“Chính vì là Ninh Duệ nên Khúc Ninh mới càng nguy hiểm! Đầu nhi, anh đừng quên, Ninh Duệ đã phản bội Lam Kiếm từ lâu, hắn không còn là Ninh Duệ của trước kia nữa!”
Ngay từ khi Ninh Duệ phản bội Lam Kiếm, đầu nhi đã trực tiếp hủy bỏ toàn bộ tài khoản của hắn. Vì thế hiện tại, những người có thể đăng nhập vào nhóm chat kia chỉ có các thành viên nội bộ.
Bây giờ Ninh Duệ lại dùng tài khoản của Khúc Ninh để đăng nhập, điều đó chứng tỏ ý đồ của Khúc Ninh đã bị bại lộ.
Cho dù trước kia Khúc Ninh và Ninh Duệ từng là người yêu của nhau, thì với bản tính của Ninh Duệ, hắn cũng tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô. Năm đó, hắn có thể vì mẹ mình mà khiến Khúc Ninh và đầu nhi suýt mất mạng, vậy thì bây giờ, khi biết Khúc Ninh đang lợi dụng mình, làm sao hắn có thể tha cho cô?
“Khúc Ninh vẫn chưa bị bại lộ.” Hàn Dịch Thần nói bằng giọng lạnh nhạt.
“Ý anh là sao?” Từ Trạch Vũ không hiểu. Rõ ràng Ninh Duệ đã dùng tài khoản của Khúc Ninh để đăng nhập rồi, sao có thể nói là chưa bại lộ?
Hàn Dịch Thần không giải thích, chỉ trầm giọng ra lệnh:
“Bảo Hổ Tử rút người của Tiêm Đao về, đổi sang người của Lam Kiếm tiếp tục theo dõi.”
“Rõ.”
Dù trong lòng còn nghi vấn, nhưng với mối quan hệ giữa anh và Hàn Dịch Thần, Từ Trạch Vũ biết rõ, đầu nhi tuyệt đối sẽ không làm chuyện gì khi chưa nắm chắc.
“Gọi điện thoại báo cho hắn.” Hàn Dịch Thần khẽ cười, nói thêm.
Lần này, cho dù không thể khiến Lưu Vân sa lưới, anh cũng nhất định phải bắt Ninh Duệ quay về. Người là do anh thả ra, vậy thì cũng phải do chính tay anh thu về.
“Gọi điện thoại?” Từ Trạch Vũ khẽ nhíu mày, nhưng ngay lập tức đã hiểu ra ý tứ trong lời nói của Hàn Dịch Thần.
Đầu nhi đây là… bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau!
Hàn Dịch Thần ngay từ khi nhìn thấy chữ “牠” kia, đã phát hiện người đối diện không phải là Khúc Ninh, mà là Ninh Duệ.
Đây là thói quen dùng chữ của Ninh Duệ. Có vài lần anh từng nhìn thấy Ninh Duệ viết chữ, hắn luôn vô thức viết chữ “他” (hắn) thành “牠” (nó – thường dùng cho động vật).
Vì vậy, Hàn Dịch Thần khẳng định, người ở đầu bên kia nhất định là Ninh Duệ.
Do đều là thành viên nòng cốt của Lam Kiếm, hơn nữa trước kia Khúc Ninh và Ninh Duệ từng là người yêu, nên hai người họ vẫn luôn biết rõ tài khoản và mật khẩu của nhau.
Nếu như Khúc Ninh thực sự đã bại lộ, với tính cách cẩn trọng đến cực đoan của Ninh Duệ, hắn chắc chắn sẽ vì giảm thiểu tối đa sự nghi ngờ mà để Khúc Ninh đích thân nói chuyện với bọn họ.
Nhưng hắn lại không làm như vậy.
Điều đó chỉ có thể chứng minh một điều: hắn đã thông qua con đường nào đó mà biết được có người đang theo dõi Lưu Vân – mẹ của hắn.
Với tâm tư tinh tế bất thường của Ninh Duệ, cùng với sự hiểu biết sâu sắc của hắn về các thành viên trong đội, không khó để đoán ra rằng, những nhiệm vụ kiểu này, thông thường đều sẽ do Hổ Tử – người giỏi trinh sát nhất – phụ trách sắp xếp.
Chính vì vậy, ngay từ đầu hắn mới nói muốn Hổ Tử rút người.
