Chương 295: Nó đói rồi đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 295: Nó đói rồi.

Trong tủ lạnh chẳng còn bao nhiêu đồ ăn. Hàn Dịch Thần sợ lúc Diệp Lương tỉnh dậy sẽ đói bụng, nên tự lái xe ra siêu thị gần đó mua ít thức ăn.

Lúc anh đến nơi thì siêu thị cũng sắp đóng cửa, rau củ bên trong không còn được tươi lắm.

May mà Diệp Lương là kiểu người thích ăn thịt, trong quầy đông lạnh vẫn còn khá nhiều thịt các loại.

Mua xong đồ, Hàn Dịch Thần xách túi đi ra ngoài.

Về đến nhà, anh rửa sạch, sơ chế rồi cắt gọn tất cả nguyên liệu, cất vào tủ lạnh. Đợi khi Diệp Lương tỉnh, anh chỉ cần lấy ra nấu ngay cho cô ăn là được.

Nghĩ tới đây, Hàn Dịch Thần đột nhiên bật cười. Anh cảm thấy bản thân bây giờ cứ như đang hầu hạ “lão Phật gia” vậy.

Xử lý xong mọi thứ, Hàn Dịch Thần mới quay lại phòng máy tính để giải quyết công việc.

Nhìn tin tức mới nhất do Hổ Tử gửi về, anh lập tức gọi điện cho Từ Trạch Vũ.

“Đầu nhi?”
Từ Trạch Vũ vừa cùng Diệp Phong từ thao trường trở về.

“Cậu sang nước R, đổi Hổ Tử về.”
Hàn Dịch Thần lạnh giọng ra lệnh.

“Rõ, đầu nhi!”
Từ Trạch Vũ hoàn toàn phục tùng mệnh lệnh. Lần nhiệm vụ này, đội trưởng đã giao toàn quyền chỉ huy cho đầu nhi, anh đương nhiên sẽ nghe theo.

Cúp máy, Từ Trạch Vũ quay sang nhìn Diệp Phong đang lạnh mặt đứng bên cạnh, khoác tay lên vai anh ta, tò mò hỏi:

“Đội trưởng, anh nói xem, đầu nhi dạo này có phải đang yêu rồi không?”

Trong công việc, Diệp Phong và Hàn Dịch Thần đều là cấp trên của Từ Trạch Vũ; ngoài đời, mối quan hệ giữa họ cũng khá tốt. Thế nên lúc này anh không chút do dự mà bắt đầu buôn chuyện.

Diệp Phong đương nhiên biết Hàn Dịch Thần đang yêu, mà đối tượng lại chính là cô em gái bảo bối mà anh cưng chiều nhất. Anh liếc Từ Trạch Vũ một cái, lạnh giọng:

“Cậu muốn nói gì?”

Từ Trạch Vũ lộ ra biểu cảm “dê dê” trên gương mặt tuấn tú:

“Đội trưởng, tôi nói cho anh nghe nhé, đầu nhi của chúng ta còn đu idol nữa đó. Lần trước ở nước R, đội trưởng xem tivi thấy một nữ minh tinh, vậy mà lại nói đó là vợ mình. Anh nói xem có buồn cười không?”

Diệp Phong liếc anh ta một cái, không nói gì.

Từ Trạch Vũ tiếp tục thao thao bất tuyệt:

“Nhưng mà cô gái đó đúng là quá xinh luôn, gương mặt, dáng người, chậc chậc… Bảo sao một người lạnh lùng cứng như đá như A Thần lại rung động. Nếu đổi lại là tôi thì…”
Anh ta cười hề hề, lộ ra biểu cảm vô cùng không phù hợp với vẻ ngoài đẹp trai của mình.

Ánh mắt Diệp Phong lạnh thêm một tầng. Anh nghiêng đầu liếc thấy vẻ mặt cười cợt bỉ ổi kia, lạnh giọng hỏi:

“Nếu là cậu thì sao?”

“Nếu mà được sờ thử tay mỹ nhân một chút thì…”
Lời còn chưa nói xong—

“Ê, đội trưởng… buông ra… anh kéo cổ áo tôi làm gì vậy?”
Anh ta định nói là “bàn tay nhỏ”.

“Nhớ năng lực cận chiến của cậu thôi.”
Diệp Phong lạnh lùng đáp.

Từ Trạch Vũ bị Diệp Phong kéo cổ áo lôi thẳng vào phòng huấn luyện, vẻ mặt vô cùng oan ức. Anh ta nói sai chỗ nào sao?

