch Thần mặc bộ đồ ở nhà rộng rãi. Gương mặt tuấn tú mang theo ý cười.
Bị cô trừng một cái, ánh mắt anh lại lướt xuống cơ thể trần trụi của cô. Đôi mắt càng thêm sâu thẳm.
Chắc vợ anh quên mất mình đang không mặc gì rồi?
Cứ thế đứng trước mặt anh còn trừng mắt, anh sao chịu nổi? Anh là đàn ông, chứ đâu phải thánh nhân.
Anh bước tới, từ phía sau ôm lấy cô, cằm đặt lên hõm vai cô:
“Vợ à, em lại đang dụ dỗ anh đó.”
Làn da chạm vào chất liệu vải trên người anh, cùng với bàn tay thô ráp có chút chai sạn vòng qua eo cô, khiến Diệp Lương chợt nhận ra mình đang hoàn toàn trần trụi đứng trước mặt anh.
Mặt cô lập tức đỏ bừng, bàn tay đang lật tìm quần áo cũng khựng lại.
Dù hai người đã thân mật đến mức đó, nhưng để cô trần truồng đứng trước mặt anh thế này, cô vẫn không khỏi xấu hổ.
“Anh ra ngoài đi…”
Giọng cô nhỏ như muỗi.
Hàn Dịch Thần khẽ cười, thở nhẹ bên tai cô:
“Vợ à, toàn thân em chỗ nào anh chưa hôn qua? Còn gì anh chưa thấy?”
Diệp Lương bị anh nói đến mức mặt càng đỏ hơn:
“Lưu manh!”
“Ha ha…”
Hàn Dịch Thần cười lớn sảng khoái.
Bàn tay anh vẫn không chịu yên phận, Diệp Lương đẩy anh ra, nhanh chóng chui lại vào trong chăn.