Chương 293: Không dùng nổi trợ lý kiểu này đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 293: Không dùng nổi trợ lý kiểu này.

Sau khi kết thúc cuộc gọi với Hàn Dịch Thần, Diệp Lương vừa quay đầu lại thì phát hiện bên ngoài khu vực cách ly có hơn ba mươi người hâm mộ đang đứng vây quanh, cả đám nhìn cô với ánh mắt ngây dại như mất hồn.

Diệp Lương khựng lại một chút, theo phản xạ đưa tay sờ lên mặt mình.

Cô… mặt bị lem gì sao?

Nhìn kỹ mới thấy, những người đứng đó đa phần đều là học sinh, sinh viên, đứng dưới ánh nắng gay gắt đã bị phơi đến mức mặt mũi đỏ bừng, mồ hôi chảy ròng ròng. Trong lòng Diệp Lương chợt dâng lên một tia không đành lòng.

Cô quay sang dặn trợ lý Tiểu Mễ, bảo cô ấy mang nước khoáng phát cho mỗi người một chai.

Tiểu Mễ nghe xong liền nhíu mày, giọng mang theo vài phần bất mãn, nhắc nhở Diệp Lương:

“Chị Diệp, số nước này là chuẩn bị cho nhân viên trong đoàn phim mà.”

Diệp Lương liếc cô ta một cái, đôi mắt long lanh hơi nheo lại, giọng nói cũng nhạt đi vài phần:

“Vậy không thể đi mua thêm sao?”

Từ đây đến tiệm tạp hóa chỉ khoảng mười phút đi bộ, yêu cầu này rõ ràng không hề quá đáng.

Huống chi, đây là lần đầu tiên kể từ khi vào đoàn phim, Diệp Lương thật sự nhờ trợ lý làm việc cho mình. Trước giờ, việc gì tự làm được cô đều tự làm, rất ít khi làm phiền người khác.

Dù sao cô cũng lớn lên trong khu gia đình quân đội, thể chất không yếu ớt đến mức cần người hầu hạ từng li từng tí.

Chỉ là cô không ngờ rằng, chính tính cách không thích làm phiền người khác của mình lại khiến trợ lý dần sinh ra cảm giác… được đằng chân lân đằng đầu, coi mọi chuyện là hiển nhiên.

Tiểu Mễ vừa nghe xong, sắc mặt càng thêm khó chịu:

“Chị Diệp, hơn ba mươi người lận đó, mua nước tốn bao nhiêu tiền chứ?”

Ngoài mặt cô ta vẫn giữ vẻ như đang khuyên nhủ vì cô, nhưng trong ánh mắt lại lóe lên sự bực bội, trong lòng thầm nghĩ: Sao không tự đi mà mua? Nặng như vậy, bắt mình bê à?

Diệp Lương liếc mắt một cái đã bắt gặp ánh nhìn không vui kia, giọng nói lạnh nhạt:

“Có phải tôi nói là để cô trả tiền không?”

“Nhưng mà…”

“Cô có thân phận gì?” Diệp Lương không cho cô ta nói tiếp, trực tiếp cắt lời, giọng nói trầm xuống.

Tiểu Mễ sững người, không hiểu vì sao cô lại đột ngột hỏi như vậy, lắp bắp đáp:

“Em… là trợ lý của chị mà.”

“Ha.” Diệp Lương bật cười lạnh, “Vậy sao? Tôi nhớ Lý ca từng nói, nhiệm vụ của trợ lý là nghe theo sự sắp xếp của tôi, giúp tôi xử lý những việc tôi không tiện làm. Thế nhưng cô thì sao? Hình như rất thích từ chối thì phải.”

Nói xong, Diệp Lương trực tiếp gọi về phía Lý Tiêu Nhiên:

“Lý ca.”

Ở bên kia, Lý Tiêu Nhiên đang nghe Aite thao thao bất tuyệt, vẻ mặt đã sớm không kiên nhẫn. Vừa hay nghe thấy Diệp Lương gọi, anh liền thuận thế bước tới.

“Có chuyện gì?” Vì bị Aite làm cho phiền lòng, sắc mặt Lý Tiêu Nhiên lạnh lẽo, giọng nói cũng không mang theo chút cảm xúc nào.

“Em yêu cầu đổi trợ lý.” Diệp Lương liếc nhìn Tiểu Mễ đang hoảng loạn, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt, nói với Lý Tiêu Nhiên.

Lý Tiêu Nhiên đẩy gọng kính trên sống mũi, ánh mắt sau tròng kính nhìn Tiểu Mễ đang đứng ngẩn ra, giọng điềm nhiên:

“Được.”

“Lý ca, đừng mà! Em sai rồi, sau này em không dám nữa đâu!”

Lúc này Tiểu Mễ mới thật sự ý thức được rằng, Diệp Lương hoàn toàn có quyền quyết định việc cô ta có giữ được công việc này hay không. Cô ta lập tức không dám làm cao, vội vàng cầu xin.