Khoan đã… đội trưởng vừa nói gì cơ?

Nhớ năng lực cận chiến của anh ta?

“Không… đội trưởng… tôi chẳng nhớ chút nào đâu…”
Từ Trạch Vũ gào thảm. Trong cả đội Lam Kiếm, người duy nhất có thể miễn cưỡng cầm cự được với đội trưởng một tiếng đồng hồ chỉ có phó đội.

Người khác thì chỉ có nước ăn đòn đến thảm thôi!

Đến khi Từ Trạch Vũ bị đánh đến toàn thân đau nhức, nằm bẹp trên sàn, nhìn Diệp Phong chỉnh lại nếp áo, ung dung rời đi, anh ta vẫn chưa hiểu rốt cuộc mình sai ở đâu.

Gương mặt Diệp Phong lạnh lẽo.
Dám mơ tưởng đến bảo bối nhà họ Diệp, đúng là không muốn sống nữa rồi.

...

Diệp Lương ngủ chừng một tiếng thì tỉnh dậy, lúc mở mắt đã gần mười một giờ đêm.

Căn nhà tối om, chỉ có đèn phòng khách là bật. Diệp Lương xuống giường, bật đèn lên, Hàn Dịch Thần đâu rồi?

Cô nhớ mình chỉ mới tựa một lát trong xe là ngủ thiếp đi.

Mang dép lê, quần áo trên người Diệp Lương bị vò đến nhăn nhúm. Thấy đèn phòng máy tính vẫn sáng, cô đoán Hàn Dịch Thần đang ở trong đó.

Nhưng vừa bước tới thì cửa phòng đã mở.

Hàn Dịch Thần đi ra, thấy cô vẫn còn mơ màng, khẽ nhíu mày, đưa tay xoa xoa mái tóc rối tung của cô.

“Ngủ đủ chưa?”
Anh hỏi.

Đúng lúc này, bụng Diệp Lương phối hợp phát ra một tiếng:

“Ọt—”

Diệp Lương: “……”

Cô chỉ vào bụng mình, nghiêm túc nói:

“Ngủ đủ rồi… nhưng nó đói.”

Diệp Lương không biết rằng lúc này tóc cô bù xù, càng làm gương mặt nhỏ nhắn trở nên tinh xảo hơn. Làn da trắng mịn, hai bên má ửng hồng vì bị đè khi ngủ.

Đôi môi hồng khẽ chu lên, đôi mắt ươn ướt vô tội nhìn Hàn Dịch Thần, khóe mắt hơi xếch lên, dáng vẻ ấy… quyến rũ đến chết người.

Ánh mắt Hàn Dịch Thần trầm xuống, một màu đen sẫm cuộn trào bên trong. Anh cảm nhận rõ ràng một luồng nóng nhanh chóng dâng lên nơi bụng dưới.

Giọng anh khàn đi, tay nâng cằm cô, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi mềm mại kia:

“Anh cũng đói…”

“Vậy…”
Diệp Lương do dự một chút:
“Chúng ta ra ngoài ăn nhé?”

Hàn Dịch Thần không đáp. Bàn tay to vòng qua eo thon của cô, kéo cô sát vào lòng, môi mỏng chuẩn xác phủ xuống.

“Anh muốn ăn em hơn.”
Giọng anh khàn khàn, mài nghiền trên môi cô.

“Hàn… ưm—”
Diệp Lương mở to mắt. Cô muốn nói, cô thật sự rất đói.

“Vợ à…”
Giọng anh càng lúc càng khàn, đầy mị hoặc, khiến tim Diệp Lương run lên.

Nếu không phải cái bụng trống rỗng kia không ngừng nhắc nhở rằng cô sắp đói đến ngất rồi, có lẽ Diệp Lương đã mặc cho Hàn Dịch Thần muốn làm gì thì làm.

“Ọt—”

Mọi lời cô định nói đều bị một âm thanh kỳ quặc cắt ngang.

Mặt cô đỏ bừng. Hàn Dịch Thần hung hăng mút mạnh lên môi cô một cái, rồi mới chịu buông ra.

Nhìn dáng vẻ xấu hổ của cô, ánh mắt anh càng thêm sâu thẳm. Anh hít mạnh một hơi nơi cổ cô, rồi mới nói:

“Đi tắm đi, anh nấu cơm cho em.”

“Ừ, được.”
Cuối cùng cũng thoát khỏi “ma trảo” của Hàn Dịch Thần, Diệp Lương nhanh như chớp chạy thẳng vào phòng tắm.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng