Đôi mắt long lanh ướt át của cô hết nhìn Hàn Dịch Thần, lại quay sang nhìn anh trai mình.
Khi nhìn Hàn Dịch Thần, anh chỉ dịu dàng mỉm cười với cô. Nhưng lúc quay sang nhìn anh trai, ánh mắt anh lại âm u lạnh lẽo, khiến da đầu cô tê dại, sống lưng phát lạnh.
Cô đâu có làm chuyện gì có lỗi với anh trai đâu chứ? Sao lại nhìn cô bằng ánh mắt đó?
Chẳng lẽ… cô đã phạm sai lầm gì rồi sao?
Không đúng! Bình thường mỗi khi cô làm sai, anh trai sẽ không bao giờ nhìn cô như vậy. Anh sẽ trực tiếp “ra tay” luôn.
Từ nhỏ bị đánh cho mặt mũi bầm dập đối với cô là chuyện cơm bữa, anh trai còn danh chính ngôn thuận gọi đó là “huấn luyện”.
“Anh… anh làm sao vậy?” Diệp Lương dè dặt hỏi.
Diệp Phong nheo mắt, ánh nhìn sắc lạnh dần, nhìn người em gái xinh đẹp như hoa trước mặt. Vừa định mở miệng nói gì đó, thì đã bị Hàn Dịch Thần cắt ngang.
“Không có gì đâu, anh và anh Diệp đang bàn chút chuyện thôi.”
Hàn Dịch Thần xoa nhẹ đầu Diệp Lương, cười khẽ.
Vợ của anh, sao có thể để người khác bắt nạt được, dù là anh vợ cũng không được.
“Ồ, vậy nói xong thì mau đi ngủ nhé, em còn có chuyện muốn hỏi anh đó!”
Diệp Lương đã quen miệng, nhất thời quên mất anh trai còn đứng bên cạnh, liền nói thẳng với Hàn Dịch Thần như vậy.
“Được.”
Nghe cô nói thế, ánh mắt Hàn Dịch Thần ánh lên ý cười, trong đôi mắt sâu thẳm, ý cười lan dần.
“Em đi ngủ trước đi.” Anh dịu giọng nói.
Còn Diệp Phong đứng một bên, sau khi nghe những lời vừa rồi của em gái, thái dương giật giật liên hồi, gương mặt tuấn tú tối sầm lại, giống như bầu trời trước cơn giông bão.
“Anh… vậy em về trước…”
Nhìn sắc mặt đen kịt của anh trai, Diệp Lương đột nhiên câm bặt.
Trời ơi, vừa rồi cô đã nói cái gì vậy?!
Cô… cô lại bảo Hàn Dịch Thần nói chuyện xong thì mau vào ngủ!
Ông trời ơi, giáng cho con thiên lôi đánh chết con đi!!!
“Anh…” Diệp Lương nhìn anh trai với vẻ mặt thê thảm.
Sắc mặt Diệp Phong u ám đến đáng sợ. Anh giơ tay lên, Diệp Lương sợ đến mức rụt cổ, nhắm chặt hai mắt.
Cơn đau tưởng tượng không hề đến.
Trên đầu cô chỉ là một bàn tay to rộng đặt xuống, lực hơi nặng nhưng không đau.
Diệp Phong cuối cùng thở dài một tiếng:
“Ngoan, mau đi nghỉ ngơi đi…”
“Hả?”
Diệp Lương ngẩng đầu lên, không dám tin nhìn anh trai.
Thấy anh không hề tức giận, cũng không lộ vẻ thất vọng, trong lòng cô ngược lại càng bất an hơn.
“Anh…”
Cô lại gọi thêm một tiếng nữa.
Cô thà để anh trai đánh cô một trận còn hơn là đột nhiên dịu dàng thế này.
Thật sự sẽ tạo ra chướng ngại tâm lý đó, cứ cảm thấy trong lòng anh đang tính xem tiếp theo phải “huấn luyện” cô thế nào.
Không còn cách nào khác, thói quen hình thành từ nhỏ rồi.
Hàn Dịch Thần nhướng mày, đối diện ánh nhìn lạnh lẽo của Diệp Phong, khóe môi cong lên thành một nụ cười thắng lợi.
Anh ôm lấy Diệp Lương, dẫn cô về phòng, vừa đi vừa nghiêng đầu nói với Diệp Phong:
“Anh Diệp cũng nghỉ sớm nhé.”
Nụ cười đó… đúng là muốn thiếu đòn bao nhiêu thì thiếu đòn bấy nhiêu.
Nhìn cánh cửa phòng khép chặt lại, Diệp Phong xoa xoa ấn đường đang nhíu chặt.
Thôi vậy, đợi về rồi sẽ xử lý thằng nhóc đó sau.
Diệp Phong xem như là thua rồi, nhưng thua là thua em gái mình, chứ không phải thua Hàn Dịch Thần.
Cũng may Hàn Dịch Thần đối xử với Lương Nhi thật lòng, nếu không thì… anh nhất định sẽ lột da thằng đó.
Sau khi hai người vào phòng, Diệp Lương mới hậu tri hậu giác đẩy Hàn Dịch Thần ra, lo lắng hỏi:
“Phải làm sao đây, phải làm sao đây?”
Hàn Dịch Thần giả vờ không hiểu:
“Làm sao là làm sao?”
“Anh trai em biết chuyện chúng ta… chúng ta…”
Diệp Lương cắn môi dưới, chuyện này thật sự khó mà nói ra miệng.
Cô và Hàn Dịch Thần còn chưa kết hôn, vậy mà đã…
Hàn Dịch Thần lại ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cô, cười nói:
“Không sao đâu, anh sẽ nói rõ với anh Diệp.”
“Anh nói xem anh ấy có đánh em không?”
Diệp Lương lo lắng hỏi.
Cô luôn cảm thấy bình yên đến mức này thật sự không giống phong cách của anh trai.
Anh trai cô bình thường nhìn thì lạnh lùng cao ngạo, ngày thường nói chuyện với cô cũng lười nói thêm một chữ.
Nhưng chỉ cần cô phạm lỗi, lập tức biến thành “đế vương”, xách cô như xách gà con lôi thẳng ra sân huấn luyện dạy dỗ.
Từ nhỏ đến lớn, số lần bị đánh của cô còn ít sao? Cả người đều như quả bóng rồi.
Vậy mà vừa rồi, anh ấy không nói gì, còn dịu dàng bảo cô đi nghỉ ngơi.
Không bình thường! Quá không bình thường rồi!
Ánh mắt Hàn Dịch Thần sâu lại, nhưng vẫn cười nhẹ:
“Không đâu.”
Có đánh… thì cũng là đánh anh.
Chuyện Diệp Lương từ nhỏ bị anh trai đánh đến lớn, gần như cả đại viện ai cũng biết.
Nhưng người trong đại viện cũng đều biết, Diệp Phong chính là “cuồng muội sủng muội” nổi tiếng.
Từ nhỏ đến lớn, bất kỳ đứa trẻ nào từng đánh nhau với Diệp Lương, sau lưng đều sẽ bị Diệp Phong “hỏi thăm” một trận.
Cũng chính vì vậy, đám trẻ trong đại viện ngày trước đều rất sợ Diệp Lương.
Đánh nhau với Diệp Lương, cùng lắm là bầm dập chút, còn có khả năng phản kháng.
Nhưng nếu là Diệp Phong… thì đó hoàn toàn là bị hành hạ một chiều.
Năm đó Hàn Dịch Thần chính là một trong số đó.
Anh còn nhớ lúc nhỏ mình từng không hợp với Diệp Lương.
Sau đó bị anh trai cô đánh mấy lần.
Khi đó anh vẫn chỉ là một cậu nhóc, còn Diệp Phong đã là thiếu niên cao hơn một mét sáu rồi.
Mà thiếu niên đó khi đánh một thằng nhóc như anh, tuyệt đối không hề nương tay.
Diệp Lương vẫn không yên tâm:
“Hay là… anh sang ngủ với anh trai em đi! Anh cứ nói với anh ấy là chúng ta… không có gì cả?”
Nhìn đôi mắt ướt át của cô, dưới ánh đèn lấp lánh như sao trời, ánh mắt Hàn Dịch Thần trầm xuống.
Ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi mềm mại óng ánh của cô.
“Vợ à, em làm vậy là… che tai trộm chuông đó.”