Diệp Lương đảo mắt nhìn quanh một vòng, vẫn không phát hiện ra chỗ trống nào như dì Lâm nói.
“Lương tử, đừng vội, lát nữa dì Lâm bận xong sẽ dẫn bọn mình tới.”
Khúc Hướng Nam tuy rất đói, nhưng ở một số phương diện vẫn khá tinh tế, đặc biệt là với người lớn tuổi.
Quả nhiên không lâu sau, dì Lâm liền vẫy tay về phía bọn họ:
“Tiểu Lương, lại đây, bên này, dì dẫn mấy đứa lên.”
“Dạ được ạ.”
Diệp Lương đáp một tiếng, rồi quay sang mấy người bên cạnh nói:
“Đi thôi.”
Chỗ trống mà dì Lâm nói hóa ra là phòng riêng vừa mới cải tạo của quán, ở trên tầng hai. Nhưng không phải loại phòng riêng một bàn một phòng, mà là kiểu một gian có hai ba bàn.
Diệp Lương vừa mới đi tới cửa, đã nghe thấy tiếng nói chuyện vọng ra từ bên trong, nghe giọng thì có vẻ cũng là học sinh.
Chưa kịp để Diệp Lương đoán già đoán non, dì Lâm đã đẩy cửa ra:
“Nào, bên này còn hai bàn trống đó.”
Bọn Diệp Lương vừa bước vào, bàn đang nói chuyện kia lập tức im bặt, đồng loạt quay đầu nhìn sang.
Ba nam ba nữ.
Đội hình này… là hẹn hò theo nhóm à?
Ngoại hình mấy người kia thế nào, Diệp Lương cũng không nhìn kỹ. Dù sao chằm chằm nhìn người khác cũng là hành vi rất bất lịch sự, nên cô chỉ liếc sơ qua một cái.
Chỉ một cái liếc ấy thôi, Diệp Lương đã thấy một người ngoài dự liệu.
Cô gái kia vẫn mặc chiếc váy dài màu nhạt, vì hôm nay trời hơi lạnh nên khoác thêm bên ngoài một chiếc áo gió màu đen. Mái tóc dài mềm mại buông thẳng tới tận eo.
Gương mặt trắng nõn lộ rõ vẻ bất an, đôi mắt to long lanh ngập tràn tủi thân.
Cố Thanh Thanh đang ngồi cạnh một nam sinh trông khá điển trai. Bên trong anh ta mặc áo len cổ chữ V màu đen ôm sát, bên ngoài là áo khoác màu tím sẫm.
Rõ ràng Cố Thanh Thanh không hề muốn ngồi ở đây, nhưng tính cách khiến cô không mở miệng từ chối sự sắp xếp của người khác.
Diệp Lương nhìn thấy Cố Thanh Thanh, hiển nhiên Khúc Hướng Nam và Hàn Dịch Thần cũng nhìn thấy.
Hàn Dịch Thần thì còn đỡ, chỉ là ánh mắt trở nên càng thêm sâu thẳm, khiến người ta không đoán được cảm xúc.
Còn Khúc Hướng Nam, cả người gần như sắp lao lên đánh người tới nơi.
“Tiểu Lương?”
Bầu không khí cứng đờ giữa hai bên, dì Lâm cũng đã nhận ra điều gì đó không ổn.
Diệp Lương hoàn hồn, mỉm cười nói:
“Dì Lâm, không sao đâu ạ, dì xuống trước đi. Món ăn lên đại vài món là được, bọn con không kén.”
Diệp Lương nói xong, dì Lâm cũng không nói gì thêm, trực tiếp đi xuống lầu. Thanh niên bây giờ, vốn dĩ rất dễ kích động.
“Chuyện gì vậy?”
Âu Nhược ghé sát bên Diệp Lương, hạ giọng hỏi nhỏ.
Diệp Lương còn chưa kịp trả lời, đã bị giọng nói của Cố Thanh Thanh cắt ngang.
“Anh Hướng Nam…”
“Thanh Thanh, qua đây!”
Khúc Hướng Nam trợn trừng hai mắt nhìn chằm chằm nam sinh đang ngồi cạnh Cố Thanh Thanh:
“Đơn Kiệt, nói rồi mà, trước khi thi đấu với bọn tôi, cậu không được phép quấy rầy Thanh Thanh!”
“Hừ…”
Đơn Kiệt khẽ cười một tiếng, lưng dựa ra sau ghế:
“Ý tôi là, sau khi cậu thắng tôi đã.”
“Cậu nói không giữ lời!”
Khúc Hướng Nam nổi giận.
Đúng lúc này, Cố Thanh Thanh đứng dậy, đi về phía Khúc Hướng Nam. Đơn Kiệt không ngăn cô lại, nhưng ngay khi cô sắp bước sang bên này, cô gái ngồi ngoài cùng đột nhiên vươn tay, hung hăng kéo mạnh cô lại.
“A!”
Diệp Lương nhấc chân, dễ dàng đá văng tay cô gái kia ra. Cô gái hét lên một tiếng. Do quán tính, Cố Thanh Thanh loạng choạng nhào về phía trước, mắt thấy sắp ngã xuống đất.
Diệp Lương cảm nhận được người bên cạnh mình động đậy. Hàn Dịch Thần và Khúc Hướng Nam gần như đồng thời lao lên, chỉ là Khúc Hướng Nam chậm hơn một bước.
Cố Thanh Thanh vững vàng rơi vào vòng tay Hàn Dịch Thần.
Vừa đứng vững, Cố Thanh Thanh liền đẩy Hàn Dịch Thần ra, lúng túng nói:
“Cảm… cảm ơn anh.”
“Ừ.”
Hàn Dịch Thần đáp một tiếng nhạt nhẽo, tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhìn hai bàn tay trống rỗng của mình, ánh mắt nghi ngờ của Khúc Hướng Nam dừng lại trên người Hàn Dịch Thần.
Từ khi nào mà Hàn Dịch Thần lại cho phép một cô gái khác, ngoài Lương tử, tiếp cận gần như vậy?
Hơn nữa… còn là anh chủ động?
Anh lo lắng nhìn sang Diệp Lương, chỉ thấy cô khóe môi mang theo ý cười, dáng vẻ bình thản như không có chuyện gì, không khỏi nhíu mày.
Thật ra, Diệp Lương hoàn toàn không bình tĩnh như vẻ bề ngoài.
Cô biết Hàn Dịch Thần không thích Cố Thanh Thanh, nhưng không thể phủ nhận rằng, đối với anh, Cố Thanh Thanh quả thật là một sự tồn tại rất đặc biệt.
Cô sẽ dành thời gian từ từ tìm hiểu cho rõ ràng, gạt bỏ đi chút ghen tuông nhàn nhạt trong lòng. Diệp Lương mỉm cười, đi tới bên Hàn Dịch Thần, khuỷu tay khoác lên vai anh:
“Còn đang dư vị à?”
Hơi thở ấm nóng phả nhẹ bên tai Hàn Dịch Thần. Ánh mắt sâu thẳm của anh tối lại trong chớp mắt. Khi nghe rõ lời cô nói, gương mặt tuấn tú lạnh lùng của anh lập tức đen đi hơn nửa.
“Con tiện nhân này, mày dám đá tao?”
Cú đá của Diệp Lương chỉ dùng ba phần lực, nhưng rõ ràng với một cô gái bình thường thì chừng đó đã là quá sức chịu đựng.
Cô gái kia ôm cánh tay sưng vù, nghiến răng mắng Diệp Lương đầy ác độc.
Tiếng “tiện nhân” vừa bật ra, cô ta lập tức cảm nhận được bốn luồng ánh mắt lạnh buốt như dao bay thẳng về phía mình. Ngẩng đầu lên, cô ta đối diện với ánh nhìn đến từ hai chàng trai đứng phía trước.
Trong lòng cô ta chột dạ một chút, nhưng nghĩ tới bên mình cũng có tới năm người, liền cứng cổ hơn, ngẩng cằm lên, ánh mắt khinh miệt nhìn Diệp Lương.
Diệp Lương xoay cổ tay một chút, chẳng buồn để tâm tới ánh nhìn đó, nhấc chân bước về phía cô ta. Khúc Hướng Nam đang bận an ủi Cố Thanh Thanh, còn Hàn Dịch Thần, Âu Nhược và mấy người khác thì vui vẻ đứng xem kịch hay.
Cô gái kia cao ngang Diệp Lương, bình thường cũng không phải dạng dễ chọc. Thấy Diệp Lương tiến tới như vậy, hiển nhiên cô ta chẳng hề sợ hãi:
“Cô chính là đứa con gái Khúc Hướng Nam tìm tới để đấu với bọn tôi?”