Bởi vì trong nhận thức của Ninh Duệ, việc hắn luôn viết chữ “他” thành “牠” chưa bao giờ là vấn đề. Hắn đã quen với điều đó, nên hoàn toàn không ý thức được rằng, chính thói quen này đã khiến hắn để lộ một sơ hở chí mạng.
Hàn Dịch Thần hiểu Ninh Duệ, mà Ninh Duệ cũng hiểu Hàn Dịch Thần y như vậy.
Cho nên, khi cố ý ra lệnh cho Hổ Tử, Hàn Dịch Thần đã đánh ra một câu:
“…rút người về…”
Hai dấu ba chấm trước và sau, chính là biểu hiện cho sự không tín nhiệm của anh đối với người đó – sự không tín nhiệm dành cho Khúc Ninh, chứ không phải là nghi ngờ người ở đầu bên kia không phải Khúc Ninh.
Đây là đặc điểm, cũng là thói quen của Hàn Dịch Thần.
Hàn Dịch Thần tương kế tựu kế. Chỉ có như vậy, Ninh Duệ mới có thể nhận được hai thông tin quan trọng.
Thứ nhất, Hàn Dịch Thần không tin Khúc Ninh. Điều này chứng minh rằng, việc Khúc Ninh thả Ninh Duệ đi năm đó không phải là mệnh lệnh do anh ban ra.
Chỉ khi Hàn Dịch Thần không tin Khúc Ninh, Ninh Duệ mới có thể toàn tâm toàn ý tin tưởng Khúc Ninh.
Thứ hai, anh đã hạ lệnh cho Hổ Tử rút người. Với mức độ hiểu biết của Ninh Duệ về anh, hắn chắc chắn sẽ cho rằng, lần này Hàn Dịch Thần thực sự đã cho người rút đi.
Như vậy, Ninh Duệ mới có thể yên tâm. Mà một khi hắn đã yên tâm, khả năng Lưu Vân lộ diện sẽ càng lớn hơn.
Đáng tiếc thay, đã biết rõ đối phương là một kẻ hiểu tường tận phong cách hành sự của mình như Ninh Duệ, Hàn Dịch Thần lại càng không thể đi theo lối suy nghĩ thông thường.
Xem ra lần này, Lưu Vân có mọc thêm cánh cũng khó thoát.
Hàng hóa bị cướp, hiện tại Lưu Vân không cách nào ăn nói với kẻ đứng sau màn. Nhất định bà ta sẽ sốt ruột tìm hiểu xem rốt cuộc số hàng đó đã bị cướp đi đâu.
Con người một khi đã gấp gáp, rất dễ mất đi sự bình tĩnh. Hàn Dịch Thần không tin rằng, trong tay Lưu Vân, sau khi mất đi một giao dịch lớn như vậy, bà ta vẫn có thể bình thản như không có chuyện gì xảy ra.
Cho dù kẻ đứng sau không gấp, thì Lưu Vân cũng sẽ gấp gáp đi tìm hắn.
Đến lúc đó, những người có năng lực đặc biệt trong đội Tiêm Đao mà Hổ Tử cài cắm bên kia – Thứ Nhất và Tổ Tú – sẽ có đất dụng võ.
Người của Tiêm Đao sở hữu năng lực đặc biệt vượt xa người thường, nhưng về mặt ẩn nấp, lại kém hơn một chút.
Đối với một Ninh Duệ từng có năng lực trinh sát mạnh mẽ như vậy, việc phát hiện ra bọn họ không hề khó. Chỉ là muốn bắt được họ, lại khó như lên trời.
Hàn Dịch Thần dặn Từ Trạch Vũ bảo Hổ Tử đổi người theo dõi sang thành viên của Lam Kiếm. Như vậy, cho dù là Ninh Duệ, cũng không thể phát hiện ra được.
...
Bên này, Diệp Lương đang quay quảng cáo trang phục của AVIE – chủ đề “Khúc Ca Thanh Xuân”.
Hiện tại đang quay phần “khúc ca tình yêu”.
Bốn năm sau, chàng trai quay về đúng hẹn, trở lại cổng trường nơi năm xưa anh và cô gái chia tay.
Lúc này, so với sự non nớt của bốn năm trước, chàng trai đã có thêm vài phần trưởng thành, nhưng vẫn toát lên khí chất rạng rỡ, đầy ánh nắng.