Trước kia, Tiểu Mễ vẫn luôn cho rằng Diệp Lương chỉ là một diễn viên mới, không có nhiều quyền lực, nên mới dám cư xử tùy tiện như vậy.

Không ngờ Diệp Lương lại nói làm là làm, không hề dây dưa.

Ngày thường thấy cô lúc nào cũng dễ nói chuyện, Tiểu Mễ còn tưởng cô là người dễ bắt nạt. Ai ngờ một khi ra tay, lại dứt khoát và lạnh lùng đến vậy.

Không ra tay thì thôi, một khi đã ra tay liền trực tiếp bóp trúng chỗ yếu hại nhất của cô ta.

Lý Tiêu Nhiên lại đẩy gọng kính, hỏi Diệp Lương:

“Cô ấy làm chuyện gì khiến cô không vui?”

Diệp Lương lắc đầu:

“Đây là một trợ lý còn ‘đại gia’ hơn cả em, em dùng không nổi.”

Cô không giải thích thêm, chỉ đáp ngắn gọn như vậy.

“Được, ngày mai tôi sắp xếp người khác cho cô.” Lý Tiêu Nhiên nói xong liền quay sang Tiểu Mễ, giọng lạnh lẽo, “Cô bị sa thải rồi.”

Tiểu Mễ vốn là kiểu người bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh. Trước ánh mắt băng lạnh của Lý Tiêu Nhiên, cô ta thậm chí không dám thốt ra một lời phản bác.

Bị sa thải thì cùng lắm đi tìm việc khác. Nhưng nếu đắc tội với Lý Tiêu Nhiên, thì đừng mong còn đường sống trong giới giải trí này.

Sau khi Tiểu Mễ lủi thủi rời đi, Diệp Lương mới quay sang hỏi Lý Tiêu Nhiên:

“Lý ca, Aite đâu rồi?”

“Ở phía sau.” Nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, Lý Tiêu Nhiên thậm chí không cần quay đầu cũng biết người phía sau là ai.

“Gì thế, Tiểu Lương Tử, nhớ anh rồi à?” Aite mở miệng là chẳng đứng đắn.

Thấy anh ta hễ nói chuyện với phụ nữ là lại cái bộ dạng lưu manh đó, Lý Tiêu Nhiên không vui nhíu mày, nhưng cũng không nói gì.

Diệp Lương nheo mắt cười:

“Đi mua đồ với em nhé?”

Cô không hề hay biết rằng, mỗi lần cô mở miệng nhờ vả người khác, đôi mắt quyến rũ kia đều theo bản năng nheo lại, cong cong, trông vừa lanh lợi vừa đáng yêu.

“Người đẹp mời, sao anh dám từ chối?” Aite cười cong khóe môi.

Diệp Lương cùng Aite đi từ phía sau ra tiệm tạp hóa. Người hâm mộ bị ngăn cách bên ngoài, hoàn toàn không biết hai người họ đi làm gì.

“Em gọi anh tới… chỉ để mua nước thôi à?” Aite ôm hai thùng nước khoáng, khóe miệng co giật, nhìn Diệp Lương hai tay trống trơn.

“Chứ anh còn muốn xảy ra chút gì đó với em à?” Biết rõ trong lòng Aite đã có người khác, Diệp Lương yên tâm trêu chọc.

Aite nhếch môi cười, cố ý làm ra vẻ háo sắc:

“Anh không ngại đâu.”

Lý Tiêu Nhiên vừa đi tới, gân xanh trên mu bàn tay khẽ giật một cái.

Quả nhiên anh không nên tin lời Aite nói.

Nào là bình thường giả vờ phóng đãng chỉ để chọc tức anh, nào là đều là diễn cả. Giờ thì hay rồi, Aite thậm chí còn không biết anh đang đứng đây, vậy mà vẫn dám công khai trêu ghẹo Diệp Lương.

Khuôn mặt âm nhu của Lý Tiêu Nhiên lập tức tối sầm lại.

Toàn là nói nhảm! Vậy mà anh cũng tin!

Xoay người rời đi, Lý Tiêu Nhiên lạnh lùng đẩy gọng kính. Những cảm giác áy náy và bất an trước đó của anh đúng là nực cười.

Khi Aite ôm nước quay lại trước mặt người hâm mộ, đám fan lập tức kích động đến mức mặt mày đỏ bừng.

Diệp Lương tự tay phát từng chai nước cho họ. Nhìn thấy dáng vẻ vui mừng của họ, lòng cô cũng theo đó mà vui lây.

Thời tiết nóng như vậy, họ vẫn kiên trì đến đây chỉ để nhìn thấy cô và Aite.

Bất kể sự yêu thích này có thể kéo dài bao lâu, Diệp Lương cũng không thể nhẫn tâm đứng nhìn họ phơi nắng dưới mặt trời như thế, mà bản thân lại không làm gì cả.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng